Đổi bạn gái với thằng bạn thân

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đổi bạn gái với thằng bạn thân

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 04/09/2026

Đôi lời đến độc giả: Đây là lần đầu tôi viết truyện NTR nên có gì không hay hay cần bổ sung mọi người để lại dưới phần bình luận nha, à mà nói là NTR thì cũng không đúng mà là Netori, Vũ sẽ là nhân vật chính đi NTR bạn gái Quang nhá

Chương 1. Lời mời hẹn trao đổi bạn gái

Ánh nắng buổi trưa của Sài Gòn đổ xuống mặt đường nhựa như muốn nung chảy mọi thứ. Trong cái không khí oi nồng ấy, Vũ và Quang đang ngồi ở một góc khuất trong quán cà phê quen thuộc. Tiếng máy lạnh rề rề không đủ xua đi cái nóng rực rỡ bên ngoài, và có lẽ, cả cái nóng đang âm ỉ cháy trong lòng một trong hai người.

Vũ cầm chiếc thìa nhỏ, lơ đãng khuấy nhẹ ly cà phê sữa đá. Những viên đá chạm vào thành thủy tinh tạo ra những tiếng “keng… keng…” khô khốc. Cậu năm nay 23 tuổi, vẻ ngoài sáng sủa với đôi mắt hiền nhưng lại ẩn chứa một chút gì đó đa tình. Ngồi đối diện cậu là Quang, cậu bạn thân từ thời đại học. Cả hai hiểu nhau đến từng chân tơ kẽ tóc, từ những sở thích lành mạnh cho đến những khao khát thầm kín nhất của đàn ông.

Quang dường như không tập trung vào ly đen đá của mình. Cậu ta cứ nhìn đăm đăm ra phía cửa kính, nơi những bóng hồng lướt qua dưới nắng. Gương mặt Quang hôm nay có vẻ gì đó hơi ưu tư, xen lẫn một chút bí bách của một kẻ đang bị dồn nén quá lâu.

Bất chợt, Quang quay lại, nhìn thẳng vào mắt Vũ. Một cái nhìn xoáy sâu khiến Vũ hơi khựng lại. Sau một lúc im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở gấp gáp nhẹ của Quang vì cái nóng, cậu ta đột nhiên cất giọng, phá tan sự tĩnh lặng giữa hai người:

“Ê mày, dạo này mày với Phương thế nào? Cái chuyện……giường chiếu ấy!”

Câu hỏi trực diện và quá đỗi nhạy cảm khiến Vũ suýt thì sặc ngụm cà phê đang uống dở. Cậu đặt ly xuống, vội lấy khăn giấy lau môi, tim đập nhanh hơn một nhịp. Phương, cô bạn gái 20 tuổi của Vũ, là một cô gái đang độ xuân thì rực rỡ nhất. Làn da trắng nõn, khuôn mặt ngây thơ nhưng vóc dáng lại khá nảy nở, đặc biệt là cặp vú hơi căng tròn như hai quả bưởi nhỏ lúc nào cũng trực trào dưới lớp áo mỏng.

Vũ hơi đỏ mặt, cố tỏ ra điềm tĩnh nhưng hơi thở đã bắt đầu có chút rối loạn khi nghĩ đến những lần làm tình với Phương:

“Thì… cũng bình thường thôi… Có gì không mày? Sao tự nhiên lại hỏi chuyện đó?”

Quang thở hắt ra một hơi dài, tựa lưng ra sau ghế. Cậu ta vò mái tóc hơi rối của mình, vẻ mặt trông thực sự bế tắc. Tiếng thở dài của Quang nặng nề như thể cậu ta đang mang một gánh nặng khổng lồ trên vai.

“Thật ra….dạo này tao thấy bạn gái tao cứ lạnh nhạt kiểu gì ấy, cô ấy nói là do mệt nên không muốn làm.” – Quang nói, giọng trầm xuống đầy thất vọng.

Linh, bạn gái của Quang, năm nay 22 tuổi. Trái ngược với vẻ ngây thơ của Phương, Linh mang một nét đẹp mặn mà, chín chắn hơn. Cô ấy có một cơ thể cực kỳ quyến rũ với vòng eo con kiến và cặp mông to, săn chắc luôn lộ rõ đường cong mỗi khi diện những bộ váy bó sát. Thế nhưng, nghe Quang nói vậy, Vũ cũng phần nào hiểu được cảm giác của một người đàn ông hừng hực sức sống nhưng lại bị “bỏ đói” trên chính cái giường của mình.

