Dâm ngẫu nữ đế – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Dâm ngẫu nữ đế – Update Chương 3

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/08/2026

Hôm nay trên đại điện, không khí nặng hơn mấy hôm trước.

Vương Phượng Nghi ngồi trên long ỷ, long bào phủ kín từ cổ đến gót, vẻ mặt bình thản. Nhưng hôm nay số tấu chương bị trì hoãn nhiều hơn. Một lão thần lên tiếng hỏi về việc quân lương biên ải bị chậm. Một người khác thì nhắc đến việc lựa chọn ngày lành để làm lễ tế cáo trời đất, ngụ ý rằng nữ đế còn quá trẻ, chưa đủ đức để chủ trì.

Vương Bá đứng bên dưới, chỉ nhìn Phượng Nghi một cái. Cô hiểu ý, lên tiếng đúng như những gì ông đã dặn:

“Việc quân lương đã có Nhiếp Chính Vương đốc thúc. Còn lễ tế cáo… sẽ chọn ngày sau khi triều chính ổn định.”

Tan triều, các đại thần lần lượt lui ra. Phượng Nghi vừa định đứng dậy thì Vương Bá đã bước đến gần long ỷ, thấp giọng:

“Đi với ta. Duyệt Sự Điện.”

Cô khựng lại một nhịp, rồi vẫn gật đầu. Hai người đi dưới hành lang đá, cung nữ và thái giám đều cúi đầu tránh sang hai bên. Duyệt Sự Điện là nơi Nhiếp Chính Vương xử lý việc triều chính. Khi Vương Bá khép cửa và hạ lệnh “không ai được vào”, cả khoảng không gian lập tức trở nên kín đáo.

Bên trong điện, án thư lớn kê giữa phòng, trên bàn chất đầy tấu chương chưa duyệt. Nghiên mực đã nghiền sẵn.

Vương Bá ngồi xuống ghế sau án thư, mở một bản tấu chương ra, cầm bút như không có chuyện gì.

“Hôm nay chúng nó lấn tới hơn.” Ông nói, giọng bình thản. “Con trả lời được, nhưng chưa đủ cứng.”

Phượng Nghi đứng bên cạnh bàn. “Hoàng thúc có gì chỉ bảo Nghi nhi hơn ạ.”

“Biết nghe lời là tốt. Nhưng chỉ nghe lời thì chưa đủ để chúng sợ.” Ông đặt bút xuống, nhìn cô một lúc. “Nay ta dạy con thêm một việc. Quỳ xuống. Giữa hai chân ta.”

Phượng Nghi khựng lại. Long bào nặng nề đang phủ kín người cô. “Hoàng thúc… con vẫn đang mặc long bào…”

“Ta biết.” Ông đáp ngắn. “Cứ quỳ. Đừng cởi.”

Cô im lặng một lúc khá lâu, rồi vẫn làm theo. Tà long bào xòa ra trên sàn gạch khi cô quỳ xuống, chui vào khoảng trống dưới án thư, giữa hai chân ông. Không gian chật hẹp. Mùi mực, mùi giấy và mùi nam tính của ông lẫn vào nhau. Vương Bá một tay vẫn cầm bút, tay kia thản nhiên cởi dây thắt lưng, kéo cương vật đã hơi căng ra ngoài, ngay trước mặt cô.

“Ngậm vào.” Ông bảo, giọng như đang dặn một việc công việc.

Phượng Nghi nhìn vật đang ở trước mặt, má nóng bừng dưới lớp trang điểm. Cô ngập ngừng một hơi, rồi vẫn cúi xuống, há miệng ngậm lấy đầu khấc. Cảm giác nóng và cứng trên lưỡi khiến cô phải thở bằng mũi. Long bào vẫn phủ kín toàn thân, chỉ có phần đầu cô là đang làm việc ấy dưới bàn viết của Nhiếp Chính Vương.

Ông không nhìn xuống, chỉ khẽ đặt một tay lên đầu cô, không nhấn mạnh, nhưng đủ để giữ cô ở đó. Tay còn lại tiếp tục viết.

