Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đội nón xanh cho cha – Update Chương 9
Tác Giả: Saclangno1zzz
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bú cu, dì cháu, loạn luân gia đình, loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Truyện: Đội nón xanh cho cha
Tã giả: Saclangno1zzz
Chương 3: Mẹ quyến rũ con
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua khe rèm cửa, chiếu những vệt sáng vàng nhạt lên sàn nhà. Tiếng chim hót ríu rít ngoài vườn đánh thức Hà Nhi khỏi giấc ngủ say. Cô từ từ mở mắt, cảm thấy đầu đau như búa bổ. Cơn say rượu tối qua vẫn còn để lại dư âm trong cơ thể. Cô nhăn mặt, đưa tay xoa thái dương, cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Nhưng mọi thứ chỉ là một màn sương mờ ảo, những hình ảnh rời rạc, không rõ ràng.
Cô cựa mình định ngồi dậy thì bỗng khựng lại. Có cái gì đó không đúng. Cơ thể cô trần truồng, không một mảnh vải che thân. Hà Nhi giật mình kéo chăn lên che ngực, rồi quay sang nhìn bên cạnh. Và cô chết lặng.
Tuấn Anh, con trai cô, đang nằm ngay bên cạnh, cũng trần truồng như cô, tay vẫn còn đang vòng qua eo cô. Cậu đang ngủ say, gương mặt bình thản, hơi thở đều đều. Trên người cậu, những vết cào nhẹ trên lưng, trên vai hiện rõ dưới ánh nắng ban mai.
“Trời ơi…” Hà Nhi thốt lên, giọng run rẩy. cô vội vàng ngồi dậy, kéo chăn che kín người, mắt mở to kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Ga giường nhàu nát, quần áo vương vãi khắp sàn. Chiếc váy đỏ rượu nằm lăn lóc dưới chân giường, áo ngực ren đen treo trên thành giường, quần lót ướt đẫm nằm trên gối. Và thứ chất lỏng trắng đục đã khô cứng trên ga giường, trên đùi cô, nói lên tất cả mọi chuyện.
“Không… không thể nào… không phải thật…” cô lắp bắp, tay run run đưa lên che miệng. Nước mắt bắt đầu trào ra nơi khóe mắt. Cô nhìn con trai đang ngủ say bên cạnh, rồi lại nhìn xuống cơ thể mình. Những dấu vết đỏ trên ngực, trên cổ, những vết hickey mờ mờ trên bầu vú, tất cả đều là bằng chứng không thể chối cãi. Mẹ và con trai cô đã… đã…
“Tuấn Anh… dậy đi… dậy đi con…” cô lay mạnh vai cậu, giọng nghẹn ngào. “Có chuyện gì đã xảy ra tối qua vậy? Dậy nói cho mẹ biết đi!”
Tuấn Anh từ từ mở mắt. Ánh nắng ban mai khiến cậu hơi nheo mắt lại. Cậu nhìn thấy mẹ đang ngồi bên cạnh, khuôn mặt đầy nước mắt, hoảng loạn. Cậu hiểu ngay rằng mẹ đã biết mọi chuyện. Nhưng điều đầu tiên cậu nhìn thấy không phải là sự giận dữ trong mắt mẹ, mà là cơ thể mẹ. Mẹ đang ngồi đó, tấm chăn mỏng che hờ trước ngực, nhưng không thể che hết được cặp vú căng tròn đang phập phồng vì kích động. Bờ vai trần trắng muốt, xương quai xanh thanh mảnh, cần cổ thon dài với những vết hickey đỏ mờ mà tối qua cậu đã để lại. Mái tóc đen dài rối bù nhưng lại toát lên vẻ quyến rũ hoang dại đến phát điên.
Cậu ngồi dậy, kéo chăn che phần dưới cơ thể, nhưng cố tình để lộ thân trên với cơ bắp săn chắc, những đường múi bụng rõ nét. Cậu nhìn thẳng vào mắt mẹ, đôi mắt long lanh như sắp khóc.
