Đội nón xanh cho cha – Update Chương 14
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đội nón xanh cho cha – Update Chương 14
Tác Giả: Saclangno1zzz
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bú cu, dì cháu, loạn luân gia đình, loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
Chương 12: Trốn Chạy Trong Hoang Mang
Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe hở của tấm rèm cửa màu kem nhạt, hắt lên tường những vệt sáng vàng óng ánh như mật ong rót xuống nền gạch lạnh lẽo. Tuấn Anh trở mình trên chiếc giường đơn quen thuộc, cơ thể cậu nặng trĩu nhưng tinh thần lại lâng lâng một cảm giác khoan khoái đến lạ kỳ. Đêm qua, cậu ngủ một giấc sâu và ngon hơn bất kỳ đêm nào trong suốt mấy tháng trời đằng đẵng. Những cơn mộng mị về mẹ vẫn kéo về, nhưng lần này không còn là những ảo ảnh xa vời hư cấu nữa, mà là những mảnh ký ức thật sự mùi da thịt nồng nàn, hơi ấm từ cơ thể mềm mại, âm thanh rên rỉ đứt quãng, và cả cái cảm giác tê dại đến tột cùng khi con cặc cậu ma sát vào khe lồn ướt đẫm của mẹ. Tất cả đều hiện hữu rõ ràng như một thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại trong tiềm thức cậu suốt cả đêm dài. Khi tỉnh giấc, cậu vẫn còn cảm nhận được vị ngọt mềm của đôi môi mẹ nơi đầu lưỡi, vẫn còn vương vấn hơi ấm nơi lòng bàn tay từng ôm trọn lấy bờ mông căng tròn đàn hồi ấy.
Cậu nằm yên một lúc lâu, mắt lim dim nhìn lên trần nhà trắng xóa, để mặc cho những luồng khoái cảm dư âm còn sót lại chạy dọc khắp cơ thể như những đợt sóng ngầm âm ỉ. Người cậu sảng khoái đến mức mọi giác quan đều trở nên nhạy bén lạ thường: tiếng chim hót ngoài sân nghe rõ mồn một, mùi hương nhang trầm từ bàn thờ tổ tiên phảng phất đâu đó trong không khí, và cả mùi da thịt mẹ dường như vẫn còn thoang thoảng đâu đây trên gối, trên chăn, trên chính cơ thể cậu. Nghĩ đến mẹ, trái tim cậu lại đập nhanh hơn, và phần dưới của cậu không tự chủ được mà cương lên một cách đầy kiêu hãnh. Cậu không thể hiểu nổi bản thân mình nữa chỉ cần nghĩ về mẹ thôi là cơ thể cậu đã phản ứng mạnh mẽ đến vậy rồi. Dục vọng bùng lên như một ngọn lửa không bao giờ tắt, càng lúc càng thiêu đốt cậu dữ dội hơn.
Cậu vùng dậy, vươn vai mấy cái rồi bước xuống giường, cơ bắp săn chắc căng lên dưới lớp áo ba lỗ trắng. Nhưng khi cậu bước xuống cầu thang, xuống tới phòng khách rồi tới nhà bếp, một sự im lặng bất thường bao trùm lấy toàn bộ căn nhà. Không có tiếng bát đũa lách cách trong bếp, không có mùi thức ăn sáng quen thuộc, không có tiếng bước chân nhè nhẹ của mẹ hay tiếng ho khan đặc trưng của bố mỗi sớm mai. Căn nhà trống trải đến lạnh lẽo, như thể đêm qua cậu vừa sống trong một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với thực tại này vậy. Cậu đứng giữa phòng khách, đưa mắt nhìn quanh, lòng thầm nghĩ chắc mẹ lại trốn mình rồi. Sau chuyện hôm qua, chắc chắn mẹ đã cố tình rời đi từ sớm để không phải chạm mặt cậu. Cảm giác ấy không hẳn là buồn bã, mà là một nỗi hụt hẫng mơ hồ xen lẫn chút tiếc nuối. Cậu biết mình đã đi quá giới hạn, biết mình đã đẩy mẹ vào thế khó xử, nhưng cậu không thể ngừng khao khát được. Càng bị mẹ tránh né, cơn thèm muốn trong cậu lại càng trở nên cuồng dại hơn bao giờ hết.