Vũ nhấp thêm một ngụm cà phê, cố gắng đưa ra một lời khuyên chân thành của một người bạn:

“Thì có thể là do cô ấy mệt thật thì sao, con gái mà, áp lực công việc rồi áp lực đủ thứ. Mày phải từ từ chứ, đừng có ép quá!”

Quang im lặng. Cậu ta dùng ống hút khuấy liên tục vào ly nước, âm thanh của đá va chạm phản ánh tâm trạng đang rối bời bên trong. Cậu ta đắn đo rất lâu, đôi mắt lờ đờ nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn ra cửa. Dường như có một ý nghĩ nào đó đang đấu tranh dữ dội trong đầu Quang. Cuối cùng, như không thể chịu đựng thêm được nữa, cậu ta ngẩng lên, nói với vẻ đầy mệt mỏi:

“Thật ra……..bây giờ tao bắt đầu có cảm giác…..nó gọi là…..ừm….chán á!”

Vũ hơi ngạc nhiên, nhướng mày: “Chán? Mày với Linh yêu nhau cũng lâu rồi mà?”

Quang gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự chán chường tột độ: “Kiểu không phải về chuyện tình dục mà còn chuyện tình cảm ấy…..tao đang cảm thấy chán cô ấy quá! Mày hiểu không? Cái cảm giác khi ở cạnh nhau mà không còn thấy sự kết nối, không còn cái hứng thú muốn khám phá đối phương nữa. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại một cách máy móc.”

Nghe bạn tâm sự, Vũ cảm thấy hơi lo lắng. Cậu biết mối tình này của Quang và Linh đã trải qua hơn 3 năm, không hề ngắn. Vũ chân thành đáp:

“Yêu thì lâu lâu chẳng vậy, cảm giác bão hòa là chuyện bình thường thôi. Nhưng mà mày đừng có nghĩ đến vụ ngoại tình nha, dù gì mối tình của mày cũng mấy năm rồi đó! Phải trân trọng chứ mày.”

Quang im lặng thêm một lúc, đôi môi khẽ mấp máy. Cậu ta nhìn chằm chằm vào Vũ, một ánh mắt đầy dục vọng và toan tính. Những suy nghĩ đen tối dường như đang tràn ngập trong tâm trí Quang. Cậu ta không hề giấu diếm nữa mà thừa nhận thẳng thừng:

“Ừ, tao biết, nhưng giờ tao cảm thấy không còn hứng thú với cô ấy nữa thì sao giờ!?”

Không gian quanh bàn cà phê bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Vũ cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình. Quang đột ngột nhoài người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Cậu ta nhìn quanh như để chắc chắn không có ai nghe thấy, rồi ghé sát vào tai Vũ, thì thầm một câu nói mà Vũ sẽ không bao giờ quên được:

“Hay là…..bây giờ tao với mày ấy……đổi bạn gái cho nhau chịu ko!?”

Vũ giật bắn người, đôi mắt mở to hết cỡ. Suýt chút nữa là cậu đã đẩy ghế đứng dậy vì quá sốc. Tim cậu đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tai Vũ như lùng bùng, không tin được vào những gì mình vừa nghe thấy:

“Mày….mày điên à! Quang! Sao mà được! Mày có biết mày đang nói cái quái gì không?!”

Quang không hề run sợ, ngược lại, cậu ta dường như càng trở nên quyết tâm hơn khi đã thốt ra được cái điều điên rồ ấy. Ánh mắt cậu ta rực lên một ngọn lửa tà ác:

“Tao cũng biết chứ……nhưng mà giờ nghĩ về bạn gái mày, tao lại cảm thấy hứng thú hơn nhiều so với Linh. Mày cũng biết tao từng thích bạn gái mày mà, cái ngày mày mới dắt Phương về ra mắt, tao đã thấy cô ấy thực sự là gu của tao rồi…”

Vũ im lặng, cổ họng khô khốc. Cậu nhớ lại những lần họp nhóm trước, Quang đúng là hay nhìn lén Phương, ánh mắt ấy chứa đựng một sự thèm khát khó giấu. Quang tiếp tục dùng những lời lẽ mời gọi để thuyết phục bạn thân mình:

“Với lại mày cũng đâu có thiệt thòi gì, mày được đổi với Linh còn gì! Linh tuy dạo này lạnh nhạt với tao, nhưng cô ấy là một người phụ nữ thực thụ, cơ thể đó… mày nhìn là biết nó ngon đến mức nào rồi mà? Hả? Cặp mông ấy, vòng eo ấy”

Quang vừa nói vừa diễn tả bằng tay một cách thô thiển, mắt cậu ta dại đi như thể đang tưởng tượng ra cảnh mình đang nằm đè lên người Phương. Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một phần trong Vũ cảm thấy ghê tởm ý tưởng này, nhưng một phần khác – cái phần tối tăm và dâm dục nhất của người đàn ông – lại đang bắt đầu phản ứng. Ý nghĩ được chạm vào cơ thể gợi cảm của Linh, được khám phá cái hang động dâm thủy của người đàn bà trưởng thành ấy khiến con cặc của Vũ trong quần bắt đầu có dấu hiệu hơi ngóc đầu dậy.

