Đêm mưa – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đêm mưa – Update Chương 4
Tác Giả: Tí em tèo
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 03/08/2026
Đêm hôm ấy, bom lại rơi.
Tiếng còi báo động hú lên khi trời vừa chập tối. Máy bay Mỹ bay thấp, thả bom liên tục về phía làng Quỳnh Lâm. Hai bác cháu vội vàng chui xuống hầm trú ẩn .
“Uỳnh… Uỳnh… Uỳnh!!!”
Mỗi tiếng nổ khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Tiếng đất rơi rào rào bên trên . Trong bóng tối chật hẹp, bác Lan co ro sát vào góc hầm, cố tình tạo khoảng cách với Quang.
Lan không dám nhìn thẳng vào đứa cháu ruột .
Từ sau những đêm trước, khi ranh giới giữa hai người đã bị phá vỡ, bác sống trong sự dằn vặt không ngớt. Bác nuôi Quang từ khi cậu còn nhỏ. Bác từng thay mẹ cho cậu bú, tắm cho cậu, dạy cậu học chữ, nuôi cậu khôn lớn con như đứa con ruột mà nuôi nấng dạy dỗ . Bác từng nghĩ tình cảm ấy trong sạch, thuần khiết. Nhưng giờ đây, mỗi lần nhìn thấy mặt Quang, bác lại thấy mình như đang nhìn vào tội lỗi của chính mình.
Chồng chết. Con trai chết. Em trai – bố của Quang cũng chết. Bác trở thành người phụ nữ cô độc, chỉ còn lại một đứa cháu trai. Và chính đứa cháu ấy giờ lại trở thành nguồn gốc của nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng bác.
Bom vẫn rơi. Hầm vẫn rung. Quang đưa tay định ôm lấy bác như những lần trước để trấn an, nhưng bác khẽ tránh đi. Bác quay mặt vào tường, vai run lên.
“Bác…” Quang gọi khẽ.
Bác không đáp. Giọng bác run run, nghẹn ngào:
“Đừng… đừng chạm vào bác. Bác xin cháu…”
Trong bóng tối, bác siết chặt hai tay vào nhau đến mức móng tay cắm vào da thịt. Bác sợ. Sợ chính mình. Sợ nếu Quang ôm lấy bác lúc này, bác sẽ không còn đủ sức để đẩy cậu ra. Sợ cái khát khao bị dồn nén bao năm sẽ lại trỗi dậy. Sợ mình sẽ một lần nữa đánh mất ranh giới cuối cùng với đứa cháu trai mà mình đã nuôi lớn.
Tiếng bom nổ sát hơn. Sức ép khiến hầm lắc mạnh. Quang vô thức kéo bác vào lòng để che chắn. Bác cứng đơ cả người. Trong khoảnh khắc ấy, bác cảm nhận rõ hơi thở nóng bỏng của Quang, cảm nhận rõ thân thể cậu sát vào mình cảm nhận rõ hơi thở của một người đàn ông đã trưởng thành . Tim bác đập loạn nhịp. Nhưng thay vì buông xuôi, bác dùng hết sức đẩy cậu ra.
“Thả bác ra!” Bác nói lớn, giọng vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng. “Bác không muốn… Bác cháu mình không thể…”
Quang khựng lại. Bác quay mặt đi, nước mắt lăn dài trong bóng tối.
“Bác đã sai rồi… Bác đã để chuyện tày trời này xảy ra… Giờ bác chỉ muốn… muốn hai bác cháu ta được làm bác của cháu như trước. Đừng nhìn bác như thế nữa, Quang… Bác sợ lắm…”
Bom dần xa. Hầm vẫn còn vang vọng tiếng đất rơi. Hai bác cháu ngồi cách nhau một khoảng nhỏ, nhưng khoảng cách ấy như một bức tường vô hình.
Bác Lan ngồi co ro, ôm lấy đầu gối, khóc thầm. Trong lòng bác lúc này không còn chút dục vọng nào , chỉ còn lại sự sợ hãi và dằn vặt nội tâm . Bác sợ nhìn mặt Quang. Bác sợ chính cái cách cậu nhìn bác. Bác sợ bản thân mình sẽ lại yếu đuối.
Và hơn hết, bác sợ rằng dù có né tránh đến đâu, cái tội lỗi ấy cũng đã len lỏi vào tận xương tủy, không thể nào gột rửa được nữa.