Cậu chậm rãi bước vào bếp, rót cho mình một cốc nước lọc rồi uống cạn. Dòng nước mát lạnh chảy xuống cổ họng khô khốc, nhưng không sao dập tắt nổi ngọn lửa đang âm ỉ trong lồng ngực. Cậu ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ cạnh bàn ăn, đầu óc quay cuồng với những hình ảnh và cảm giác của ngày hôm qua. Làm tình cùng gẫn như là làm tình với mẹ khi cả hai đều tỉnh táo đó là một trải nghiệm mà cậu chưa từng dám mơ tới, một đỉnh cao khoái lạc mà không một thứ gì trên đời có thể sánh được. Cậu đã từng xem vô số phim sex, từng nghe biết bao câu chuyện về chuyện loạn luân cấm kỵ, nhưng chưa bao giờ cậu thực sự hiểu được sức hút của nó cho tới khi chính mình trải qua. Giờ đây cậu đã hiểu, hiểu một cách sâu sắc và đầy tội lỗi rằng loạn luân không chỉ là thứ trái cấm, mà còn là một cơn nghiện ngập chết người, một khi đã nếm thử thì không bao giờ có thể dứt ra được. Mùi vị của mẹ, hơi ấm, sự mềm mại của da thịt mẹ tất cả đều là những liều thuốc độc ngọt ngào mà cậu không muốn và cũng không thể cai nghiện.
Về phần Hà Nhi, buổi sáng hôm ấy đối với cô là cả một chuỗi những hoang mang và dằn vặt không tên. Cô thức dậy từ lúc trời còn chưa sáng hẳn, khi ông Hùng vẫn còn đang say giấc nồng bên cạnh. Cô nằm im không dám động đậy, lắng nghe tiếng thở đều đều của chồng mà lòng ngổn ngang trăm mối. Đêm qua cô gần như không ngủ được một phút nào, cứ trằn trọc xoay mình hết bên này sang bên kia, đầu óc không ngừng tua đi tua lại những cảnh tượng tội lỗi mà cô đã trải qua trong vòng tay con trai. Mỗi lần nhắm mắt lại, cô lại thấy ánh mắt đầy khát khao của Tuấn Anh nhìn mình, lại cảm nhận được hơi nóng từ bàn tay cậu trên da thịt, lại nghe thấy tiếng rên rỉ của chính mình vang lên một cách đầy nhục nhã. Cô thấy ghê tởm bản thân, nhưng đồng thời cũng thấy khao khát đến phát điên. Sự mâu thuẫn ấy giằng xé cô không thương tiếc, khiến cô gần như phát cuồng.
Khi tiếng chuông báo thức trên điện thoại khẽ rung lên báo hiệu bắt đầu một ngày mới, cô thở phào nhẹ nhõm như một kẻ sắp chết được ân xá. Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, rón rén bước xuống giường, cẩn thận không để phát ra bất kỳ tiếng động nào có thể đánh thức chồng. Cô đi vào nhà tắm, mở vòi nước lạnh rồi đưa cả khuôn mặt nóng bừng vào dòng nước mát lạnh, cố gắng xua tan đi những tạp niệm đang xâm chiếm tâm trí. Nhưng khuôn mặt cô trong gương vẫn còn đỏ ửng, đôi mắt cô vẫn còn ngấn nước, và vùng da ở cổ, ở vai, ở ngực vẫn còn in dấu vết của những nụ hôn vội vàng mà con trai cô đã để lại đêm qua. Cô đưa tay chạm nhẹ vào vết đỏ mờ trên xương quai xanh, cảm nhận từng nhịp tim đập rộn ràng trong lồng ngực, rồi vội vàng rút tay lại như thể vừa chạm phải than hồng.
