Đội nón xanh cho cha – Update Chương 14
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đội nón xanh cho cha – Update Chương 14
Tác Giả: Saclangno1zzz
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bú cu, dì cháu, loạn luân gia đình, loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
Chương 13: Khi Hai Sắc Đẹp Cùng Hội Ngộ
Căn nhà hai tầng của Quỳnh nằm lặng lẽ bên cạnh một cái hồ nhỏ, cách trung tâm thành phố chừng mười cây số. Không gian nơi đây mang một vẻ yên bình hiếm có giữa nhịp sống hối hả ngoài kia, như một ốc đảo xanh mát tách biệt hẳn với khói bụi và tiếng ồn ào của phố thị. Xung quanh hồ là những hàng liễu rủ bóng dài xuống mặt nước phẳng lặng như gương, thỉnh thoảng có vài cánh chim chao nghiêng lướt nhẹ rồi vụt biến mất vào trong vòm cây xanh thẫm.
Ngôi nhà được thiết kế theo phong cách hiện đại tối giản, với những mảng tường trắng tinh khôi, khung cửa kính lớn đón trọn ánh sáng tự nhiên và khoảng sân vườn nhỏ trồng đầy hoa hồng nhung đỏ thắm. Không khí buổi sáng trong lành đến mức Hà Nhi có thể cảm nhận được từng làn gió mát rượi lùa qua khe cửa, mang theo mùi hương cỏ cây ẩm ướt và chút vị ngọt lành của nắng sớm. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng để tâm trí mình lắng lại sau những ngày tháng ngột ngạt trong căn nhà của mình, nơi mà mỗi góc tường, mỗi cánh cửa đều như đang thì thầm nhắc nhở cô về những tội lỗi mà cô đã phạm phải.
Quỳnh đứng đợi sẵn ngay từ ngoài cổng từ lúc nào, mái tóc dài buông xõa bồng bềnh trong gió, trên môi nở nụ cười tươi rói đầy phấn khởi. Khi thấy chiếc xe của chị gái dừng lại trước cổng, cô không kiềm chế được mà chạy ào ra, hai tay dang rộng ôm chầm lấy Hà Nhi như thể họ đã xa nhau cả mấy năm trời chứ không phải chỉ vài tháng ngắn ngủi. Cái ôm của Quỳnh nồng nhiệt và chặt đến mức Hà Nhi cảm nhận rõ được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cô em gái mình, cùng với một mùi hương nước hoa ngọt ngào phảng phất đâu đây.
Hai chị em đã lâu lắm rồi mới có dịp gặp lại nhau, bởi cuộc sống riêng của mỗi người cứ cuốn họ đi theo những guồng quay bất tận của công việc và gia đình. Quỳnh làm bên mảng người mẫu thời trang nên lịch trình của cô lúc nào cũng kín đặc như một tấm vải thêu hoa, hết buổi chụp hình lại đến buổi trình diễn, hết chuyến công tác trong nước lại đến chuyến bay ra nước ngoài. Còn chồng cô Hiếu thì quản lý cho một công ty dược phẩm lớn, cũng thường xuyên vắng nhà vì những đợt công tác triền miên. Vì vậy mà căn nhà rộng rãi xinh đẹp này lúc nào cũng thiếu vắng bóng người, chỉ còn lại một mình Quỳnh với những bộ sưu tập váy áo lộng lẫy và tiếng nhạc không lời phát ra từ chiếc loa bluetooth trong phòng khách.