“Mẹ… con xin lỗi… con không cố ý…” Tuấn Anh bắt đầu nói, giọng run run như thể đang rất hối hận. Nhưng trong lòng cậu không hề hốt hoảng, cậu đã tìm được lý do cho việc này. Cậu biết mẹ sẽ hoảng loạn, sẽ giận dữ, sẽ khóc lóc. Và cậu cũng biết chính xác mình phải nói gì để xoay chuyển tình thế. Tối qua sau khi địt mẹ xong cậu không về ngay, cậu đánh liều ngủ lại, bởi vì cậu muốn có cơ hội lần thứ hai. Nếm được cơ thể ngon ngọt của mẹ, làm sao cậu có thể dễ dàng tử bỏ. “Tối qua… mẹ say quá… con chỉ định đỡ mẹ vào phòng rồi ra ngoài thôi… nhưng mẹ… mẹ cứ ôm lấy con… mẹ cứ kéo con lại…”
“Mày nói gì?” Hà Nhi sững người, mắt mở to nhìn con trai. “Mày đừng có đổ tội cho mẹ! Mẹ say, mẹ không biết gì hết!”
“Con không đổ tội cho mẹ… con chỉ nói sự thật thôi…” Tuấn Anh cúi đầu, giả vờ như đang rất khổ sở. “Mẹ mặc cái váy đó… mẹ đẹp quá… con… con là con trai mẹ, nhưng con cũng là đàn ông. Mẹ cứ ôm lấy con, cứ dụi mặt vào ngực con, mẹ còn… mẹ còn hôn con nữa…”
“Im đi! Mày im đi!” Hà Nhi hét lên, hai tay bịt chặt tai. Nhưng những lời Tuấn Anh nói vẫn len vào tai mẹ, rõ ràng đến từng chữ. “Mẹ không tin! Mẹ không thể nào làm thế được!”
“Mẹ không nhớ gì sao?” Tuấn Anh ngẩng lên nhìn mẹ, giọng đầy vẻ đau khổ. “Mẹ còn gọi con là ‘anh’ nữa… mẹ cứ bảo ‘anh ơi sướng quá’, ‘mạnh nữa đi anh’… Con… con đã cố đẩy mẹ ra… nhưng mẹ cứ ghì chặt lấy con… con không thể…”
Hà Nhi chết lặng. Những mảnh ký ức mơ hồ bắt đầu hiện về trong tâm trí mẹ. Đúng là cô có nhớ mang máng mình đã ôm ai đó, đã hôn ai đó, đã rên rỉ những lời gì đó. Nhưng cô cứ tưởng đó là một giấc mơ, một giấc mơ dâm dục mà thỉnh thoảng cô vẫn mơ thấy mỗi khi khao khát chồng. Cô cứ tưởng người đàn ông trong giấc mơ đó là chồng cô, là Hùng. Nào ngờ đó lại là… là chính con trai mình.
“Không… không thể nào…” Cô thều thào, nước mắt lại chảy dài. Nhưng lần này không chỉ là giận dữ, mà còn là xấu hổ tột độ. Cô nhìn xuống cơ thể mình, những vết hickey trên ngực, cảm giác ê ẩm giữa hai chân, thứ tinh dịch khô cứng trên đùi. Tất cả đều là bằng chứng cho thấy tối qua cô đã làm những gì. Và điều đáng sợ nhất là cô không thể nhớ rõ mình là người chủ động hay bị động. Nếu thực sự như lời Tuấn Anh nói, cô mới chính là người quyến rũ con trai mình, thì…
“Mẹ…” Tuấn Anh lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của mẹ. Cậu đưa tay lau nước mắt trên mặt mẹ, giọng nhẹ nhàng như dỗ dành. “Con không trách mẹ đâu. Con biết mẹ không cố ý. Chắc tại lâu rồi mẹ và bố… không gần gũi… nên cơ thể mẹ mới phản ứng như vậy… Đó là chuyện bình thường thôi mà…”
Hà Nhi giật mình nhìn con trai nói: “Con câm miệng, sao con có thể nói như vậy”. Câu nói của Tuấn Anh như một tia sáng lóe lên trong bóng tối hoảng loạn của cô. Đúng rồi. Đó là lý do. Tại lâu ngày cô không quan hệ với chồng. Hùng đi công tác suốt, khi về nhà cũng mệt mỏi, ít khi đụng chạm đến vợ. Cơ thể bị kìm nén quá lâu, cộng thêm hơi men, nên mới… mới phản ứng như vậy. Đó là phản xạ tự nhiên của cơ thể thôi, không phải do cô cố tình quyến rũ con trai. Không phải lỗi của cô. Cũng không hẳn là lỗi của Tuấn Anh. Đó chỉ là một tai nạn, một sai lầm do hoàn cảnh.