Hôm nay cô không mặc áo ngủ ở nhà như mọi khi, mà chọn cho mình một bộ công sở lịch sự, chỉn chu. Chiếc áo sơ mi trắng cổ đức được cài cúc kín đáo nhưng vẫn không giấu nổi những đường cong trời phú của người đàn bà trưởng thành. Váy bút chì màu xám than ôm sát lấy vòng eo thon nhỏ và cặp mông nở nang, dài quá gối một đoạn ngắn, để lộ bắp chân trắng ngần thon thả. Mái tóc dài thường ngày buông xõa được cô búi cao gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và đôi khuyên tai ngọc trai nhỏ xinh tinh tế. Nhìn mình trong gương, cô thấy mình hôm nay quả thật rất đoan trang, rất thành thục, rất khác với người đàn bà dâm đãng trong vòng tay con trai đêm qua. Nhưng chính sự khác biệt ấy lại khiến cô thêm phần xấu hổ, bởi cô biết rằng bên trong lớp vỏ ngoài lịch thiệp này vẫn là một trái tim đang rung lên từng đợt vì thèm khát.
Cô nhanh chóng chuẩn bị bữa sáng cho chồng, rồi đánh thức ông dậy. Ông Hùng ăn sáng qua loa, uống vội một ngụm cà phê đen đặc, rồi xách vali chuẩn bị ra bến xe đi công tác. Suốt bữa sáng, Hà Nhi không dám nhìn thẳng vào mắt chồng, chỉ cúi gằm xuống ăn những miếng bánh mì mà không hề cảm nhận được vị giác gì. Cô sợ rằng chỉ cần một ánh mắt của ông cũng có thể nhìn thấu được những bí mật đen tối mà cô đang che giấu, sợ rằng chỉ cần một câu hỏi vu vơ cũng có thể khiến cô sụp đổ hoàn toàn. Nhưng ông Hùng không hề nghi ngờ gì cả, ông vẫn vô tư kể chuyện công việc, vẫn vô tư dặn dò cô chăm sóc nhà cửa, và vẫn vô tư hôn nhẹ lên má cô trước khi rời đi. Cái hôn của chồng rơi trên má cô như một giọt nước lạnh buốt, khiến cô rùng mình vì cảm giác tội lỗi dâng lên nghẹn ở cổ họng.
Đưa chồng ra bến xe xong, Hà Nhi không về nhà mà đi thẳng tới công ty. Cô đến sớm hơn mọi người gần một tiếng đồng hồ, ngồi một mình trước bàn làm việc với tâm trạng rối bời không sao tập trung được. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nhưng đầu óc cứ nghĩ tới con trai, nghĩ tới những dòng tin nhắn mà cô chưa dám gửi, nghĩ tới việc đêm nay mình có nên về nhà hay không. Mấy người đồng nghiệp nữ lần lượt đến, cười nói rôm rả với nhau, nhưng cô chỉ đáp lại bằng những nụ cười gượng gạo, rồi lại thu mình vào thế giới riêng đầy hỗn loạn. Bộ váy công sở của cô hôm nay thật sự rất đẹp, tôn lên những đường nét quyến rũ của một người đàn bà ở độ tuổi trưởng thành chín muồi. Mái tóc búi cao lộ ra chiếc cổ trắng ngần, vành tai đeo ngọc trai nhỏ xinh, cả người toát lên vẻ đoan trang thanh lịch đến mức bất kỳ người đàn ông nào đi ngang qua cũng phải ngoái nhìn. Nhiều ánh mắt đàn ông ngoài đường và cả trong công ty đổ dồn về phía cô với sự ngưỡng mộ pha lẫn thèm muốn. Cô biết mình xinh đẹp, biết mình có sức hút, nhưng cô chưa từng nghĩ rằng con trai mình lại dám vượt qua ranh giới cấm kỵ để yêu mình, và điều tồi tệ hơn cả là cơ thể cô cũng ham muốn nó như một con nghiện thèm thuốc.
