Dâm ngẫu nữ đế – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Dâm ngẫu nữ đế – Update Chương 3

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/08/2026

Năm Thiên Hựu thứ hai mươi mốt.

Tiên đế Vương Long Huyền băng hà trong một đêm mùa thu se lạnh. Không có điềm báo trước, không có di chiếu rõ ràng. Ông chỉ để lại một thi thể đã lạnh và một nội cung đang dậy sóng ngầm.

Nguyên nhân cái chết được thái y viện kết luận là “bạo bệnh”. Nhưng trong tử cấm thành, chẳng mấy người tin. Độc chậm, không để lại dấu vết quá rõ, đủ để che mắt thiên hạ, nhưng không đủ để che mắt những kẻ đang dòm ngó ngai vàng.

Vương Phượng Nghi đứng trước linh sàng phụ thân, thân mặc hiếu phục trắng. Cô mười sáu tuổi, khuôn mặt thanh tú, thân hình dần có đường nét của thiếu nữ trưởng thành. Hoàng hậu, sinh mẫu của cô đã mất từ khi cô chào đời. Cô lớn lên trong cung cấm với thân phận con chính thất duy nhất, được mặc định là người kế vị dù là nữ nhân.

Nhưng mặc định không có nghĩa là an toàn.

Hai vị vương phi vẫn còn đó, và đều có con trai của riêng mình.

Cả hai hoàng tử đều là con của vương phi, nên theo phép tắc không thể tranh ngôi một cách đường đường chính chính. Nhưng Phượng Nghi thừa hiểu rằng, hai người đàn bà ấy sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để kéo cô xuống.

Cô không có ai chống lưng. Cũng không nắm binh quyền chính.

Vì vậy, ngay trong đêm tiên đế băng hà, Phượng Nghi đã tự mình ngồi vào án thư, viết một đạo chiếu chỉ.

Chiếu chỉ phong em trai tiên đế, Vương Bá làm Nhiếp Chính Vương, toàn quyền phụ chính, ổn định triều cương.

Cô biết mình đang mời một con hổ vào nhà. Nhưng nếu không mời, cô sẽ chết trước khi kịp ngồi ấm chỗ trên long ỷ.

Ba ngày sau lễ đăng cơ.

Hoa Viện, viện riêng của cô, về đêm yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua hành lang đá. Phượng Nghi đã cởi long bào, chỉ còn lớp trung y đỏ hoạ tiết vàng kim. Tách trà trên án thư đã nguội từ lâu.

Cửa được đẩy mở.

Vương Bá bước vào. Ông mặc y phục tối màu làm nổi rõ hoa văn đắt tiền, tóc búi cao gọn ghẽ. Gương mặt trung niên khoảng bốn mươi, ông không có vẻ tang thương của người em vừa mất anh trai.

Ông khép cửa, rồi đi đến trước mặt cô.

“Phượng Nghi.” Giọng ông trầm, mang theo vẻ thân mật của một trưởng bối. “Ba ngày rồi. Ăn uống có ổn không?”

Phượng Nghi đặt tách trà xuống, ngẩng lên nhìn ông.

“Hoàng thúc, chúng ta vào chuyện chính đi.”

Vương Bá kéo ghế ngồi đối diện, khoảng cách chỉ còn một cánh tay.

Phượng Nghi hít sâu một hơi, rồi lên tiếng trước:

“Phụ hoàng băng hà quá đột ngột. Trong cung còn Hàn Tố Tranh và Cố Triều Tuyết. Một người có con trai chín tuổi, một người có con trai mười hai tuổi. Chúng không thể tranh ngôi công khai. Triều đình cũng có nhiều lão thần không phục một nữ đế trẻ tuổi, một mình con chắc chắn không thể ngồi vững.”

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào Vương Bá.

“Vì vậy nghi nhi mới viết chiếu chỉ, mời Hoàng thúc vào làm Nhiếp Chính Vương, giúp con ngồi vững ngai vị.”

Vương Bá lắng nghe, không xen vào. Đến khi cô nói xong, ông mới chậm rãi mở miệng:

“Nếu ta giúp Phượng Nghi giữ được ngôi vị… vậy ta sẽ được gì?”

Phượng Nghi im lặng một lúc. Cô đã nghĩ sẵn câu trả lời từ trước.

“Quyền lực triều chính, binh quyền, đại sự… Nghi nhi sẽ giao cho Hoàng thúc toàn quyền quyết định. Chỉ cần Nghi nhi ngồi an toàn trên long ỷ.”

Vương Bá nhìn cô lâu. Ánh mắt ông tối dần, mang theo thứ gì đó sâu hơn quyền lực.

“Không đủ.”

Phượng Nghi hơi cứng người.

“Ta muốn thêm một thứ.” Vương Bá nói chậm rãi, giọng vẫn giữ vẻ ôn hòa của bậc trưởng bối.

“Chính là con.”

Không gian trong phòng đặc lại.