“Nói năng ba lăng nhăng…” Cô lại nói, giọng vẫn còn run rẩy, nhưng đã có phần bình tĩnh hơn. Cô lau nước mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Nhưng dù sao thì… chuyện này cũng không nên xảy ra… Mẹ là mẹ con… con là con trai mẹ… Đây là chuyện tày trời…”
“Con biết… con xin lỗi mẹ…” Tuấn Anh cúi đầu, giọng đầy hối lỗi. Nhưng trong lòng cậu, một niềm vui sướng đang dâng trào. Kế hoạch của cậu đã thành công bước đầu. Mẹ đã tin rằng đó là lỗi do cơ thể mẹ, không phải do cậu. Và chỉ cần mẹ tin như vậy, cánh cửa cho những lần sau vẫn còn rộng mở.
“Thôi… con về phòng đi…” Hà Nhi thở dài, giọng mệt mỏi. Cô không muốn đối diện sự thật là chính bản thân mình đã quyến rũ con trai. Cô kéo chăn che kín người, tránh ánh mắt của con trai. “Mẹ muốn ở một mình. Và nhớ… chuyện này… tuyệt đối không được kể với ai, kể cả bố con. Mày phải quên nó đi, hiểu không? Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
“Dạ… con hứa với mẹ…” Tuấn Anh gật đầu, vẻ ngoan ngoãn. Cậu đứng dậy, nhặt quần đùi mặc vào, rồi bước ra khỏi phòng. Nhưng trước khi đóng cửa, cậu còn ngoái lại nhìn mẹ. Mẹ vẫn ngồi đó, tấm chăn mỏng phủ lên cơ thể trần truồng, mái tóc rối bung, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Trong mắt cậu, mẹ chưa bao giờ đẹp đến thế.
Cánh cửa đóng lại. Tuấn Anh đứng ngoài hành lang, dựa lưng vào tường, thở ra một hơi dài. Tim cậu vẫn đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sung sướng. Mẹ đã tin lời cậu. Mẹ nghĩ đó chỉ là tai nạn, là do cơ thể mẹ bị kìm nén quá lâu. Mẹ không hề biết rằng chính cậu là người đã chủ động tất cả. Và giờ đây, khi mẹ đã có suy nghĩ đó, cậu chỉ cần chờ đợi cơ hội tiếp theo mà thôi.
“Mẹ à… mẹ đâu biết là con đã thèm mẹ từ lâu lắm rồi…” Tuấn Anh thì thầm một mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc thắng. “Lần này chỉ là bắt đầu thôi. Con sẽ khiến mẹ không thể quên được cảm giác đó. Rồi mẹ sẽ tự tìm đến con thôi.”
Cậu bước về phòng mình, lòng đầy hứng khởi. Cả cơ thể cậu vẫn còn vương vấn cảm giác ấm áp, ẩm ướt của âm đạo mẹ tối qua. Mùi hương của mẹ vẫn còn dính trên da thịt cậu. Cậu không muốn tắm, muốn giữ nguyên thứ mùi hương ấy càng lâu càng tốt. Cậu nằm xuống giường, nhắm mắt lại, nhớ về từng chi tiết của đêm qua. Cảm giác lần đầu tiên ấn con cặc vào trong mẹ, cảm giác được bú cặp vú căng tròn ấy, cảm giác được liếm láp khe bướm ướt át của mẹ. Tất cả đều tuyệt vời đến mức cậu không thể chờ đợi thêm một ngày nào nữa để được làm lại.
Nhưng Tuấn anh biết mình phải kiên nhẫn. Cậu biết mẹ đang trong trạng thái hoảng loạn và xấu hổ. Nếu cậu vội vàng, mọi thứ sẽ đổ vỡ. Cậu cần cho mẹ thời gian, cần để mẹ tự suy nghĩ, tự dằn vặt, và quan trọng nhất, cần để cơ thể mẹ tự nhớ về khoái cảm tối qua. Cậu tin rằng với một người phụ nữ bị chồng bỏ bê lâu ngày như mẹ, một khi đã được nếm trải khoái cảm thực sự, cơ thể sẽ không thể quên được.