Sau khi chồng rời đi, Hà Nhi cứ thẫn thờ như người mất hồn trong suốt buổi sáng. Cô không thể tập trung vào công việc, không thể nói chuyện bình thường với đồng nghiệp, và thậm chí không thể nuốt trôi một ngụm cơm trưa. Đầu óc cô không ngừng phân tích tình thế hiện tại, không ngừng tìm kiếm một lối thoát để tránh xa con trai. Hùng tuần này đi công tác xa ba ngày, nghĩa là cô sẽ phải ở nhà một mình với Tuấn Anh suốt ba ngày đằng đẵng. Ba ngày đó có thể là ba ngày yên bình, nhưng cũng có thể là ba ngày kinh hoàng nhất cuộc đời cô, nếu như cô không đủ mạnh mẽ để khống chế bản thân mình. Cô biết rõ một điều rằng nếu cứ ở nhà như vậy, tấm thân này sẽ không kìm được mà lại làm chuyện có lỗi với chồng. Và khi đó, cô sẽ không còn bất kỳ lý do gì để bào chữa cho bản thân nữa.
Đôi lông mày xinh xắn của cô khẽ nhíu lại, vầng trán nhẵn nhụi hiện lên mấy nếp nhăn ưu tư. Chẳng lẽ cô lại không về nhà nữa sao? Ý nghĩ ấy bỗng chốc lóe lên như một tia sáng cuối đường hầm. Đúng vậy, cô có thể sang nhà Quỳnh đứa em gái ruột của cô ở tạm vài ngày cho tới khi Hùng về. Nhà Quỳnh ở cách đây không xa, chỉ tầm mười lăm phút chạy xe máy, lại có một phòng trống dành cho khách. Nếu cô ở đó, ít nhất cô sẽ có thêm một lớp rào chắn để ngăn bản thân mình khỏi những cám dỗ tội lỗi. Chứ cô sợ ở nhà, sợ cái cảm giác trống vắng khi cả hai mẹ con quây quần trong căn nhà nhỏ, sợ những cái chạm tay vô tình, sợ những ánh nhìn đầy khát khao của con trai, và sợ nhất là sự yếu đuối của chính bản thân mình. Cô không thể mãi để cơ thể mình phản bội mình như vậy được.
Nghĩ là làm, cô rút điện thoại ra, mở ứng dụng nhắn tin, soạn một tin nhắn gửi cho Tuấn Anh. Những ngón tay cô run rẩy khi gõ từng chữ, như thể mỗi câu chữ ấy đều mang sức nặng của cả một quyết định hệ trọng: “Mấy ngày này mẹ bận đi công tác, không về nhà đâu. Con ở nhà một mình nhớ cẩn thận và ăn uống đúng giờ nhé.” Cô đọc đi đọc lại tin nhắn ấy mấy lần, cố gắng xem có sơ hở nào không. Tin nhắn nghe cũng hợp lý đấy chứ, cô làm nhân viên tư vấn bảo hiểm, thỉnh thoảng vẫn có những chuyến đi gặp khách hàng ở xa. Cô tự nhủ rằng mình chỉ đang tạm thời tránh mặt con trai để giữ cho cả hai không vượt quá ranh giới thêm lần nào nữa. Nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết rằng mình không chỉ đang tránh mặt con trai, mà còn đang trốn chạy khỏi chính con người thật của mình.