Phượng Nghi đã đoán ra từ trước rằng cái giá sẽ không hề nhỏ. Một nữ đế mười sáu tuổi, cô độc, quyền lực cô đem đi trao đổi còn không vững.

Cô cúi mắt một lúc lâu, rồi lại ngẩng lên.

“Nếu nghi nhi đồng ý… Hoàng thúc sẽ để nghi nhi ngồi yên trên long ỷ?”

“Được.” Vương Bá trả lời không chút do dự.

“Chừng nào con còn ngoan ngoãn, thì không ai dám động đến ngôi vị của con. Ta sẽ đứng ra giải quyết tất cả.”

Phượng Nghi im lặng. Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ lặp đi lặp lại:

Bao đời Vương Đế bị kéo xuống, cũng tương đương với mất đầu.

Cô khẽ gật đầu.

“Con chấp nhận.”

Vương Bá không nói thêm lời nào. Ông đứng dậy, bước đến bên cạnh cô, rồi với tay nâng cằm cô lên. Ngón tay ông thô ráp, mang theo hơi ấm và lực của người đã quen nắm giữ quyền lực. Phượng Nghi cảm nhận rõ áp lực nhẹ trên xương hàm, buộc phải ngẩng mặt nhìn ông.

Ông cúi xuống.

Nụ hôn đến không báo trước. Môi ông ép chặt, lưỡi đẩy mạnh vào miệng cô, không cho cô cơ hội khép lại. Phượng Nghi cứng người trong khoảnh khắc đầu. Hơi thở của ông nóng và nặng, mang mùi trà cùng chút nam tính quen thuộc.

Cô buộc phải há miệng, để lưỡi ông xâm chiếm, hút lấy nước bọt và không khí trong lồng ngực mình. Cảm giác bị cướp đi hơi thở khiến đầu óc cô hơi choáng, hai tay vô thức nắm lấy vạt áo ông.

Khi ông buông ra, sợi nước trong còn vương giữa hai môi. Vương Bá dùng ngón tay cái lau nhẹ khóe miệng cô, ánh mắt tối và chậm rãi nhìn xuống thân thể đang run run của cô.

“Lên giường.”

Phượng Nghi đứng dậy. Đôi chân mềm đến mức suýt khuỵu, nhưng cô vẫn tự bước đến phía giường lớn. Cô nằm xuống, tóc xõa thành từng mảng trên gối gấm. Lớp trung y bám sát thân hình mười sáu tuổi đã dần có những đường cong trưởng thành. Hai bầu ngực nhỏ nhô lên dưới lớp vải, núm vú hơi dựng vì căng thẳng.

Vương Bá đứng nhìn cô một lúc khá lâu. Ánh mắt ông không vội vàng, mà như đang chậm rãi đo đạc từng phần cơ thể vừa thuộc về mình. Ông cởi bào, để lộ thân hình còn rắn chắc. Côn thịt đã cương cứng hoàn toàn, to và nặng, nổi rõ những đường gân, đầu bóng loáng dưới ánh đèn dầu.

Ông lên giường, gối hai tay hai bên thân thể cô. Hơi nóng từ người ông ập xuống trước khi ông kéo lớp trung y lên tận ngực. Da thịt Phượng Nghi lộ ra dưới ánh sáng vàng. Hai núm vú hồng nhạt co lại vì xấu hổ và hơi lạnh. Phía dưới không có gì che chắn. Khi ông dùng đầu gối tách nhẹ hai chân cô, thịt huyệt non hồng hào, chưa có sợi lông nào, hoàn toàn hiện ra.

Vương Bá nhìn xuống chỗ đó khá lâu. Ngón tay ông đưa lên, miết mạnh lên một bên núm vú, rồi bóp nhẹ. Cảm giác tê tê lan từ ngực xuống bụng dưới khiến Phượng Nghi khẽ run.

“Còn nguyên.” Ông thấp giọng. “Âm huyệt cũng chưa từng có ai đụng đến.”

Phượng Nghi đỏ mặt, muốn khép chân nhưng bị ông giữ chặt đầu gối. Ông cúi xuống, ngậm lấy núm vú bên trái. Lưỡi ông liếm chậm, rồi hút mạnh, thỉnh thoảng để răng cấn nhẹ. Mỗi lần hút, Phượng Nghi đều cảm nhận một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Cô cắn môi, cố không để tiếng nào thoát ra, nhưng hơi thở đã rối loạn.

Ông kiên nhẫn chuyển sang bên còn lại, chơi đến khi cả hai núm vú đều sưng đỏ, bóng nước bọt. Một tay ông từ từ lướt xuống, xoa nhẹ lên khe thịt huyệt còn khô và khít. Ngón tay thô ráp cọ vào mép thịt non, tách nhẹ hai bên. Phượng Nghi giật mình, mặt đỏ bừng. Cô chưa từng bị chạm vào nơi ấy. Cảm giác lạ lẫm khiến toàn thân căng cứng.

