Dâm ngẫu nữ đế – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Dâm ngẫu nữ đế – Update Chương 3
Tác Giả: Verprim
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Dâm Hiệp, Gái Xinh, Loạn Luân, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 23/08/2026
Ban ngày, Vương Phượng Nghi ngồi trên long ỷ. Long bào phủ kín từ cổ đến gót, vẻ mặt bình thản đến mức gần như không có cảm xúc. Ánh sáng từ các ô cửa cao chiếu xuống, làm nổi rõ đường nét còn non nớt trên khuôn mặt. Các đại thần lần lượt tâu việc. Vương Bá đứng bên dưới, với thân phận Nhiếp Chính Vương, đưa ra hầu hết quyết định. Cô chỉ cần gật đầu, hoặc nói vài câu ngắn theo đúng những gì ông đã dặn trước.
Hàn Tố Tranh và Cố Triều Tuyết không xuất hiện trên đại điện. Nhưng phe cánh của họ thì có. Một số lão thần lên tiếng chậm rãi, tấu chương bị trì hoãn, hoặc đưa ra những câu hỏi quanh co về việc một nữ đế trẻ tuổi liệu có đủ khả năng gánh vác xã tắc. Thái độ không lộ liễu đến mức có thể trị tội, nhưng đủ để Phượng Nghi cảm nhận rõ mình đang bị dòm ngó từ nhiều phía.
Cô không phản ứng. Tay cô đặt nhẹ trên tay vịn. Chỉ cần Vương Bá còn đứng về phía cô, ngôi vị vẫn vững chắc.
Tan triều, cô trở về Hoa Viện.
Những cây trong sân đã bắt đầu rụng lá. Phượng Nghi về đến viện riêng, để cung nữ hầu hạ cởi long bào, rồi vào tắm. Nước ấm xua đi chút mệt nhọc của một ngày dài. Sau khi lau người, cô thay sang y phục ngủ mỏng màu trắng ngà, tóc buông lơi ngồi bên án thư.
Đêm nay Vương Bá đến muộn hơn một chút. Khi ông bước vào, Phượng Nghi đã sẵn sàng. Y phục ngủ mỏng chỉ buộc lỏng ở eo, da thịt dưới lớp vải ánh lên một chút dưới ánh đèn dầu. Cô không giả vờ bất ngờ. Chỉ ngẩng lên nhìn ông khi cửa được khép lại và then cài.
Ông cởi bào ngoài, treo gọn lên giá gỗ, rồi đi đến phía sau lưng cô. Hai tay đặt lên vai cô. Lòng bàn tay ông xoa nhẹ từ vai xuống sống lưng, chậm rãi.
“Hôm nay con trả lời lão Trần gọn ghẽ.” Ông mở miệng, giọng thấp và đều. “Không thừa chữ, cũng không lộ sơ hở. Tốt.”
Phượng Nghi hơi nghiêng đầu, để ông xoa dễ hơn. “Con chỉ nói theo những gì Hoàng thúc dặn…”
“Biết nghe lời cũng là một loại bản lĩnh.” Ông kéo phần cổ y phục ra hai bên. Vải mỏng trượt khỏi hai vai, lộ ra làn da trắng còn sót lại hơi ấm sau khi tắm.
Ông cúi xuống, hôn nhẹ lên sau gáy. Hơi thở nóng của ông phả vào da cô. Phượng Nghi khẽ thở ra một tiếng vai hơi run, nhưng không tránh. Ông tiếp tục hôn dọc theo đường xương đòn, trong lúc hai tay vòng ra trước, xoa lên bầu ngực qua lớp vải mỏng.
Ngón tay ông miết chậm qua núm vú. Cảm giác ấm và hơi thô khiến da thịt cô co lại. Phượng Nghi cắn môi, để lọt ra một tiếng “ư…” rất nhỏ.
“Ngồi trên long ỷ mà vẫn giữ được vẻ bình thản… không phải dễ.” Ông nói, giọng vẫn mang vẻ khen ngợi. “Hôm nay có lúc lão thần bên phe Cố gia cố ý nhìn con khá lâu. Con cũng không tránh ánh mắt.”
Y phục ngủ cuối cùng cũng được ông kéo xuống đến eo, rồi tuột hết. Phượng Nghi ngồi đó, thân thể lộ hoàn toàn. Hai bầu ngực nhỏ nhô lên, núm vú đã hơi dựng. Má cô ửng hồng. Khi ông kéo ghế ngồi đối diện, nắm lấy hai mắt cá chân đặt lên đùi mình, cô khẽ nói:
“Hoàng thúc… đừng nhìn kỹ quá…”
Ông không đáp, chỉ dùng hai tay xoa từ đầu gối lên đùi trong, chậm rãi. Lòng bàn tay ấm làm da thịt cô nóng dần. Phượng Nghi nhìn xuống, thở không đều, nhưng vẫn để ông làm.