Quang bồi thêm một cú dứt điểm:

“Có gì mày về hỏi thử Phương đi! Tao cá là cô ấy cũng đang cần một sự mới mẻ. Tao cũng sẽ hỏi Linh thử! Cả bốn đứa chúng ta đều sẽ có những trải nghiệm cực kỳ kích thích, không phải sao?”

Vũ cạn lời. Đầu óc cậu rối tung như một bớ bong bong. Sự tò mò, khao khát được đổi gió và áp lực từ lời đề nghị táo bạo của thằng bạn thân khiến cậu không thể thốt ra lời từ chối quyết liệt nữa. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, Vũ thở hắt ra, gật đầu nhẹ trong sự hoang mang:

“Được rồi… nhưng mà tao không chắc hai người đó sẽ đồng ý đâu! Chuyện này… điên rồ quá Quang ạ.”

Quang nở một nụ cười đắc thắng, nụ cười đầy tà ý. Cậu ta vỗ vai Vũ:

“Tin tao đi, cứ thử đi đã. Cuộc sống này ngắn ngủi lắm, phải tận hưởng những cảm giác mạnh nhất chứ!”

Vũ không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng thanh toán tiền rồi cùng Quang bước ra khỏi quán.

…..

Đêm hôm đó, bầu không khí trong căn hộ nhỏ của Vũ dường như đặc quánh lại bởi sự ham muốn. Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên tường, tạo nên những mảng sáng tối mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ liêu trai và dâm đãng cho gian phòng.

Phương, cô bạn gái của Vũ, đang đứng trước mặt anh trong trạng thái hoàn toàn không một mảnh vải che thân. Làn da của Phương trắng mịn như gốm sứ, dưới ánh đèn mờ trông càng thêm nuột nà, óng ả. Phải thừa nhận rằng cơ thể của Phương là một kiệt tác của tạo hóa dành cho những kẻ mê đắm cái đẹp thanh tân. Cặp vú của cô không quá đồ sộ, chúng nhỏ nhắn nhưng lại cực kỳ săn chắc, hướng đầu vú hồng hào, căng mọng về phía trước như hai nụ hoa đang chờ được hái. Mỗi khi cô cử động, hai khối thịt mềm mại ấy lại khẽ rung rinh một cách đầy mời gọi.

Nhưng điểm cuốn trọng nhất trên cơ thể Phương chính là vòng eo. Nó thon gọn đến mức khó tin, thắt lại như eo kiến, làm tôn lên đường cong mượt mà chảy xuống vòng mông nhỏ nhắn nhưng rất vừa vặn, trắng trẻo. Cô đứng đó, đôi chân thon dài hơi khép lại, để lộ khe rãnh nhỏ xíu của âm hộ đã bắt đầu lún phún vài sợi lông tơ mềm mại. Cửa mình của cô dường như đang âm thầm ướt đẫm, tỏa ra một mùi hương cơ thể đàn bà nồng nàn khiến bất cứ người đàn ông nào cũng phải phát điên.

Phương bước tới, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười dâm đãng. Cô vươn đôi tay mềm mại ôm lấy cổ Vũ, dùng lồng ngực trần của mình cọ xát vào ngực anh, cảm giác hai đầu vú cứng ngắc của cô day qua day lại trên lớp áo của Vũ khiến anh thở gấp.