“Ư…” Tiếng rên nhỏ thoát ra ngoài ý muốn.

Vương Bá cười thấp, giọng mang vẻ hài lòng. “Mới sờ thôi mà đã chảy nước. Dâm huyệt con trung thực hơn miệng.”

Ông ngồi dậy, dùng cả hai tay tách rộng đôi chân cô. Hoa huyệt hoàn toàn mở ra dưới ánh đèn. Màu hồng nhạt, khít đến mức chỉ còn một đường nhỏ, màng trinh còn nguyên. Ông nhìn khá lâu, rồi nắm cương vật, đưa đầu nóng hổi áp sát vào miệng cửa huyệt.

“Nhìn đi.” Ông ra lệnh, giọng trầm. “Nhìn rõ cương vật thúc sắp vào trong người con.”

Phượng Nghi buộc phải nhìn xuống. Cô thấy đầu côn thịt to đang ép vào chỗ cửa huyệt của mình, rồi từ từ đẩy. Cảm giác bị căng ra, bị xé từ từ khiến cô đau đến mức nước mắt ứa ra ngay. Thịt huyệt non bị bắt phải mở ra theo kích thước quá lớn, mỗi phân một cơn đau nhói.

“Đau… thúc… đau quá…” Cô thì thầm, giọng run, hai tay nắm chặt chăn đến trắng khớp.

Vương Bá không dừng. Ông giữ chặt hông cô, từng chút một đưa vào. Máu trinh đỏ tươi chảy ra, thấm ướt thân cương vật, nhỏ xuống ga giường. Khi đã vào đến tận cùng, côn thịt bị âm huyệt siết chặt đến mức ông phải thở dài, cảm nhận rõ ràng từng nhịp co của thành thịt huyệt non xung quanh.

Ông bắt đầu rút ra rồi đẩy vào. Những nhịp đầu rất chậm, cố ý để cả hai đều cảm nhận rõ. Phượng Nghi đau đến mức mỗi lần ông đâm sâu đều khiến nước mắt chảy dài. Nhưng dần dần, ngoài lớp đau rát còn có một thứ nóng ran lạ lẫm lan ra từ chỗ bị lấp đầy. Thành thịt huyệt bắt đầu cảm nhận rõ từng đường gân trên cương vật ông.

Vương Bá nhận ra sự thay đổi nhỏ đó. Ông tăng tốc độ, không còn nhẹ nhàng nữa. Cương vật đẩy mạnh bạo hơn, tạo ra những tiếng ướt át rõ ràng. Ông nắm lấy hai cổ chân cô, đẩy lên cao gần sát vai, rồi đâm sâu hơn, mỗi cú đều chạm đến tận cùng.

“Rên đi.” Ông ra lệnh, giọng khàn. “Đừng nuốt. Rên cho thúc nghe.”

Phượng Nghi không giữ được nữa. Những tiếng rên đứt quãng, vừa đau vừa nhục, thoát ra từ cổ họng:

“A… thúc… chậm… một chút… lồn con… đau…”

“Đau mà vẫn siết chặt thế này?” Vương Bá vừa đụ vừa nói, giọng thấp và dâm. “Thân thể con đang giữ lấy cặc ta. Rõ ràng là muốn.”

Ông đâm mạnh hơn. Tiếng da thịt va chạm ngày càng rõ, lẫn với tiếng nước và tiếng thở dốc. Phượng Nghi bị xóc lên theo từng nhịp, ngực nhỏ rung, nước mắt và nước miếng không còn kiểm soát được. Cảm giác bị đụ sâu đến mức bụng dưới nóng ran, thịt huyệt co giật liên tục quanh cặc ông.

Khi Vương Bá sắp đến, ông đâm một cú sâu đến tận cùng rồi bắn. Từng đợt nguyên tinh nóng phun thẳng vào trong, nhiều đến mức Phượng Nghi cảm nhận rõ sự đầy ắp và nóng lan tỏa. Cô run bần bật, thịt huyệt co thắt mạnh vì bị kích thích quá mức.

Ông nằm đè lên người cô một lúc lâu, cương vật vẫn còn cắm sâu bên trong, để tinh nguyên từ từ thấm vào. Hơi thở nóng của ông phả vào bên tai cô.

“Giữ lấy.” Ông nói, giọng thỏa mãn. “Tất cả phải nằm trong người con.”

Phượng Nghi nằm im, mắt nhìn lên trần nhà mờ ảo. Cửa huyệt vẫn còn đau rát và đầy ắp, máu trinh loãng lẫn tinh dịch đang chảy ra theo đùi trong.

Vương Bá hôn lên trán cô, giọng trầm nhưng chắc chắn:

“Từ nay về sau, không ai được phép nghi ngờ long ỷ của Phượng Nghi con.”

 

[Mọi người có thể tham gia kênh Telegram: t.me/verprim mình sẽ cố gắng cập nhật nhanh nhất]