“Lâu hơn.” Ông nói trong lúc vẫn phê duyệt. “Dùng lưỡi. Liếm quanh. Rồi ngậm sâu hơn một chút. Đừng để răng chạm vào.”

Phượng Nghi làm theo. Lưỡi cô vụng về liếm dọc thân côn thịt, rồi lại ngậm lấy đầu, cố gắng đưa sâu hơn. Mỗi lần cô nuốt nước bọt hay thở gấp, ông lại cảm nhận rõ. Tà long bào xô lệch theo từng động tác nhỏ của cô dưới bàn. Ông viết tiếp vài chữ, thỉnh thoảng mới thấp giọng chỉnh:

“Chậm lại. Đừng dùng sức ở hàm. Chỉ dùng lưỡi và môi. Con đang mặc long bào mà làm việc này, càng phải cẩn thận.”

“Ọc…” Phượng Nghi phát ra tiếng nhỏ vì bị đẩy sâu hơn một chút. Nước mắt cứ muốn ứa ra vì phản xạ, nhưng cô vẫn cố giữ miệng mở. Mồ hôi bắt đầu rịn trên trán, làm lem một chút phấn.

Một lúc khá lâu trôi qua. Ông phê được gần hết đống tấu chương trong lúc cô vẫn quỳ dưới bàn, miệng không được rời. Nước bọt của cô đã làm ướt cả lông gốc cương vật. Hơi thở cô nóng và rối, thỉnh thoảng để lọt ra tiếng “ư… ư…” nhỏ khi ông hơi nâng hông lên.

Khi nghiên mực gần cạn, ông mới dừng bút, nhìn xuống khoảng tối dưới bàn.

“Hết mực rồi.” Ông nói. “Ra ngoài.”

Phượng Nghi rút lui, lau mép bằng mu bàn tay, thở dốc. Môi ửng đỏ, một chút nước bọt còn vương ở khóe miệng. Long bào vẫn phủ kín, nhưng lúc này trông đã không còn trang nghiêm như trên đại điện. Ông đứng dậy, kéo cô dậy theo.

Ông không đưa cô đi đâu khác. Chỉ vén tà long bào dày lên đến ngang lưng, để lộ phần dưới ngay tại chỗ. “Nằm sấp lên ghế dài bên cạnh. Hai tay ra sau.”

Cô làm theo. Long bào bị vén cao, phần thân dưới lộ ra trong khi phần trên vẫn còn mặc đủ. Ông lấy dây mềm từ trong ngăn bàn, buộc hai cổ tay cô ra sau lưng, rồi buộc nhẹ hai mắt cá chân tách ra. Ông lấy cây bút lông đặc biệt, thân to hơn bút thường, có vài chỗ lồi nhỏ, rồi đưa đầu bút áp vào mép hoa huyệt.

Vừa chạm vào, ông khựng lại một nhịp. Ngón tay ông miết nhẹ lên miệng cửa huyệt, cảm nhận có gì đó cứng nằm bên trong. Ông nhớ ra.

“Còn viên ngọc đêm qua.”

Ông đặt bút xuống, dùng hai ngón tay khều vào trong. Viên ngọc đã nhét từ đêm hôm trước vẫn nằm khá sâu. Ông khều ra một cách chậm rãi. Viên ngọc ướt át lăn ra ngoài, mang theo chút dâm thủy. Phượng Nghi khẽ run khi bị lấy ra, mặt đỏ bừng, thở không đều.

Ông lau viên ngọc bằng một góc tay áo, bỏ trở lại túi, rồi mới cầm lại cây bút lông.

“Bây giờ mới lấy mực mới.”

Ông đưa đầu bút áp vào mép hoa huyệt lần nữa, rồi đẩy vào từ từ. Thân bút to và có chỗ lồi khiến Phượng Nghi phải cắn vào tay áo long bào.

“Ư…!”

Ông không vội. Đẩy sâu đến khi gần như cả thân bút nằm bên trong, rồi bắt đầu xoay chậm. Những chỗ lồi cọ vào thành thịt. Phượng Nghi run lên, hai vai căng dưới lớp long bào dày, những tiếng “ư… à…” nhỏ liên tục thoát ra.

