Dâm Diễm Cùng Mẹ Và Em Gái [Siêu Phẩm Dâm Loạn] – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Dâm Diễm Cùng Mẹ Và Em Gái [Siêu Phẩm Dâm Loạn] – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 5: Mai Trang

 

Đi một mình trên cầu Đại Kiều, Bảo Long ngẩng đầu nhìn những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh sáng dịu dàng. Những người mặc đồng phục vest nam nữ vẫn đang tất bật trong các tòa nhà. Dưới chân cầu, mặt nước phản chiếu hình ảnh thành phố này, từng gợn sóng lăn tăn lướt qua, khiến Bảo Long cảm thấy một cảm giác hư vô mờ mịt.

 

Tuy đã về đêm, nhưng bầu trời không hề tối đen, vẫn có thể nhìn thấy rất nhiều ánh đèn màu từ khắp nơi chiếu lên. Thỉnh thoảng lại có những chiếc máy bay nhỏ phun khói bay qua, khắc lên trời tên của ai đó. Đi thêm vài bước, cậu có thể nhìn thấy một công viên rộng thùng thình. Trong công viên có rất nhiều đứa trẻ trạc tuổi cậu, đều mặc quần áo đắt tiền, tụ tập lại với nhau chơi đùa, còn cha mẹ chúng thì bàn chuyện làm ăn trên thương trường. Trên con đường rộng lớn, xe sang trọng nối đuôi nhau, bên trong phần lớn là những ông chủ giàu có, minh tinh cùng con nhà tài phiệt. Trong thành phố này, Bảo Long cảm nhận được rõ ràng, mình và Sài Gòn không hợp nhau.

 

Thở dài, Bảo Long lại lần nữa cảm thán vận mệnh bất công. Nhưng cậu cũng không hề cảm thấy bi ai. Người mẹ đáng yêu của cậu, cô em gái tinh quái của cậu, có đem cả thế giới ra đổi cậu cũng không đổi.

 

Suy nghĩ một chút, Bảo Long vẫn quyết định đến chỗ làm trước, tìm bà chị nuôi của mình tán gẫu, tiện thể hỏi thăm tại sao mình lại nghèo như vậy.

 

Thiên Vận là khách sạn có quy mô vào loại bậc nhất Sài Gòn, vị trí nằm ngay trung tâm thương mại, cho nên rất nhiều người giàu có đều thích tổ chức dạ hội tại đây, dừng chân, cùng với… những chuyện không thể cho người khác biết.

 

Bảo Long ngẩng đầu nhìn, chỉnh trang lại quần áo một chút, rồi chậm rãi bước vào. Vừa bước vào, cậu đã bị một người ôm chầm lấy.

 

“Bé Long của chị cuối cùng cũng đến rồi, lâu lắm rồi không thấy em, chị nhớ em lắm đó.”

 

Bộ ngực to lớn khiến Bảo Long nghẹt thở. Cậu dùng hai tay đẩy người đó ra, gương mặt ghét bỏ nhìn chằm chằm cô ta.

 

“Ánh mắt đó của em là có ý gì hả, chị không đẹp à?”

 

“Đẹp đẹp, cho nên… chị Mai Trang đâu rồi chị?” Bảo Long tùy ý đánh giá người phụ nữ trước mặt một chút. Dáng người rất cao, chân rất thon, ngực rất lớn, tất đen rất đen, gương mặt không tính là xinh đẹp, nhưng cũng không phải là khó coi, trung bình, đó là tất cả ấn tượng của cậu về cô ta.

 

“Chị Lâm đang ở phòng khách nghỉ ngơi trên lầu hai, em muốn nói chuyện thì có thể lên đó tìm chị ấy nha. Nhưng mà hỏi đường chị đây là phải thu phí đó.”

 

“A a a, cảm ơn chị, em đi trước đây, chị gái tạm biệt!”

 

Thấy cô ta lại định tiến về phía mình, thân thể Bảo Long bất giác co rúm lại, nhanh chân chạy lên lầu.

