Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Truyện: Đội nón xanh cho cha
Tã giả: @Saclangno1zzz (telegram)

Chương 4: Bữa tối​

Tiếng nước chảy từ vòi bếp nơi Hà Nhi đang rửa rau chuẩn bị bữa sáng. Cô mặc bộ đồ ngủ cotton rộng rãi, tóc buộc cao gọn gàng, gương mặt đã lấy lại vẻ bình thản sau hai ngày sống trong dằn vặt và xấu hổ.

Tuấn Anh bước xuống cầu thang, mặc chiếc quần đùi thể thao và áo phông rộng, tóc vẫn còn hơi rối vì vừa ngủ dậy. Cậu ngáp dài, tiến vào bếp, rót cho mình một cốc nước lọc rồi ngồi xuống bàn ăn.

“Chào mẹ buổi sáng.” Cậu nói, giọng tự nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Ừ, chào con. Đợi mẹ một lát, sắp có đồ ăn sáng rồi.” Hà Nhi đáp, không quay lại, vẫn chăm chú vào chảo trứng đang chiên trên bếp. Giọng cô cũng bình thường, như thể mọi chuyện đã trôi qua và bị lãng quên. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mọi thứ không hề bình thường. Mỗi lần nhìn thấy con trai, tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp. Mỗi lần nghe giọng cậu, cơ thể cô lại có chút phản ứng khó kiểm soát. Nhưng cô đã quyết định sẽ chôn vùi tất cả, sẽ coi như đó chỉ là một tai nạn, một sai lầm không bao giờ lặp lại.

Tuấn Anh ngồi nhìn mẹ từ phía sau. Dù mẹ mặc bộ đồ ngủ rộng rãi, cậu vẫn có thể nhìn thấy những đường cong quyến rũ ẩn dưới lớp vải. Cặp mông tròn lẳn nhô lên mỗi khi mẹ cúi xuống. Bờ vai thon thả, cần cổ trắng ngần. Cậu thầm nghĩ, chỉ mới hai ngày trước thôi, cậu đã được nếm cơ thể chín muồi ấy, lưỡi bất giác liếm mép như khi nghĩ tới món ngon mà cậu đang chờ đợi được thử ở lần tới.

Nhưng cậu cũng đủ tỉnh táo để nhận ra rằng cơ hội như tối thứ bảy tuần trước sẽ không dễ dàng đến nữa. Mẹ sẽ không say rượu thêm lần nào nếu mẹ có thể tránh được. Mẹ sẽ luôn cảnh giác, luôn giữ khoảng cách. Cậu cần một kế hoạch khác, một cách khác để tiếp cận mẹ, để khiến cơ thể mẹ không thể chối từ cậu.

Và ý tưởng về thuốc kích dục đã nảy ra trong đầu cậu từ đêm qua, khi cậu nằm thao thức nghe tiếng bố ngáy vọng ra từ phòng mẹ. Cậu biết bố đã không thể làm mẹ thỏa mãn. cơ thể mẹ đang dần trở nên khao khát hơn. Và nếu cậu có thể đẩy nhanh quá trình đó, chỉ cần một chút trợ giúp từ hóa chất, mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Sau bữa sáng, Tuấn Anh trở về phòng, khóa cửa lại, rồi mở laptop lên. Cậu vào một diễn đàn rphang mà cậu biết từ lâu, nơi những người có sở thích đặc biệt chia sẻ kinh nghiệm và mua bán các loại thuốc. Cậu lướt qua hàng loạt bài viết, tìm kiếm thứ mình cần. Và rồi cậu tìm thấy một người bán có tiếng trên diễn đàn, chuyên cung cấp các loại thuốc kích dục không màu, không mùi, không vị, có thể hòa tan hoàn toàn trong nước.

Cậu nhắn tin cho người đó: “Tôi cần loại thuốc kích dục dùng hàng ngày, liều lượng nhỏ, không gây tác dụng phụ rõ ràng, chỉ làm tăng ham muốn từ từ. Có hàng không?”

Chưa đầy năm phút sau, tin nhắn trả lời đã đến: “Có. Loại này là hàng cao cấp, chiết xuất từ thảo dược kết hợp với một số hoạt chất tổng hợp. Không màu, không mùi, không vị, tan hoàn toàn trong nước. Dùng liều nhỏ mỗi ngày sẽ khiến đối tượng tăng ham muốn tình dục dần dần, dễ bị kích thích hơn, cơ thể nhạy cảm hơn. Tác dụng tích lũy, không gây sốc như loại dùng một lần. Giá năm triệu một lọ dùng được khoảng hai tháng.”

Tuấn Anh không do dự. Cậu chuyển khoản ngay lập tức, cung cấp địa chỉ nhận hàng là một điểm giao hàng gần nhà. Cậu không muốn mẹ hay bố vô tình nhìn thấy gói hàng được gửi về nhà. Sau khi xác nhận đơn hàng, cậu tắt máy, nằm dài ra giường, lòng đầy háo hức chờ đợi.