Trong khi đó, ở phòng ngủ tầng một, Hà Nhi vẫn ngồi bất động trên giường. Mẹ ôm chặt tấm chăn vào người, nhìn ra khoảng không trước mặt mà lòng rối bời. Những lời Tuấn Anh nói vẫn văng vẳng trong đầu mẹ. “Mẹ còn gọi con là anh… mẹ bảo anh ơi sướng quá…” Mẹ xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Mẹ không thể tin được mình lại có thể thốt ra những lời đó, lại còn là với chính con trai mình.
Nhưng đồng thời, một cảm giác khác cũng đang len lỏi trong lòng cô. Đó là cảm giác tò mò, thậm chí là khao khát. Tối qua, dù trong cơn say, cô vẫn mơ hồ nhớ được cảm giác được lấp đầy, được vuốt ve, được hôn khắp cơ thể. Đã bao lâu rồi cô không được cảm nhận những điều đó? Hùng, chồng cô, sức khỏe sinh lý của ông không còn được như trước nữa, mỗi lần làm chỉ được vài phút là ông đã ra làm cô với nỗi khao khát chưa được thỏa mãn. Còn tối qua, dù chỉ là những mảnh ký ức rời rạc, cô vẫn nhớ được cảm giác sung sướng tột cùng, cảm giác được đưa lên đỉnh cao mà đã lâu lắm rồi cô mới được trải nghiệm.
“Không được… không được nghĩ tới nữa…” cô lắc đầu, cố xua đuổi những ý nghĩ tội lỗi đó ra khỏi đầu. Đó là con trai cô. Đó là loạn luân. cô không thể nghĩ tới chuyện đó được. cô phải quên đi, phải coi như chưa từng có gì xảy ra. cô đứng dậy, bước vào phòng tắm, vặn vòi nước lạnh hết cỡ, để dòng nước mát xối thẳng vào cơ thể, hy vọng có thể rửa trôi đi tất c những dấu vết trên da thịt, những ký ức trong tâm trí, và cả những khao khát đang âm thầm trỗi dậy trong lòng.
Nhưng khi bàn tay cô lướt qua ngực, chạm vào đầu vú vẫn còn hơi đau vì bị mút quá mạnh tối qua, một cơn run rẩy chạy dọc sống lưng mẹ. Mẹ nhắm mắt lại, và hình ảnh Tuấn Anh con trai cô với thân hình cường tráng, cơ bắp săn chắc, đôi mắt đầy khao khát nhìn mẹ, lại hiện lên trong tâm trí. Mẹ vội vàng mở mắt, tự tát vào má mình một cái thật đau.
“Tỉnh lại đi Hà Nhi! Mày là mẹ nó đấy!” cô tự nhủ, giọng run rẩy. Nhưng dù có cố gắng thế nào, cái cảm giác rạo rực, tê dại ở giữa hai chân vẫn không chịu biến mất.
Buổi sáng trôi qua trong im lặng. Hà Nhi tắm rửa sạch sẽ, mặc một bộ quần áo kín đáo, rồi ra phòng bếp nấu bữa sáng. Cô cố tỏ ra bình thường, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng khi Tuấn Anh bước xuống cầu thang, mặc chiếc áo phông bó sát khoe trọn cơ bắp, tim Mẹ lại đập nhanh hơn một nhịp. Mẹ vội quay mặt đi, giả vờ đang bận rộn với nồi cháo trên bếp.
“Chào buổi sáng, mẹ.” Tuấn Anh nói, giọng bình thản như không có gì. Cậu kéo ghế ngồi vào bàn ăn, mắt không rời mẹ. Mẹ đang mặc chiếc áo sơ mi trắng dài tay, cài kín cổ, nhưng đường cong của cặp mông tròn lẳn vẫn hiện rõ dưới lớp quần vải mỏng mỗi khi mẹ cúi xuống. Cậu thầm nghĩ, tối qua mình đã được chạm vào cặp mông ấy, được bóp nắn nó, được nhìn nó run lên theo từng cú thúc. Và cậu biết, sẽ sớm thôi, cậu sẽ lại được làm điều đó.
“Ừ… chào con…” Hà Nhi đáp, giọng hơi ngượng ngùng. Mẹ bưng bát cháo ra bàn, đặt trước mặt Tuấn Anh, rồi ngồi xuống đối diện. cô không dám nhìn thẳng vào mắt con trai, chỉ cúi xuống nhìn bát cháo của mình. “Ăn sáng đi con.”