 

Cầu thang của Thiên Vận trải đầy thảm đỏ, bậc thang làm bằng gỗ lim vàng, được mài nhẵn bóng, cảm giác cũng rất dễ chịu. Ngọn đèn trên đầu tỏa ra ánh sáng trắng dịu dàng, rất sáng nhưng không chói mắt. Trên tường có những hoa văn được thiết kế tỉ mỉ, mọi thứ xung quanh đều khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.

 

Lầu hai có rất nhiều phòng, Bảo Long quen đường đi thẳng đến phòng khách, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, rồi đóng kỹ cửa lại. Phòng khách được trang hoàng rất đẹp, trên tường treo đầy thư họa danh tiếng, trong không khí phảng phất mùi hương trầm nhàn nhạt. Giữa phòng khách có một chiếc bàn gỗ trắc, cùng mấy chiếc ghế tựa bằng gỗ đàn hương. Bảo Long quét mắt một vòng, rồi lấy từ trong túi ra một tấm thẻ nhỏ, áp lên một cái máy. Bức tường trong phòng từ từ trở nên trong suốt, để lộ ra một chiếc giường đôi. Một người phụ nữ nhìn vừa qua tuổi ba mươi đang nằm trên giường, hai chân chồng lên nhau, váy vén khá cao, có thể mơ hồ nhìn thấy chiếc quần lót ren màu đen.

 

Bảo Long ngồi trên ghế dựa, nhìn cô. Gương mặt cô rất xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan, cằm thon, khác với vẻ thanh thuần của mẹ cậu, cô thuộc kiểu người phụ nữ chín chắn quyến rũ. Hàng lông mi dài hơi cong lên, vòng ngực còn lớn hơn cả cô gái dưới lầu. Thân hình cân đối trong bộ quần lụa mỏng màu đen càng tôn lên vẻ đầy đặn. Cặp đùi thon dài mượt mà đi đôi tất chân màu da cực kỳ mỏng. Đôi chân cô lớn hơn của mẹ cậu một chút, nhưng nhìn cũng rất gợi cảm. Những ngón chân đáng yêu thỉnh thoảng lại ngọ nguậy, hai bàn chân ngọc đặt cạnh nhau thỉnh thoảng phát ra tiếng ma sát nhẹ của tất chân.

 

“Nếu không nói chuyện thì vẫn là rất xinh đẹp, đáng tiếc là cái miệng quá dữ, nhưng mà… vẫn tốt, không biết sau này ai có được cái phúc khí đó.”

 

Bảo Long nhỏ giọng lẩm bẩm. Không biết có phải vì những lời này mà trên giường, Mai Trang nhíu mày, chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh quét qua Bảo Long.

 

Đôi mắt Mai Trang rất sắc, khiến Bảo Long vốn đã quen nhìn mẹ mình cũng phải rùng mình.

 

“Ừm, a, đến sớm vậy?” Trên giường, cô vươn vai một cái, bộ ngực theo động tác mà lay động lên xuống. Bảo Long đỏ mặt, quay tầm mắt sang chỗ khác. Mai Trang đưa chân vào đôi giày cao gót hở mũi đặt bên mép giường, rồi chậm rãi cài quai giày lại, đứng dậy, đi đến ngồi đối diện Bảo Long.

 

“À… trong nhà có chút chuyện ngoài ý muốn, em ra ngoài chơi, có thể tăng ca không?”

 

“Tăng ca? Loại miễn phí thì ngược lại hoan nghênh, còn loại trả thù lao thì thôi đi, ở đâu thì về chỗ đó. Đúng rồi, vừa nãy em lẩm bẩm cái gì đấy?”

 

Mai Trang một tay đặt lên bàn, một tay chống cằm, híp mắt nhìn chằm chằm Bảo Long.

 

“À… em nói chị Mai Trang của em đệ nhất thiên hạ, vừa trẻ vừa đẹp lại giỏi giang, ai mà cưới được thì đúng là có phúc khí.”