Ba ngày sau, gói hàng đến. Tuấn Anh nhận nó trên đường đi học về, giấu kỹ trong cặp sách, rồi mang thẳng về phòng. Cậu mở gói hàng ra, bên trong là một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng trong suốt như nước lọc. Kèm theo là một tờ hướng dẫn sử dụng chi tiết: “Mỗi ngày dùng 3-5 giọt pha vào đồ uống. Tác dụng bắt đầu sau 5-7 ngày sử dụng liên tục. Không dùng quá 10 giọt mỗi ngày để tránh tác dụng phụ.”

Cậu cầm lọ thuốc lên, xoay xoay dưới ánh đèn. Chất lỏng trong suốt, không khác gì nước lọc. Cậu nhỏ một giọt ra đầu ngón tay, đưa lên mũi ngửi. Không có mùi gì cả. Cậu chấm nhẹ vào đầu lưỡi. Không có vị gì cả. Hoàn hảo.

Sáng hôm sau, Tuấn Anh dậy sớm hơn mọi ngày. Cậu xuống bếp trước khi mẹ thức dậy, pha sẵn một bình trà như mẹ vẫn thường uống vào buổi sáng. Cậu nhỏ năm giọt thuốc vào bình trà, khuấy đều, rồi đặt lên bàn như không có chuyện gì. Khi Hà Nhi thức dậy, cô thấy con trai đã ngồi sẵn ở bàn ăn với bình trà nóng và mấy lát bánh mì.

“Ơ, hôm nay con dậy sớm thế?” Mẹ hỏi, có chút ngạc nhiên.

“Dạ, con không ngủ được nên dậy sớm pha trà cho mẹ luôn.” Tuấn Anh cười, rót một tách trà đưa cho mẹ. “Mẹ uống đi, con pha vừa độ đấy.”

Hà Nhi nhận tách trà, uống một ngụm. Vị trà thanh mát, thơm dịu như mọi khi. Cô không hề hay biết rằng trong tách trà ấy có thứ gì khác ngoài trà và nước sôi. cô uống hết tách trà, rồi ăn sáng, rồi bắt đầu một ngày mới bình thường như bao ngày khác.

Và cứ thế, mỗi sáng, Tuấn Anh đều tìm cách pha trà, pha cà phê, hoặc đơn giản là rót nước cho mẹ, và nhỏ vào đó năm giọt thuốc. Có hôm cậu dậy sớm pha sẵn. Lúc thì cậu đợi mẹ vào phòng tắm rồi mới nhỏ thuốc vào cốc nước mẹ để sẵn trên bàn. hôm thì cậu pha thuốc vào bình nước lọc mà cả nhà cùng uống, nhưng chỉ mẹ là người uống nhiều nhất. Mỗi ngày năm giọt, đều đặn, kiên nhẫn. Cậu biết mình không thể vội vàng. Cần thời gian để thuốc ngấm vào cơ thể mẹ, để ham muốn trong mẹ từ từ trỗi dậy.

Những ngày đầu, không có gì thay đổi. Hà Nhi vẫn là người phụ nữ đoan trang, kín đáo như mọi khi. Nhưng đến ngày thứ năm, thứ sáu, Tuấn Anh bắt đầu nhận ra những dấu hiệu đầu tiên. Mẹ bắt đầu mặc những bộ đồ ngủ mỏng hơn, dù thời tiết không hề nóng. Có hôm mẹ mặc chiếc váy ngủ lụa màu kem, chất liệu mỏng manh, để lộ rõ đường cong cơ thể.Có đôi khi mẹ không mặc áo ngực khi ở nhà, để cặp vú căng tròn tự do đung đưa dưới lớp vải mỏng. Mẹ cũng hay cười hơn, đôi mắt long lanh hơn, và đặc biệt, mẹ thường xuyên nhìn con trai với ánh mắt khó tả nửa như muốn tránh né, nửa như muốn nhìn thêm.

Còn về phần Hùng, mọi chuyện ngày càng tệ hơn. Bước vào tuổi bốn mươi tám, sức khỏe của ông bắt đầu giảm sút rõ rệt. Công việc căng thẳng, những chuyến công tác dài ngày, những buổi tiệc tùng với đối tác khiến ông thường xuyên về nhà trong tình trạng mệt mỏi. Có những đêm, Hà Nhi nằm bên cạnh chồng, cơ thể rạo rực vì thuốc kích dục đã ngấm vào máu, nhưng ông chỉ quay lưng đi, nói một câu “anh mệt quá” rồi ngủ say như chết.