Sau khi gửi tin nhắn đi, cô tắt điện thoại rồi ném nó vào trong ngăn kéo bàn làm việc. Cô không dám đọc tin nhắn trả lời của con trai, sợ rằng chỉ cần một lời nói nhẹ nhàng nào đó từ cậu cũng đủ khiến cô lung lay ý chí. Cô tự nhủ rằng mình đã làm đúng, rằng đây là cách tốt nhất để bảo vệ gia đình, bảo vệ hạnh phúc của mình. Nhưng tim cô vẫn đau nhói từng cơn, như thể có ai đó đang bóp nghẹt lấy nó. Cô không biết rằng mình đang cảm thấy buồn vì phải xa con trai, hay vì phải xa những khoái cảm mà chỉ có con trai mới mang lại. Sự mơ hồ ấy càng khiến cô thêm dằn vặt.
Trong lúc đó, tại ngôi nhà nhỏ vắng lặng, Tuấn Anh đang ngồi dựa vào thành ghế sofa, chiếc điện thoại trong tay sáng lên vì có tin nhắn mới. Cậu mở tin nhắn ra, đọc từng chữ một, rồi khuôn mặt bỗng chốc tối sầm lại. Mẹ cậu làm nhân viên tư vấn bảo hiểm thì cần gì phải đi công tác chứ, rõ ràng là cố ý tránh mặt cậu đây mà. Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu như một điệp khúc ai oán. Cậu thở dài một hơi nặng nề, ném điện thoại sang một bên, rồi ngả người ra ghế với ánh mắt thất vọng nhìn lên trần nhà. Tưởng rằng sau chuyện đêm qua, mọi thứ đã bắt đầu hanh thông, ngỡ rằng mẹ đã chấp nhận cậu rồi, ngỡ rằng cánh cửa cấm kỵ kia đã hé mở cho cậu bước vào. Nhưng không, mẹ lại trốn chạy, lại nhẫn tâm bỏ rơi cậu trong nỗi khao khát điên cuồng này. Mẹ mà đi như thế, cậu còn đâu cơ hội nữa. Tác dụng của thứ thuốc kích dục chắc cũng chẳng còn nữa rồi, mà nếu không có thuốc, liệu mẹ có còn đủ dũng khí để phá vỡ những rào cản cuối cùng không? Câu trả lời có lẽ là không. Cậu biết mẹ mình ngoài mặt thì cứng rắn, nhưng bên trong lại là một người đàn bà yếu đuối, dễ dao động. Nếu không có một cú hích nào đó, có lẽ cô sẽ mãi trốn chạy như thế này cho tới khi mọi chuyện lắng xuống, rồi cả hai lại trở về với cái vỏ bọc giả tạo của tình mẫu tử bình thường. Còn cậu thì sao? Cậu không thể chấp nhận một kết cục như vậy được. Cậu đã nếm thử mật ngọt của trái cấm rồi, thì làm sao có thể quay lại với những ngày tháng nhạt nhẽo vô vị được nữa. Phải làm thế nào đây?
Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Tuấn Anh như một mũi khoan vô hình. Cậu bắt đầu lật lại từng ký ức về mẹ, từ những ngày còn thơ bé cho tới hiện tại, tìm kiếm một điểm yếu nào đó có thể khiến mẹ không còn đường lui. Cậu nhớ lại những lần mẹ nhìn cậu bằng ánh mắt khác lạ, những lần mẹ vô tình chạm vào người cậu rồi rụt tay lại như bị bỏng, những lần cắn môi khi cậu khen mẹ đẹp. Tất cả những dấu hiệu ấy đều cho thấy mẹ không hề dửng dưng với cậu. Bản thân mẹ cũng có những ham muốn, cũng có những rung động, nhưng mẹ sợ, sợ tội lỗi, sợ dư luận, sợ đánh mất danh dự của một người phụ nữ đoan trang. Vậy thì thứ cậu cần làm bây giờ không phải là ép buộc mẹ, mà là khiến mẹ tự nguyện dấn thân vào con đường tội lỗi này. Phải làm cho mẹ hiểu rằng việc trốn chạy là vô ích, rằng cậu sẽ không bao giờ từ bỏ mẹ, và rằng bên cạnh cậu, mẹ sẽ được trải nghiệm những khoái cảm mà cả đời này chồng mẹ cũng không thể mang lại.