 

Bảo Long cắn răng, nói một tràng toàn lời trái lương tâm. Nhưng Mai Trang dường như không mắc bẫy, vẫn híp mắt nhìn cậu chằm chằm.

 

“Khụ khụ…”

 

Bảo Long lúng túng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào cô. Khoảng ba phút sau, cậu cảm nhận được Mai Trang đã đi đến bên cạnh mình.

 

Mai Trang dùng sức nhéo tai cậu, kéo cậu ra khỏi ghế dựa.

 

“A! Chờ một chút, chị ơi, chị ruột ơi, đau, đau lắm.”

 

Mai Trang mặc kệ cậu giãy giụa, vật cậu xuống giường, bản thân thì ngồi đè lên người cậu, một chân chặn lấy hạ thân cậu, hai tay giữ chặt hai tay cậu không cho cậu di chuyển, ánh mắt nhìn chằm chằm.

 

“Đau quá… a a a, chị, chị không sợ kéo đứt tai em sao, còn nữa… tư thế này của chị…”

 

Vừa mới thoát khỏi cơn đau, Bảo Long mới ý thức được tư thế hiện tại mập mờ đến mức nào. Cậu muốn vùng ra, nhưng sức của Mai Trang lớn hơn cậu nhiều.

 

Mai Trang gật gật đầu, cũng không chịu buông cậu ra. Khoảng một phút sau, cô đột nhiên cúi người xuống, dùng sức cắn lên cổ cậu.

 

“A!!!”

 

Tiếng kêu thảm thiết vang ra khỏi phòng khách, khiến không ít người từ các phòng khác đi ra, nghi hoặc nhìn về phía phòng khách.

 

“Đau quá đau quá đau quá đau, thịt, thịt sắp bị cắn đứt rồi, người ta nói ăn thịt trẻ con là hình dung từ, còn chị ăn thịt trẻ con là động từ đấy, chị ơi.” Đau đến mức không chịu nổi, Bảo Long không biết lấy sức lực từ đâu ra, thoát khỏi tay Mai Trang, lăn cả người bò sang bên kia giường, lạnh run người nhìn chằm chằm Mai Trang, đồng thời đưa tay sờ lên chỗ bị cắn, có cảm giác nhớp nháp ấm ấm.

 

“Ai bảo em ăn nói lung tung. Đúng rồi, chuyện em vừa nói trong điện thoại, chị đã suy nghĩ rồi. Đêm nay em chủ yếu đi tiếp một người là được. Người đó… tạm thời xem như người bình thường, chắc sẽ không gây ảnh hưởng gì xấu cho em đâu.”

 

Mai Trang bò trên giường đến bên cạnh cậu, dùng tay ôm lấy vai cậu, kéo cậu sát lại gần mình.

 

“Dạo này chị Vân thế nào rồi? Mấy ngày rồi không đến tìm chị ấy.”

 

“Vẫn như trước thôi, sống tốt, biết nói chuyện, trời mưa biết chạy vào nhà. Với mẹ em thì cũng không thể đòi hỏi nhiều được. Còn nữa, chị, sao em có cảm giác giữa chúng ta có chênh lệch vai vế nhỉ, dù sao chị cũng… khụ khụ…”

 

Ngửi thấy mùi hương cơ thể trên người Mai Trang, Bảo Long cảm thấy nửa thân dưới của mình đang rục rịch. Cậu giãy giụa đẩy Mai Trang ra, thân thể bất giác dịch sang bên cạnh, kéo giãn khoảng cách với cô nửa thước.

 

“Gọi chị là chị là được rồi, chị hài lòng. Sao? Hay là em muốn gọi chị là dì? Hay là nói, chị nhìn không giống chị gái của em sao?”

 

Mai Trang cúi người nắm lấy tay cậu, dùng sức kéo cậu lại. Cả người cô trực tiếp ngồi lên người cậu, nhẹ nhàng véo cằm cậu, cười mà như không cười nhìn chằm chằm vào mắt Bảo Long.