Đợt này Quỳnh đang được nghỉ một tuần để xả hơi sau một thời gian dài làm việc liên tục không ngừng nghỉ. Cô vốn dĩ đang buồn bã vì phải ở nhà một mình, định gọi điện cho Hiếu về cùng nhưng ông lại đang bận công tác tận miền Trung, chưa thể sắp xếp thời gian quay lại thành phố. Nghe tin chị gái tới ở cùng vài ngày, cô mừng rỡ như một đứa trẻ được quà, vui vẻ chuẩn bị sẵn phòng ngủ, thay ga giường mới, mua thêm hoa quả và đồ ăn vặt để tiếp đón chị. Trong lòng Quỳnh, Hà Nhi không chỉ là chị gái ruột thịt mà còn là một người bạn tri kỷ hiếm hoi, người duy nhất hiểu được những vui buồn sâu kín mà cô không dám nói cùng ai. Vì vậy, sự xuất hiện của chị gái giữa lúc cô đang cô đơn thế này quả thật là một món quà tuyệt vời mà cuộc sống ban tặng.
Nói về Quỳnh, cô là em gái ruột của Hà Nhi, kém chị mình bốn tuổi nhưng lại sở hữu một dung mạo xinh đẹp theo một cách hoàn toàn khác. Nếu như Hà Nhi mang vẻ đẹp đoan trang, thành thục, dịu dàng như nước hồ mùa thu, thì Quỳnh lại là hiện thân của sự quyến rũ hoang dại, nóng bỏng như lửa cháy giữa trưa hè. Đôi mắt phượng của Quỳnh dài và hẹp, đuôi mắt hơi xếch lên một nét sắc lạnh tựa như lưỡi kiếm mảnh, nhưng lại ẩn chứa bên trong một tia nhìn vô cùng ma mị, hút hồn.
Điểm đặc biệt nhất trên khuôn mặt cô là một nốt ruồi son nho nhỏ nằm ngay cạnh đuôi mắt phải, như một chấm phá tinh tế của tạo hóa khiến cho ánh nhìn của cô càng thêm phần mê hoặc. Sống mũi cô thanh tú, thẳng tắp như được tạc bởi bàn tay của một nhà điêu khắc tài hoa, còn đôi môi thì mềm mại, căng mọng như hai cánh hoa hồng phớt nở rộ. Khuôn mặt Quỳnh không hề thua kém chị gái mình ở bất kỳ đường nét nào, thậm chí còn có phần sắc sảo hơn bởi thần thái tự tin và khí chất của một người mẫu chuyên nghiệp đã quen đứng trước ống kính.
Thân hình của Quỳnh cũng bốc lửa không kém, là mơ ước của biết bao người phụ nữ và là khao khát của biết bao gã đàn ông. Chiều cao của cô vượt trội hơn Hà Nhi một chút, đôi chân dài miên man nuột nà như hai cây sậy non. Vòng eo thon nhỏ đến mức tưởng chừng chỉ cần một cánh tay rắn chắc cũng có thể ôm trọn lấy nó một cách dễ dàng. Bầu ngực của Quỳnh nhỏ hơn Hà Nhi một chút, nhưng lại có độ căng tròn và dáng nhọn vô cùng thanh tú, nhìn vào là biết chưa từng trải qua chuyện sinh nở. Bù lại, bờ mông của cô mới chính là điểm khiến người ta không thể rời mắt. Nếu như bờ mông to tròn của Hà Nhi được ví như một quả đào chín mọng nước, thì mông của Quỳnh lại mang dáng vẻ của một quả lê căng mẩy, trĩu nặng và vô cùng khiêu gợi, đặc biệt là khi cô mặc quần bò bó sát hoặc những bộ đồ ôm đường cong. Chính cô cũng biết rõ ưu điểm này của mình, nên thường xuyên chọn những trang phục tôn lên vòng ba gợi cảm, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải ngoái đầu dõi theo.
Hôm nay, vì đang ở nhà và không phải ra ngoài, Quỳnh ăn mặc vô cùng mát mẻ và thoải mái. Cô mặc một chiếc quần short ngắn cũn cỡn chỉ dài đến giữa đùi, để lộ trọn cặp chân dài thẳng tắp và phần đùi non mềm mại trắng ngần. Bên trên là chiếc áo crop top trắng mỏng tang, ôm lấy vòng eo nhỏ xíu và tôn lên bầu ngực căng tròn nhỏ nhắn, hở ra một mảng bụng phẳng lì với rãnh rốn xinh xắn nhìn cực kỳ sexy và khiêu gợi. Mái tóc dài bồng bềnh được xõa tự do, khẽ bay theo từng làn gió, càng làm tăng thêm vẻ phóng khoáng đầy cuốn hút. Khi Quỳnh cười nói, ánh mắt phượng ấy lấp lánh đầy sức sống, khiến cho bất kỳ ai đối diện cũng không thể rời mắt.