Cô nằm đó, nhìn lên trần nhà tối om, lòng đầy trống rỗng và khao khát. Bàn tay cô vô thức đưa lên ngực, xoa nhẹ đầu vú đang cương cứng. cô cắn nhẹ môi, cố kìm nén những tiếng rên rỉ muốn thoát ra. nhớ lại đêm say rượu ấy, cô nhớ cảm giác được bàn tay ai đó vuốt ve khắp cơ thể, được đôi môi ai đó mút lấy đầu vú , được con cặc to lớn ấn sâu vào trong âm đạo . Và cô nhận ra, với nỗi xấu hổ tột cùng, rằng người trong những ký ức đó không phải là chồng cô, mà là Tuấn Anh con trai cô.

“Không… không được…” cô thì thầm, lắc đầu cố xua đuổi những ý nghĩ tội lỗi. Nhưng cơ thể mẹ không nghe lời. Dịch âm đạo đã chảy ra ướt đẫm quần lót. cô kẹp chặt hai đùi vào nhau, cố tạo ra chút ma sát để xoa dịu cơn ngứa ngáy đang dâng lên dữ dội. Nhưng càng làm thế, cô càng thấy thèm khát hơn, thèm được ai đó chạm vào, được ai đó lấp đầy khoảng trống bên trong cô.

Và người duy nhất cô có thể nghĩ tới lúc này, thật trớ trêu, lại chính là Tuấn Anh.

Suốt hai tuần liền, Tuấn Anh âm thầm quan sát mẹ. Cậu thấy mẹ ngày càng mặc đồ gợi cảm hơn khi ở nhà. Cậu thấy mẹ thường xuyên thở dài, đôi mắt đượm buồn và khao khát. Cậu thấy mẹ nhìn cậu với ánh mắt khác lạ, rồi lại vội vàng quay đi. Cậu thấy mẹ trằn trọc mỗi đêm, nghe cả tiếng mẹ thở dốc, tiếng giường kẽo kẹt nhè nhẹ như thể mẹ đang tự thỏa mãn. cậu nở nụ cười gian tà thầm nghĩ đã đến lúc hành động.

Thứ bảy tuần thứ ba, Hùng lại có hẹn đi công tác ngắn ngày ở tỉnh bên cạnh. Ông sẽ đi từ sáng thứ bảy và về vào chiều chủ nhật. Đó chính là cơ hội mà Tuấn Anh đã chờ đợi suốt hai tuần qua. Cậu lên kế hoạch tỉ mỉ cho buổi tối thứ bảy, một buổi tối mà cậu tin rằng sẽ khiến mẹ không thể từ chối cậu thêm lần nữa.

Buổi sáng thứ bảy, sau khi Hùng rời khỏi nhà, Tuấn Anh bắt đầu thực hiện kế hoạch. Cậu ra chợ mua mực tươi, bia lạnh, và mấy món nhắm khác. Về nhà, cậu dọn dẹp phòng khách sạch sẽ, kéo rèm cửa lại để tạo không gian ấm cúng, riêng tư. Cậu chuẩn bị sẵn mấy bộ phim tình cảm lãng mạn trên Netflix những bộ phim có những cảnh nóng vừa đủ để kích thích, nhưng không quá lộ liễu. Và quan trọng nhất, cậu chuẩn bị sẵn một lọ thuốc kích dục loại mạnh hơn, loại dùng một lần, để phòng khi cần thiết.

Buổi chiều, Hà Nhi đi chợ về, thấy con trai đang lui cui trong bếp với đủ thứ hải sản tươi ngon. Mẹ ngạc nhiên hỏi: “Ơ, hôm nay con nấu ăn à? Có dịp gì đặc biệt sao?”

“Dạ không có gì đặc biệt đâu mẹ. Chỉ là lâu rồi hai mẹ con mình chưa có buổi tối nào thoải mái với nhau. Bố đi vắng, con muốn làm mấy món ngon, mẹ con mình vừa ăn vừa xem phim cho vui.” Tuấn Anh cười, giọng thản nhiên như không có ý đồ gì. “Con mua mực tươi với bia nữa. Tối nay mẹ con mình ăn mực nướng, uống bia, xem phim nhé?”

Hà Nhi hơi ngập ngừng. Uống bia ư? Sau lần say rượu kinh khủng đó, cô đã tự hứa sẽ không bao giờ uống rượu bia khi ở nhà nữa, đặc biệt là khi chỉ có mình cô và con trai. Nhưng rồi mẹ nhìn vào mắt Tuấn Anh, thấy ánh mắt cậu trong sáng, vô tư như một đứa trẻ muốn làm điều gì đó tốt cho mẹ. Và hơn nữa, bia thì không mạnh như rượu vang. Uống vài ngụm chắc không sao. Với lại, cô cũng đang thèm cảm giác được thư giãn, được xả hơi sau những ngày căng thẳng và dằn vặt.

“Ừ, cũng được. Để mẹ phụ con nướng mực cho nhanh.” Mẹ nói, rồi xắn tay áo lên, cùng con trai chuẩn bị bữa tối.