“Thở đều. Ta cần con chảy nước nhiều.” Ông vừa xoay vừa nói. “Đêm nay mực sẽ lấy từ đây.”

Ông bắt đầu đẩy vào rút ra theo nhịp. Mỗi lần đẩy vào, đầu bút đều chạm sâu. Tiếng nước vang lên rõ dần trong Duyệt Sự Điện yên tĩnh. Phượng Nghi bị buộc chặt, không thể khép chân, chỉ biết nằm chịu, mặt úp vào ghế, thở hổn hển và rên nhẹ:

“Hoàng thúc… bên trong… ngứa…”

Ông không chậm. Ông tiếp tục khuấy đảo đến khi dịch chảy ra đủ nhiều, thấm ướt cả gốc bút và một phần tà long bào. Khi thấy cô đã run đến mức gần đạt đến giới hạn, ông mới rút bút ra. Dịch trong suốt dính đầy thân bút.

Ông mang bút đến án thư, chấm trực tiếp vào nghiên mực còn ít ỏi. Nước trong suốt hòa vào mực đen, tạo thành thứ mực mới. Ông cầm bút viết tiếp lên bản tấu chương cuối cùng, nét chữ vẫn đẹp và vững.

Phượng Nghi nằm trên ghế, vẫn bị trói, long bào đã xộc xệch nhiều hơn. Cô quay đầu nhìn ông bằng đôi mắt ướt.

“Hoàng thúc… thật sự… dùng thứ đó để viết…?”

“Ừ.” Ông trả lời ngắn. “Một số bản quan trọng từ nay sẽ dùng mực này. Con hãy nhớ.”

Ông viết xong, rồi lại đi đến bên ghế. Cây bút vẫn còn dính mực và dịch. Ông đẩy nó vào trong thịt huyệt cô một lần nữa, sâu hơn.

“A…!” Phượng Nghi kêu lên, thân thể giật mạnh dưới lớp long bào.

Ông vừa giữ bút nằm bên trong, vừa xoa lên mông cô. “Con thấy chưa? Trọng trách ngồi trên ngai vàng không chỉ là mỗi vài lời nói. Công việc quan trọng không kém là phê duyệt triều chính.”

Ông bắt đầu lại nhịp đẩy và xoay, lần này mạnh hơn. Phượng Nghi rên dài hơn, giọng đã nghẹn:

“Ư… thúc… đủ rồi… con… chịu không nổi…”

Ông vẫn tiếp tục đến khi thân thể cô căng cứng, thịt huyệt co thắt mạnh quanh thân bút. Cô đạt đến cao trào trong tư thế bị trói, hai chân co giật, tiếng rên dài bị tay áo long bào nuốt mất một nửa. Dịch bắn ra ướt cả cổ tay ông và một mảng tà áo.

Ông rút bút, hòa thêm lần nữa vào nghiên mực. Sau đó mới tháo dây trói. Phượng Nghi nằm yếu ớt, hai tay tê dại, thở còn chưa đều. Long bào lúc này chỉ còn là lớp vỏ bọc xộc xệch và ẩm ướt.

Vương Bá ngồi xuống mép ghế, xoa nhẹ lên cổ tay cô chỗ bị buộc. Ông nhìn cô thêm một lúc, rồi dặn:

“Về Hoa Viện nghỉ ngơi. Ngày mai lâm triều, con vẫn phải giữ vẻ bình thản như hôm nay.”

Phượng Nghi khẽ gật đầu.

Trong Duyệt Sự Điện, nghiên mực vẫn còn mở. Mùi mực lẫn với mùi khác lạ lan nhẹ trong không khí. Cô được đưa trở về Hoa Viện trong long bào đã không còn nguyên vẹn như lúc tan triều, cảm nhận chỗ bên trong vừa bị lấy ra thứ gì đó, và lần đầu tiên cảm thấy lớp vải nặng trên người trở nên vừa là tấm khiên, vừa là sợi dây trói.

 

 

[Mọi người có thể tham gia kênh Telegram: t.me/verprim mình sẽ cố gắng cập nhật nhanh nhất]