Hà Nhi nhìn em gái mình mà không khỏi thầm thán phục vẻ đẹp ấy. Cô thấy Quỳnh hôm nay thật sự quá đỗi quyến rũ, thứ quyến rũ toát lên từ chính sự thoải mái và tự nhiên của người con gái khi ở nhà một mình. Mà cũng may là ở nhà chỉ có cô và em gái, chứ nếu có bất kỳ gã đàn ông nào khác ở đây, nhìn thấy Quỳnh trong bộ dạng thế này, chắc chắn sẽ nảy sinh tà niệm ngay lập tức. Cô thậm chí còn thầm nghĩ, một gã đàn ông khỏe mạnh bình thường mà nhìn thấy Quỳnh ăn mặc thế này, chỉ sợ sẽ không kìm nổi mà đè cô ra địt ngay tại chỗ mất thôi.
Nhưng ngay khi ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu, Hà Nhi lập tức giật mình, vội vàng lắc đầu xua tan nó đi. Cô tự hỏi không hiểu sao bản thân mình lại có thể nghĩ tới những chuyện tục tĩu như vậy được. Phi phi, thật là… Có lẽ người ta nói đúng, phụ nữ qua tuổi bốn mươi là bắt đầu hồi xuân như lang như hổ, trong người lúc nào cũng phừng phực lửa dục. Cô thở dài một hơi, cố gắng giữ cho tâm trí mình bình tĩnh trở lại, rồi bước theo em gái vào trong nhà.
Ngôi nhà bên trong còn đẹp hơn cả bên ngoài. Phòng khách rộng rãi được bài trí theo tông màu trắng xám thanh lịch, với bộ sofa da mềm mại màu kem đặt chính giữa, trải một tấm thảm lông trắng mềm như bông. Những chậu cây xanh mướt được đặt rải rác ở các góc phòng, mang lại cảm giác tươi mát và tràn đầy sức sống. Qua khung cửa kính lớn, Hà Nhi có thể phóng tầm mắt ra tận mặt hồ phẳng lặng đang lấp lánh ánh nắng ban mai, thấy những cành liễu rủ xuống đong đưa theo gió như những làn tóc mềm mại của thiếu nữ. Không gian này đẹp đến mức cô có cảm giác như mình đang được nghỉ dưỡng tại một khu resort cao cấp nào đó, chứ không phải là tạm trú tại nhà em gái ruột.
Quỳnh nhanh nhẹn vào bếp pha cho chị gái một ly trà đào mát lạnh, rồi mang ra bày thêm mấy loại bánh ngọt nhỏ xinh. Hai chị em ngồi trên ghế sofa, rôm rả kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện gần xa. Hà Nhi cố gắng tỏ ra vui vẻ, nhưng sâu trong lòng cô vẫn không ngừng gợn sóng. Thỉnh thoảng cô lại bất giác nhớ về Tuấn Anh, nhớ về những gì đã xảy ra giữa hai mẹ con, rồi lại tự trách bản thân mình vô cùng. Cô chưa dám kể cho em gái nghe chuyện gì, chỉ nói là Hùng đi công tác xa, còn mình thì muốn ở nhà Quỳnh vài ngày cho đỡ buồn. Quỳnh nghe vậy thì gật gù thông cảm, cũng không hỏi han nhiều, chỉ cười nói làm chị gái cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.
