Dâm Diễm Cùng Mẹ Và Em Gái [Siêu Phẩm Dâm Loạn] – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Dâm Diễm Cùng Mẹ Và Em Gái [Siêu Phẩm Dâm Loạn] – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 4: Chẳng Nhẽ

 

Bảo Long trừng mắt nhìn Nhi một cái, miệng thì nói lát nữa sẽ dạy dỗ cô sau, rồi cầm chén lên, đưa lên miệng thổi thổi, xác định không còn nóng nữa mới đặt vào tay Thanh Vân, dỗ dành bà như dỗ trẻ con.

 

“Anh Hai thật là bất công, không thổi cho Nhi mà chỉ thổi cho mẹ thôi, Nhi phải ghen tị đó nha.” Nhi cong đôi môi hồng nhạt lên, trong lời nói mang theo vị chua như có như không.

 

Bảo Long ngẩng đầu lên, ném cho Nhi một ánh mắt, rồi cầm lấy một cái chén khác, múc đầy canh gà cùng mấy miếng thịt, thổi qua loa vài cái rồi đưa cho cô. Ánh mắt Nhi hơi lạnh đi một chút, nhưng chỉ trong thoáng chốc đã khôi phục lại nụ cười hoạt bát sáng sủa, đón lấy chén tiếp tục uống. Thanh Vân chậm rãi ngẩng đầu lên, lén lút liếc nhìn Nhi, hồi tưởng lại chuyện vừa rồi, sắc mặt vừa dịu xuống lại bắt đầu ửng đỏ.

 

“Anh Hai ơi, anh còn nhớ hồi trước em có xem một bộ phim hoạt hình không, giờ muốn xem lại mà quên mất tên rồi.”

 

 

“Nội dung là gì? Đại khái trong đó có những thứ gì?”

 

“À… hình như là hai con gấu yêu thích chặt cây, một người đầu trọc bảo vệ rừng rậm.”

 

“Hả?”

 

Bảo Long tưởng mình nghe nhầm, đặt chén trong tay xuống. Thanh Vân cũng ngẩng đầu lên, bưng chén nhìn Nhi.

 

“Là phim hoạt hình có hai con gấu yêu thích chặt cây, một người đầu trọc bảo vệ rừng rậm, tên gọi là gì anh Hai còn nhớ không? Ái chà, nóng, nóng quá.” Nhi ngậm một miếng thịt gà trong miệng, má phồng lên như con chuột bạch, bên má phải trắng nõn bị nóng làm cho đỏ lên, trông rất đáng thương.

 

Sau khi đẩy ly nước đá sang, Bảo Long hơi nheo mắt lại, chìm vào suy tư. Khoảng hai phút sau mới chậm rãi mở miệng trả lời.

 

“Em đang nói đến… gấu trúc đại náo rừng xanh?”

 

“Phốc, khụ khụ khụ khụ.” Thanh Vân đang uống canh bị sặc một cái, ngẩng đầu ho khan hai tiếng, phát hiện hai người đều đang nhìn mình, lại ngượng ngùng cúi đầu xuống tiếp tục ăn canh.

 

“Còn có một bộ kịch nữa, là hai cái cưa điện bảo vệ người đầu trọc, một con gấu yêu chặt cây trong rừng.”

 

“Đó là phần hai: Đại náo rừng xanh phần đầu trọc cầm cưa điện. Nghe nói là phim kinh dị, một cái cưa điện yêu chặt cây đầu trọc, còn một cái khác thì rất ghen tị, vì vậy đầu nhập vào rừng rậm, truy đuổi con gấu để chặt.”

 

“Phốc, khụ khụ khụ khụ.” Thanh Vân bên cạnh lại bị sặc thêm một lần nữa, hai tay che miệng lại, không cho bản thân bật cười thành tiếng.

 

“Ai nha ai nha, không hổ danh là anh Hai, cái này mà cũng nhớ được, không giống em, đến tên phim hoạt hình cũng quên mất. Nhưng mà quên tên mà vẫn nhớ được tình tiết, Nhi cũng giỏi lắm đúng không.”

 

“À đúng đúng đúng, Nhi giỏi lắm, tình tiết phức tạp như vậy mà cũng nhớ được. Trí nhớ tốt thật đấy!”

 

Đối với lời tự khen của em gái, Bảo Long bĩu môi, múc cho mình một chén canh gà, trả lời cho có lệ đến cực điểm.

 

Nhi híp mắt, nhanh chóng uống hết chén canh gà trong tay, xếp hai cái chén không chồng lên nhau, đi đến bên cạnh Bảo Long, dùng sức ôm chặt lấy cậu, lực mạnh đến mức suýt đẩy Thanh Vân ngã sang một bên.

 

“A! Ơ, đừng có dùng sức như vậy, anh sắp ói ra rồi. Uống hai chén canh gà là đủ rồi hả? Đừng có tối lại kêu đói, anh sẽ không cho em tiền tiêu vặt đâu. Uống thêm chút nữa, thịt gà cũng phải ăn hết, hai người chẳng phải thích ăn nhất sao? Ăn nhiều một chút, chừa lại cho anh một ít để tối về ăn là được rồi.”

 

Bảo Long một tay ôm Nhi, kéo cô ngồi lên đùi mình, múc thêm một chén nữa, từng chút từng chút chậm rãi đút cho cô ăn.