“Hưm~~ Vũ à, sao hôm nay anh đờ người ra thế? Không muốn ăn em sao?” – Phương thầm thì, giọng nói nũng nịu xen lẫn tiếng rên rỉ nhẹ nhàng đầy kích thích. “Em đã tắm rửa sạch sẽ rồi… chỗ đó của em đang ngứa ngáy lắm nè… mau dùng con cặc bự của anh làm nó hết ngứa đi mà… Ahh~~”

Cô bắt đầu dùng đôi môi mềm mại liếm nhẹ vào tai Vũ, chiếc lưỡi nhỏ đưa ra thụt vào liên tục. Chập… chập… chu~~ Những âm thanh ướt át của nước miếng hòa quyện với hơi thở nóng hổi của Phương phả vào tai khiến Vũ run lên từng hồi. Hơi thở của cô ngày càng dồn dập hơn: Hà… hà… ừm~~

Tuy nhiên, trong đầu Vũ lúc này lại đang quay cuồng với lời đề nghị điên rồ của Quang hồi chiều. Sự cương cứng của con cặc anh trong quần đang bị lý trí kìm nén lại một chút. Vũ khẽ đẩy nhẹ vai Phương ra, giữ cho khoảng cách giữa hai khuôn mặt đủ để đối thoại.

“Khoan đã Phương, anh… anh có chuyện này quan trọng muốn nói với em ngay bây giờ!”

Phương xịu mặt xuống, đôi mắt long lanh dâm đãng vừa rồi chợt thoáng vẻ hờn dỗi. Cô lại sát gần hơn, đôi vú trắng ngần đè bẹp vào người anh, bàn tay cô bắt đầu mò xuống dưới, bóp lấy phần gồ ghê giữa hai chân Vũ:

“Chuyện gì chứ? Để mai đi… nhìn xem, ‘thằng em’ của anh cứng ngắc rồi này… nó đang đòi được vào trong lồn em để dập đấy… em chỉ muốn nó thôi… đụ em đi mà~~”

Vũ hít một hơi thật sâu, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn dù con cặc đang bị bàn tay của bạn gái mơn trớn đến sướng rân:

“Anh nói thật đó, dừng lại một chút đi. Em nghe xong chuyện này rồi mình làm gì cũng được. Cho anh 3 phút thôi!”

Thấy vẻ quyết tâm hiếm có của Vũ, Phương đành buông tay khỏi dương vật của anh. Cô đứng thẳng dậy, đôi tay khoanh lại trước ngực, để hai bầu vú ép sát vào nhau tạo thành một khe ngực sâu hoắm, gợi dục vô cùng. Cô nhìn anh bằng ánh mắt sắc sảo:

“Được rồi, anh nói nhanh đi, em cho anh đúng 3 phút. Nếu chuyện không quan trọng thì lát nữa em sẽ bắt anh phải bắn hết tinh trùng vào miệng em để đền tội đó!”

Vũ hử một hơi dài, rồi anh đem toàn bộ cuộc trò chuyện với Quang ở quán cà phê kể lại. Anh kể về việc Quang chán Linh, về việc hắn ta thèm khát Phương và cái đề nghị trao đổi bạn gái quái đản kia. Khi Vũ vừa dứt lời, không gian phòng ngủ bỗng trở nên lạnh lẽo. Sắc mặt Phương chùng xuống hẳn, đôi mắt cô hiện lên sự khó chịu và khinh bỉ tột độ. Cô dứt khoát đáp ngay lập tức:

“Không! Thật ghê tởm! Anh định đem em ra để đổi chác với cái tên biến thái đó sao?!”

Vũ cảm thấy nhẹ lòng khi nghe câu trả lời của Phương. Thật lòng, anh cũng chẳng muốn thấy cảnh thằng bạn mình nằm đè lên người bạn gái mình, dùng con cặc của nó đâm vào cái âm hộ hồng hào mà anh vẫn hằng nâng niu.

“Ừ, anh biết mà. Anh cũng không muốn vậy, nên anh mới phải hỏi ý em cho chắc…”

Nhưng ngay khi Vũ vừa định thở phào, thì Phương bỗng nhiên tiến lại gần, một nụ cười gian xảo và đầy ma mãnh hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp. Cô đưa ngón tay trỏ, khẽ mơn trớn lên ngực Vũ, rồi di chuyển xuống bụng dưới của anh:

“Thế nhưng… em sẽ đồng ý với một điều kiện!”

Vũ sững sờ, đôi mắt anh mở to kinh ngạc: “Ơ… sao cơ? Thôi… anh không muốn đổi đâu! Anh tưởng em không thích…”

Phương bật cười, tiếng cười của cô nghe dâm đãng và chứa đầy toan tính. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt lúc này hiện lên vẻ quyết đoán:

“Anh phải đổi! Và điều kiện của em đó là… anh phải dùng sự quyến rũ và kĩ năng của anh để kéo chị Linh về bên mình. Anh phải tán tỉnh chị ấy, khiến chị ấy say đắm anh như cái cách anh từng làm với em ấy. Và quan trọng nhất là…” – Phương ghé sát môi vào tai Vũ, thì thầm trần trụi – “…Anh phải đụ chị Linh đến mức chị ấy mê mẩn anh, khiến chị ấy không thể rời xa con cặc của anh được. Anh hiểu chứ?”