Buổi trưa hôm ấy, Quỳnh đích thân vào bếp nấu ăn đãi chị gái. Cô mặc thêm một chiếc tạp dề nhỏ xinh che bớt phần ngực và eo, nhưng vẫn không giấu được vẻ quyến rũ toát ra từ từng đường nét trên cơ thể. Hà Nhi đứng cạnh bếp phụ em rửa rau, nhưng mắt cô thỉnh thoảng lại bị thu hút bởi cặp mông hình quả lê căng mẩy của Quỳnh đang nhô ra sau mỗi lần cô cúi người xuống. Cô thầm nghĩ không biết chồng của em gái mình có thật sự trân trọng vẻ đẹp này hay không, hay suốt ngày mải mê công việc mà quên đi rằng ở nhà mình còn một người vợ trẻ đẹp đến vậy đang đợi chờ. Nghĩ tới đây, Hà Nhi lại liên tưởng tới chính bản thân mình. Chồng cô cũng vậy, cũng đi suốt, cũng để mặc cô một mình với những khao khát thầm kín không biết tỏ cùng ai. Phải chăng đây chính là lý do mà cơ thể cô đã phản bội cô khi ở bên con trai? Cô không dám nghĩ sâu thêm nữa, chỉ im lặng làm nốt việc của mình.
Sau bữa trưa, hai chị em kéo nhau ra phòng khách xem phim. Quỳnh chọn một bộ phim tình cảm lãng mạn có cốt truyện nhẹ nhàng, nhưng Hà Nhi lại không tài nào tập trung nổi. Đầu óc cô cứ ong ong những hình ảnh cũ, những cảm giác cũ, khiến cô ngồi như người mất hồn trên ghế sofa. Quỳnh thấy chị gái có vẻ tâm sự, bèn ngả đầu vào vai chị, khẽ hỏi han đủ điều về cuộc sống gần đây. Hà Nhi trả lời qua loa, giọng nói mềm mại nhưng chất chứa đầy những điều không thể nói ra. Cô thèm một lời khuyên,một bờ vai để dựa vào, một người có thể lắng nghe mà không phán xét. Nhưng cô không dám thổ lộ, bởi chuyện này quá sức tưởng tượng, quá sức bôi bác. Cô chỉ biết im lặng, để mặc cho những dằn vặt cứ gặm nhấm lấy tâm can mình từng ngày.
Chiều muộn, khi nắng đã nhạt dần trên mặt hồ, Quỳnh rủ chị gái ra ngoài sân ngồi hít thở không khí trong lành. Hai người phụ nữ ngồi trên bộ bàn ghế mây trắng đặt dưới tán cây xanh mát, mỗi người một ly nước ép hoa quả tươi, khẽ nhâm nhi trong không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng chim kêu lảnh lót đâu đó trong vòm lá. Hà Nhi nhìn em gái mình, người đang ngồi vắt chân một cách tự nhiên, cặp đùi trắng nõn dưới ánh chiều tà như phát ra thứ ánh sáng mờ ảo đầy mê hoặc. Cô bất giác cảm thấy lòng mình dịu lại đôi chút, như thể tất cả những mệt mỏi và lo âu trong cô đang dần tan biến theo làn gió hồ thổi tới.
Quỳnh kể cho chị nghe về những chuyến công tác, những bộ váy áo lộng lẫy cô từng mặc trên sàn diễn, về những đêm một mình trong những khách sạn sang trọng nơi đất khách quê người. Hà Nhi im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười, nhưng thật ra trong lòng cô vẫn đang tự hỏi không biết Tuấn Anh bây giờ thế nào rồi. Có lẽ cậu đang giận mẹ lắm, có thể cậu đang buồn lắm. Mà cô thì lại không thể ở bên cạnh để dỗ dành, bởi chính cô cũng đang chạy trốn khỏi cậu. Cô thấy mình thật hèn nhát, thật ích kỷ, vừa muốn tránh xa vừa không ngừng nhớ thương. Sự giằng xé ấy cứ âm thầm thiêu đốt lấy trái tim cô, khiến cô chẳng thể tìm thấy một giây phút bình yên thật sự.