Hai mẹ con ăn sáng trong im lặng. Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt được bằng dao. Mỗi lần tiếng thìa chạm vào bát vang lên, cả hai lại giật mình. Tuấn Anh thỉnh thoảng liếc nhìn mẹ, thấy mẹ cứ cúi gằm mặt, vành tai đỏ ửng lên. Cậu biết mẹ đang xấu hổ, đang dằn vặt, nhưng cậu cũng biết mẹ đang nhớ về tối qua, dù mẹ có cố che giấu thế nào đi nữa.
Đến gần trưa, tiếng xe ô tô quen thuộc đỗ ngoài cổng khiến cả hai mẹ con cùng giật mình. Hùng, chồng Hà Nhi, bố của Tuấn Anh, đã về sau chuyến công tác dài ngày ở Đà Nẵng. Ông bước vào nhà, tay xách theo túi đồ, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau chặng đường dài.
“Anh về rồi đây!” Hùng gọi lớn, giọng hào hứng. “Vợ ơi, con trai ơi, có nhớ bố không?”
“Bố về rồi ạ!” Tuấn Anh đứng dậy, chạy ra đón bố, giúp bố xách túi đồ. Cậu tỏ ra vui vẻ, nhiệt tình như mọi lần. Nhưng trong lòng cậu, một cảm giác khó chịu đang dâng lên. Bố về rồi. Điều đó có nghĩa là cơ hội được ở gần mẹ của cậu sẽ ít đi. Nhưng không sao, cậu sẽ tìm cách khác.
“Anh về rồi à…” Hà Nhi bước ra từ bếp, cố nở một nụ cười. Nhưng nụ cười ấy gượng gạo đến mức chính mẹ cũng nhận ra. cô bước tới, nhận lấy chiếc áo khoác của chồng, rồi quay đi, tránh ánh mắt của ông. “Anh đi đường mệt rồi, để em đi pha nước chanh cho anh uống.”
“Ừ, cảm ơn em.” Hùng nói, rồi quay sang vỗ vai con trai. “Sao rồi, mấy hôm bố đi vắng, con có giúp mẹ được việc gì không?”
“Dạ có ạ. Con vẫn giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm mỗi ngày.” Tuấn Anh trả lời, giọng lễ phép. Nhưng trong đầu cậu lại đang nghĩ tới chuyện hoàn toàn khác. “Con còn giúp mẹ… rất nhiều việc khác nữa…”
Buổi trưa trôi qua trong không khí gia đình sum họp. Hùng kể về chuyến công tác, về những đối tác mới, về công việc làm ăn. Tuấn Anh thỉnh thoảng góp vài câu chuyện. Hà Nhi thì im lặng hơn mọi ngày, chỉ cười gượng gạo mỗi khi chồng hỏi tới. Mẹ không thể ngừng nghĩ về chuyện tối qua. Mỗi lần nhìn thấy Tuấn Anh ngồi đối diện, mẹ lại nhớ tới cảm giác được cậu ôm trong tay, được cậu hôn lên ngực, được cậu…
“Em sao thế? Có vẻ mệt mỏi à?” Hùng hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của mẹ.
“À không… em chỉ hơi đau đầu một chút thôi…” Hà Nhi vội đáp, tay đưa lên xoa thái dương. “Chắc tại tối qua em đi dự tiệc về muộn quá, không ngủ đủ giấc.”
“Vậy à. Thôi em vào phòng nghỉ ngơi đi, để anh và thằng Tuấn Anh dọn dẹp cho.” Hùng nói, giọng quan tâm. Nhưng ông không hề biết rằng vợ mình không chỉ mệt mỏi vì thiếu ngủ.
Buổi tối, sau khi Tuấn Anh đã về phòng riêng, Hùng và Hà Nhi nằm trên chiếc giường đôi nơi chỉ mới đêm qua thôi, vợ ông và con trai ông đã quấn lấy nhau. Hà Nhi nằm quay lưng về phía chồng, lòng đầy tội lỗi và xấu hổ. Nhưng đồng thời, một cảm giác rạo rực cũng đang âm thầm trỗi dậy trong cơ thể mẹ. Suốt cả ngày hôm nay, dù có cố gắng thế nào, cô cũng không thể ngừng nghĩ về những cảm giác tối qua. Những đụng chạm, những nụ hôn, những cú thúc sâu thẳm… tất cả như một thước phim quay chậm lặp đi lặp lại trong đầu mẹ.