 

“Anh Hai ơi, trong sách bảo rằng, anh trai đút em gái ăn canh đều dùng miệng đấy.”

 

Thanh Vân dừng chiếc thìa trong tay lại, quay đầu nhìn Nhi. Bảo Long có chút lúng túng quay sang liếc nhìn Thanh Vân, nghĩ tới điều gì đó, Thanh Vân đỏ mặt cúi đầu, đầu lưỡi lơ đãng liếm qua môi.

 

Nhi lại lần nữa híp mắt, cướp lấy cái chén trong tay Bảo Long, uống một hớp lớn, sau đó quay đầu hôn lên môi cậu…

 

“Không được, trong sách đều là giả, ngoan nào, a! !”

 

Bảo Long còn chưa nói hết câu, Nhi đã ngậm canh gà hôn lên môi cậu. Cảm nhận được đôi môi mềm mại, phía dưới của Bảo Long chậm rãi cương lên. Cậu có thể cảm nhận được chiếc lưỡi mềm mại trơn trượt của Nhi đang liên tục liếm lấy môi mình, tìm cách phá vỡ hàm răng để tiến vào trong miệng.

 

Vì đối tượng hôn cực kỳ không phối hợp, canh gà trong miệng liên tục theo khóe môi cô chảy xuống cổ, thấm vào trong quần áo, làm ướt đẫm chiếc áo hồng nhạt vừa mới thay sau khi tắm. Lớp áo dính sát vào ngực, hai đầu vú khéo léo còn nhỏ hơn cả của Thanh Vân hiện lên rõ ràng, thẳng đứng. Sau khi bị ướt, lớp áo mỏng gần như trong suốt, thậm chí có thể nhìn thấy màu sắc của đầu vú, màu hồng nhạt. Hiển nhiên sau khi tắm xong, Nhi cũng không hề mặc đồ lót.

 

Bảo Long liên tục đưa tay đẩy cô ra, nhưng bị tập kích bất ngờ, đầu óc cậu trống rỗng, thân thể như bị rút hết sức lực. Dù cao hơn Nhi một cái đầu, cậu lại hoàn toàn không thể đẩy nổi em gái mình ra, chỉ có thể ngậm chặt miệng không cho cô tiến vào. Canh gà đổ ướt hết cả hai người, hiển nhiên là một lần đút ăn cực kỳ thất bại.

 

“A! Bé… bé Long, Nhi… Nhi à, không… không được, hai đứa… bé Long, con… buông… không… không đúng… Nhi, không… không thể…”

 

Cũng bị Nhi dọa cho ngẩn người hồi lâu, Thanh Vân lúc này mới phản ứng lại, ngượng ngùng đỏ mặt, hoảng hốt đứng dậy, luống cuống tay chân đẩy Nhi ra khỏi Bảo Long, dùng thân thể hơi run rẩy của mình che chắn tầm mắt Bảo Long, ôm lấy Nhi bước nhanh về phía phòng khách.

 

Khoảnh khắc này, Bảo Long không thể nào không nhận ra, thật sự quá kỳ quái. Dù là Thanh Vân hay Nhi, biểu hiện của hai mẹ con đều rất khác thường. Cho dù một người mẹ bình thường có thẹn thùng đến đâu, cũng không đến mức lúc nào cũng đỏ mặt, còn cả Nhi nữa…

 

Nghĩ đến cô, Bảo Long theo bản năng sờ sờ môi mình.

 

“Không lẽ nào… con bé thích mình? Hay là… thích mẹ? Con bé không biết… thật sự là cong à?”

 

Đứng tại chỗ suy nghĩ rất lâu, vẫn không có bất kỳ đầu mối nào, Bảo Long thở dài, chậm rãi dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc trên bàn, rồi đi ra khỏi phòng ăn, lén lút quan sát hai mẹ con trong phòng khách.

 

Thanh Vân ngồi trên ghế sofa, vẫn đỏ mặt như trước. Nhi nằm gối đầu lên đùi bà, trên người đắp chiếc áo khoác của mình, như là đang ngủ. Thanh Vân nhẹ nhàng véo yêu khuôn mặt Nhi, nhỏ giọng nói gì đó. Tuy rằng vừa mới bị cưỡng hôn, nhưng Thanh Vân dường như không hề tức giận, gương mặt đỏ hồng vẫn mang theo nụ cười, hình ảnh vô cùng ấm áp tốt đẹp.

 

“Chậc, không phải chứ… lẽ nào thật sự có thể? Cái nhà này của mình… đúng là không có ai bình thường cả, hay là nói sức hấp dẫn của mẹ thật sự quá lớn, đến cả con gái ruột của mình cũng bị hấp dẫn?”

 

Đứng ở góc phòng khách nhìn hồi lâu, Bảo Long chọn cách không quấy rầy sự ấm áp này. Mẹ của cậu chính là như vậy, không có cách nào giận dữ với người khác, luôn dành sự dịu dàng cho những đứa con của mình.

 

Giơ tay lên nhìn đồng hồ, mới tám giờ hai mươi phút, còn cách giờ đi làm một khoảng thời gian dài. Ra ngoài đi dạo một chút vậy.

 

Nghĩ như vậy, Bảo Long đi lên lầu hai, dán một tờ giấy nhắn trước cửa phòng Thanh Vân, sau đó lặng lẽ rời khỏi nhà.