Ngoài hầm, tiếng bom đã ngừng. Trong hầm, chỉ còn lại tiếng thở nặng nề của hai người, và sự im lặng đầy ám ảnh của một người phụ nữ đang cố gắng trốn chạy chính bản thân mình.Sáng hôm sau, Bác Lan dậy từ rất sớm. Bác lặng lẽ chui ra ngoài, không đánh thức Quang. Khi cậu tỉnh dậy, bác đã ngồi bó gối dưới gốc tre, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cánh đồng còn ngổn ngang hố bom.
Bữa sáng hôm ấy diễn ra trong im lặng nặng nề. Bác đặt tô cháo trước mặt Quang rồi ngồi cách xa một đoạn. Mỗi lần cậu nhìn sang, bác đều cúi mặt xuống, tránh ánh mắt.
“Bác…” Quang lên tiếng khẽ.
Bác khẽ giật mình, rồi đáp, giọng khô khan:
“Ăn đi. Hôm nay phải ra đồng sớm. Lúa chín rồi, không gặt kịp sẽ hỏng mất .”
Cả ngày hôm đó , bác Lan cố tình giữ khoảng cách với Quang . Khi gặt lúa, bác chọn luống xa Quang nhất có thể . Khi nghỉ trưa dưới bóng cây, bác ngồi quay lưng. Mỗi lần Quang lại gần định giúp gánh lúa, bác đều lắc đầu:
“Bác tự gánh được. Cháu đi gặt tiếp đi .”
Buổi chiều, trời oi bức. Bác mệt mỏi ngồi dựa vào gốc đa, mồ hôi ướt đẫm áo. Quang đến bên, đưa bình nước. Bác nhận lấy nhưng không nhìn cậu. Tay bác run nhẹ khi chạm vào tay Quang.
Trong lòng bác lúc này đầy dằn vặt.
Bác nuôi Quang từ bé. Bác từng nghĩ mình chỉ còn lại một đứa cháu để nương tựa. Nhưng sau những gì đã xảy ra, bác không còn dám nhìn thẳng vào mặt cậu. Mỗi lần thấy Quang, bác lại nhớ đến những đêm trong căn hầm tối đó , nhớ đến sự yếu đuối của chính mình, nhớ đến cái tội lỗi mà hai bác cháu cậu đã gây ra không thể nào gột rửa.
Bác sợ.
Sợ nếu tiếp tục gần gũi như thế , bác sẽ lại mất kiểm soát bản thân. Sợ ánh mắt Quang sẽ khiến bác mềm lòng. Sợ chính cái sự cô đơn lâu ngày đã ăn sâu vào xương tủy sẽ một lần nữa đẩy hai bác cháu cậu vào vòng xoáy tội lỗi .
Tối hôm ấy, khi hai bác cháu chui vào hầm, bác lại chọn góc xa nhất. Bác nằm quay mặt vào tường, ôm chặt lấy chiếc chiếu cũ.
Quang nằm cách đó một đoạn, im lặng. Một lúc lâu sau, cậu khẽ gọi:
“Bác… bác giận cháu à?”
Bác không trả lời ngay. Giọng bác nghẹn lại trong bóng tối:
“Bác không giận cháu. Bác… bác giận chính mình. Bác đã để chuyện không nên xảy ra. Giờ bác chỉ muốn… muốn mọi thứ trở lại như trước. Cháu đừng đến gần bác nữa.”
Im lặng kéo dài. Ngoài hầm, tiếng dế mèn ri ri. Trong hầm, chỉ còn tiếng thở của hai người.
Bác siết chặt hai tay vào nhau. Tim bác đập mạnh. Một phần trong bác muốn quay lại, muốn được Quang ôm lấy như những đêm trước. Nhưng phần còn lại – phần lý trí và lòng tự trọng – đang gào thét rằng bác phải giữ khoảng cách, phải dừng lại trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.
Bác nằm đó, nước mắt lặng lẽ thấm vào chiếu.
Lần đầu tiên sau những ngày qua , bác thực sự cố gắng đẩy Quang ra khỏi vòng tay mình. Nhưng càng cố gắng, bác càng cảm nhận rõ sự trống rỗng trong lòng có lẽ như thế này là tốt nhất với cả hai người . Tiếng thở dài vang lên trong căn hầm chật hẹp, hai con người hai suy nghĩ đã quá nửa đêm vẫn không thể chợp mắt nổi.