“Thân thể cũng biết phối hợp.” Ông nhận xét, ngón cái miết nhẹ lên mép cửa huyệt. “Không cần ta phải nói nhiều. Tự biết mở.”
“Thúc đừng… nói vậy…” Cô thì thầm, giọng đã hơi run.
Ông cúi xuống. Lưỡi liếm một đường chậm từ dưới lên. Phượng Nghi giật mình, phát ra tiếng “A…” ngắn ngủn, hai tay nắm chặt mép ghế.
“Hoàng thúc… bẩn…” Cô cố nói, nhưng giọng đã mềm và đứt quãng.
Ông kiên nhẫn dùng lưỡi tách hai mép thịt, liếm vào bên trong, thỉnh thoảng hút nhẹ. Tiếng nước nhẹ vang lên. Phượng Nghi liên tục để lọt ra những tiếng “ư… à…” nhỏ, như cố nuốt mà không hết được. Hơi thở ngày càng rối.
Khi dịch đã chảy ra đủ nhiều, ông mới ngẩng lên. Phượng Nghi nhìn ông bằng đôi mắt hơi ướt, thở hổn hển:
“Đủ rồi… phải không… Hoàng thúc…?”
Ông đứng dậy, cởi hết y phục. Cương vật đã căng cứng. Ông ngồi xuống ghế lớn dựa tường, rồi kéo cô đến.
“Tự ngồi xuống.”
Phượng Nghi ngập ngừng một hơi, nhưng vẫn bước tới. Hai chân dạng hai bên đùi ông. Tay cô hơi run khi nắm lấy côn thịt, đưa đầu khấc vào đúng chỗ, rồi từ từ hạ hông. Cảm giác bị lấp đầy khiến cô phải dựa vào vai ông, rên thành một tiếng dài:
“Thúc… to quá…”
Khi đã ngồi đến tận cùng, ông mới đặt hai tay lên eo cô, giữ chặt.
“Giỏi.” Ông thấp giọng. “Ngày thì biết nghe lời trên triều. Đêm thì biết tự nhận. Con đang học rất nhanh.”
Ông giữ cô ngồi yên một lúc. Phượng Nghi thở dốc vào vai ông, thân dưới không tự chủ co thắt.
Ông xoa nhẹ lên sống lưng cô, rồi mới dùng lực ở eo hướng dẫn. Những nhịp đầu rất chậm. Mỗi lần cô nâng lên rồi ngồi xuống, côn thịt đều cọ xát rõ ràng. Phượng Nghi để lọt ra từng tiếng “ư… à…” theo nhịp, ngày càng không kìm được.
“Ở đây không có ai ngoài ta.” Ông nói, giọng điềm đạm. “Con rên cũng chỉ có ta nghe.”
“Con… không…” Cô cố phản kháng yếu ớt, nhưng ngay sau đó lại bị một nhịp sâu làm cho phải rên lên thành tiếng.
Ông tăng dần lực. Hai tay giữ eo cô chắc hơn. Tiếng da thịt va chạm bắt đầu rõ, lẫn với tiếng nước và những tiếng rên ngày càng dài của Phượng Nghi:
“À… thúc… chậm… một chút… ư…”
Ông đổi cách. Một tay vẫn giữ eo, tay kia nắm tóc cô kéo nhẹ về sau. Cổ cô ưỡn lên. Phượng Nghi buộc phải nhìn lên trần nhà, trong lúc thân dưới liên tục nhận lấy những nhịp sâu. Những tiếng rên lúc này đã không còn giấu được nhiều.
Một lúc sau, ông đột ngột dừng, giữ cô ngồi im. Côn thịt vẫn còn nằm sâu. Phượng Nghi thở dốc, thân dưới co thắt liên tục, giọng cầu xin:
“Đừng… dừng đột ngột… như vậy…”
“Ta chưa cho phép.”, Vương Bá đáp lại.
Cô phải giữ nguyên tư thế, chỉ biết thở và run. Ông xoa nhẹ lên bụng dưới đang căng của cô. Phượng Nghi cắn môi, phát ra tiếng “ư…” dài vì bị kích thích thêm.
Sau một lúc, Vương Bá không cho cô tiếp tục tự mình lên xuống. Ông bế bổng cả người lên. Côn thịt vẫn còn cắm sâu bên trong khi ông đứng dậy. Phượng Nghi giật mình, hai tay vội bám lấy cổ ông, rên lên một tiếng ngắn vì tư thế đột ngột.