“Vợ à…” Hùng bất chợt lên tiếng, tay ông đặt lên eo mẹ, vuốt ve nhẹ nhàng. “Lâu rồi anh đi công tác, nhớ em quá…”
Hà Nhi cứng người. cô biết chồng muốn gì. Đã lâu rồi hai vợ chồng không gần gũi nhau, và đây là cách ông thường bắt đầu mỗi khi muốn quan hệ.
“Ưm… anh…” cô thì thầm, không dám quay lại đối diện với chồng.
Hùng xoay người mẹ lại, cúi xuống hôn lên môi mẹ. Ông hôn một cách vội vàng, thiếu kiên nhẫn như mọi lần. Bàn tay ông luồn vào trong áo ngủ của cô, nắn bóp cặp vú căng tròn. Nhưng thay vì cảm thấy kích thích, Hà Nhi chỉ thấy… trống rỗng. Hùng không hề có màn dạo đầu. Ông chỉ muốn đi thẳng vào vấn đề, như thể đang làm cho xong nghĩa vụ.
“Anh… chờ em một chút…” Hà Nhi khẽ nói, cố gắng đáp lại nụ hôn của chồng. Nhưng càng cố, cô càng thấy mọi thứ thật gượng ép. Trong đầu mẹ lúc này chỉ toàn là hình ảnh của Tuấn Anh con trai mẹ với đôi mắt đầy khao khát, với bàn tay run rẩy nhưng dịu dàng, với con cặc to lớn mà mẹ đã cảm nhận được tối qua dù trong cơn say.
Hùng kéo quần lót của cô xuống, rồi trèo lên người cô. Ông không mất nhiều thời gian cho màn dạo đầu, chỉ vội vàng ấn con cặc vào trong âm đạo mẹ. Nó không to bằng con cặc của Tuấn Anh, và cách ông thúc cũng không cuồng nhiệt bằng. Hà Nhi nằm đó, hai tay ôm lấy lưng chồng, cố gắng tận hưởng. Nhưng cơ thể mẹ như phản bội lại cô. Nó không tiết ra đủ dịch nhờn, không co bóp, không run rẩy như tối qua. Nó trơ lì ra, như thể đang từ chối người đàn ông đang nằm trên mình mẹ.
“Em sao thế? Không được khỏe à?” Hùng hỏi, vẫn tiếp tục thúc, nhưng giọng đã có chút thất vọng.
“Em… em không sao… anh cứ tiếp tục đi…” Hà Nhi thì thầm, cố gắng kẹp chặt âm đạo lại để tạo cảm giác cho chồng. Nhưng chưa đầy năm phút sau, Hùng đã rên lên một tiếng, rồi xuất tinh ra ngoài. Ông đổ gục xuống người cô, thở dốc.
“Anh mệt quá… chắc tại đi đường xa…” Ông nói, rồi rút con cặc đã mềm nhũn ra, lăn sang một bên. Chưa đầy một phút sau, tiếng ngáy của ông đã vang lên đều đều.
Hà Nhi nằm đó, nhìn lên trần nhà tối om, lòng đầy trống rỗng và thất vọng. Chồng cô đã xuất tinh, nhưng cô thậm chí còn chưa kịp có cảm giác gì. Cơ thể cô vẫn đang rạo rực, vẫn đang khao khát.
Cô trằn trọc suốt đêm, không thể nào ngủ được. Còn ở phòng bên cạnh, Tuấn Anh cũng đang nằm thao thức, tay tự sục cặc mà tưởng tượng ra cảnh mẹ đang nằm dưới thân mình. Cậu biết tối nay bố mẹ sẽ quan hệ, và cậu cũng biết bố sẽ không thể làm mẹ thỏa mãn như cậu đã làm. Cậu tin rằng sau đêm nay, mẹ sẽ càng nhớ về cảm giác tối qua hơn nữa. Và khi cơ hội tiếp theo đến, mẹ sẽ không còn đủ sức để từ chối cậu nữa.
“Mẹ ơi… con sẽ sớm được ở trong mẹ lần nữa thôi…” Cậu thì thầm, rồi nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ với nụ cười đắc thắng trên môi.
truyện đã full phần 1, 27 chương viết dài, các bác muốn đọc sớm liên hệ telegram @saclangno1zzz