Đầu óc Vũ quay cuồng. Anh chưa kịp tiêu hóa hết lời vợ chưa cưới của mình: “Để làm gì và tại sao chứ? Em không sợ chị Linh sẽ giành mất anh từ tay em sao?”

Phương búng nhẹ vào trán Vũ một cái “póc”, rồi cô cười tươi rói:

“Anh khờ quá! Em chẳng lo điều đó đâu. Em đã quan sát chị Linh rồi, chị ấy là một người phụ nữ tuyệt vời, hiền lành và tốt tính. Em với chị ấy thực ra rất hợp nhau đấy chứ. Nhân cơ hội này, nếu anh làm chị ấy mê mệt, chúng ta có thể làm chị em chung một chồng cũng được mà… lúc đó ba người mình cùng đụ nhau, em nghĩ thôi đã thấy nứng đã thấy chảy nước rồi… Ưmm~~”

Phương khẽ rên lên một tiếng nhỏ khi nghĩ đến cảnh tượng dâm dục đó. Cô tiếp tục với giọng đầy căm hận khi nhắc đến Quang:

“Và hơn hết, em muốn nhân dịp này trả thù thằng Quang bạn anh cho bỏ ghét! Cái tội dám tơ tưởng tới em! Anh có biết thằng đó tồi tệ đến mức nào không?”

Vũ ngơ ngác: “Sao vậy? Anh thấy bình thường em nói chuyện với nó đâu có gắt gỏng gì đâu, vẫn vui vẻ mà?”

Phương thở dài, khuôn mặt cô thoáng vẻ ghê tởm: “Đó là vì em giữ mặt mũi cho anh thôi. Tại anh chơi thân với nó nên em mới phải giả vờ như thế. Chứ thực ra em biết rõ tông ti của hắn.”

Phương bắt đầu kể về quá khứ của Quang hồi cấp 3. Cô kể về những lần Quang dụ dỗ những cô gái ngây thơ, dùng lời ngon tiếng ngọt và sự giàu có của bản thân để ngủ với họ rồi vứt bỏ một cách tàn nhẫn. Có người thậm chí đã phải phá thai vì sự vô trách nhiệm của hắn. Nghe đến đây, Vũ rùng mình. Anh thực sự không ngờ người bạn mình tin tưởng lại có một mặt tối đáng sợ như thế.

“Thế anh thấy sao?” – Phương hỏi, đôi mắt sắc lẹm nhìn Vũ. “Nếu anh không muốn em cũng không ép… nhưng em thực sự muốn thằng đó phải trả giá bằng việc nhìn người phụ nữ của nó phủ phục dưới chân anh.”

Sự tự trọng và bản năng chiếm hữu của Vũ trỗi dậy. Nghĩ đến cảnh Quang – kẻ có quá khứ tồi tệ – lại đang khao khát cơ thể của Phương, Vũ thấy máu trong người mình sôi sục. Anh siết chặt eo Phương, kéo cô sát vào mình đến nỗi không còn kẽ hở:

“Thôi được rồi! Anh chịu! Nghĩ tới việc một người như vậy tơ tưởng đến bạn gái mình cũng thấy khó chịu lắm… anh tham gia! Anh sẽ làm cho Linh thấy đâu mới là người đàn ông đích thực!”

Phương nở nụ cười hài lòng nhất từ trước đến nay. Cô vòng tay ra sau ôm lấy anh, cái lồn mềm mại và ấm nóng của cô ép chặt vào đùi anh. Hơi thở của cô lại bắt đầu trở nên nặng nề và dâm dục:

“Đúng là anh yêu của em… Quá 3 phút rồi đấy nhé… giờ thì cho em cái con ‘bé bự’ cứng ngắc của anh nào~~”

Vũ không chần chừ nữa, anh bế bổng Phương lên. Hai đôi môi gắn chặt vào nhau trong một nụ hôn kiểu Pháp đầy ướt át. Chụt… chùn chụt… chập… Tiếng lưỡi quấn quýt, tiếng nước bọt chảy tràn hòa vào nhau. Anh đặt cô xuống giường, con cặc của anh giờ đây đã thoát khỏi lớp quần, dựng đứng và to lớn như một thanh dùi thịt, những gân máu nổi cuồn cuộn quanh thân dương vật tím tái vì quá cương cứng.

 

Còn tiếp……

Liên hệ Telegram để mua full truyện: t.me/NgocKhuyet887