Ông xoay một vòng, rồi đặt cô nằm xuống đúng chỗ ông vừa ngồi. Lưng cô tựa vào thành ghế, mông hơi kéo ra mép, hai chân bị ông nắm lấy và mở ra hai bên. Dâm huyệt chổng ngược lên, vẫn còn đang ướt và hơi co thắt vì vừa bị rút ra ngoài một chút khi bế.
Phượng Nghi nằm đó, thở dốc, nhìn ông bằng đôi mắt hơi ướt. Ông đứng giữa hai chân cô, một tay giữ đầu gối cô, tay kia nắm lại côn thịt, rồi đưa đầu vào đúng chỗ và đẩy mạnh một mạch đến tận cùng.
“A…!” Phượng Nghi không kìm được tiếng kêu. Tư thế nằm ngửa trên ghế khiến cô nhận trọn, sâu hơn trước.
Vương Bá không giữ nhịp chậm nữa. Ông nắm chặt hai đầu gối cô, bắt đầu đụ mạnh và đều. Mỗi cú đều rút ra gần hết rồi đâm sâu trở lại. Tiếng da thịt va chạm vang lên rõ ràng, “bạch… bạch… bạch…”, lẫn với tiếng nước và tiếng thở dốc. Phượng Nghi bị xóc lên theo từng nhịp, hai tay bám lấy thành ghế, tóc xõa rối trên mặt ghế gỗ.
“A… thúc sâu… quá…” Cô cầu xin đứt quãng, giọng đã nghẹn.
Ông không chậm. Một tay vẫn giữ chân cô, tay kia nắm lấy eo kéo lại gần mình hơn, khiến mỗi cú đâm đều chạm đến tận cùng. Góc độ từ trên xuống làm Phượng Nghi phải ngửa cổ, những tiếng rên ngày càng không kìm được.
“Con sắp ra rồi.” Ông nhận ra qua nhịp co thắt của thịt huyệt. Giọng ông thấp và chắc. “Đừng nín.”
Phượng Nghi không còn giữ được nữa. Những tiếng rên dài và run rẩy liên tục thoát ra:
“À… à… thúc… lồn con… sắp… ư… không… chịu nổi…”
Khi thân thể cô đột ngột căng cứng, thịt huyệt siết chặt lấy côn thịt từng đợt mạnh và liên tục, cô rên thành tiếng rõ ràng, hai chân co giật trong tay ông. Vương Bá giữ chặt, tiếp tục đụ thêm vài cú sâu và mạnh, rồi mới đâm đến tận cùng mới bắn. Nguyên tinh nóng phun thẳng vào trong, nhiều đến mức tràn ra theo nhịp rút ra, chảy xuống mép ghế thành từng đường dài.
Phượng Nghi nằm bệt trên ghế, thở hổn hển, giọng khàn và ướt:
“Hà… hạ… đầy… quá…”
Ông chậm rãi rút ra. Nguyên tinh theo đó ứa ra, thấm ướt mép cửa huyệt và đùi trong của cô.
Vương Bá không để chúng chảy thêm. Ông nắm lấy hai mắt cá chân cô, kéo cao lên, dựng phần thân dưới của cô cao hơn so với đầu. Tư thế này khiến mông cô nhấc khỏi mặt ghế.
Ông dùng một tay giữ chân cô, tay kia sờ vào túi nhỏ bên trong áo. Không tìm kiếm lâu, ông lấy ra một viên ngọc tròn, nhẵn, kích thước vừa vặn như thể vô tình mang theo. Ông đưa nó áp vào miệng cửa huyệt đang ướt và ấn mạnh vào trong.
“Ư…!” Phượng Nghi giật mình, hai chân co lại nhưng bị ông giữ chặt. Viên ngọc bị đẩy sâu, bịt kín hoàn toàn, không cho nguyên tinh chảy ra được chút nào.
Ông ấn thêm một cái chắc nữa, đến khi viên ngọc nằm gọn bên trong, chỉ còn cảm giác đầy ắp và bị bịt chặt, rồi mới buông tay. Phượng Nghi nằm đó, thở dốc, mặt đỏ bừng, rõ ràng cảm nhận được viên ngọc đang giữ chặt toàn bộ.
“Không được để phí.” Ông nói, giọng trầm và không có chỗ cho từ chối. Vương Bá thấp giọng:
“Cứ giữ được như vậy thì ngôi vị của con sẽ ngày càng vững.”
Phượng Nghi thở dần đều, rồi mới khẽ đáp, giọng còn run và mang chút nghẹn:
“… Con biết rồi.”
[Mọi người có thể tham gia kênh Telegram: t.me/verprim mình sẽ cố gắng cập nhật nhanh nhất]