Dâm Diễm Cùng Mẹ Và Em Gái [Siêu Phẩm Dâm Loạn] – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Dâm Diễm Cùng Mẹ Và Em Gái [Siêu Phẩm Dâm Loạn] – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 1: Hương Vị Của Mẹ

@saclangno1zzz (telegram)

 

Thành phố Sài Gòn, chốn phồn hoa đô hội bậc nhất, nơi người giàu có nhiều không đếm xuể, nhưng cũng chính tại nơi ấy, có những kẻ bề ngoài tưởng chừng như giàu sang, thực chất lại cùng một đám người bình thường khác, vẫn ngày ngày vật lộn với cơm áo gạo tiền.

 

Trong một căn biệt thự xa hoa, một cậu con trai nhìn mới chỉ mười hai tuổi đang ngồi trước bàn, hướng về quyển vở dày cộm trước mặt mà thở dài liên tục.

 

“Sách vở của em gái… học phí của chị hai… Còn có khoản chi tiêu của bà mẹ không đáng tin cậy lúc nào cũng ngờ ngợ là chính mẹ ruột mình. Mình là Bảo Long có tài đức gì mà lại dính phải ba người phá của này chứ, đều là những người có quan hệ huyết thống với mình. Nếu không phải vì ý thức trách nhiệm, mình đã sớm bỏ nhà trốn đi rồi.”

 

Cằn nhằn ước chừng năm phút, Bảo Long dứt khoát gập quyển vở lại, bỏ mặc mọi suy nghĩ hoàn toàn trôi tuột đi, nằm vật ra ghế sofa, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà. Cậu chuyên chú ngẩn người, mọi thứ xung quanh dường như không còn liên quan gì đến cậu nữa, cho dù có người tới gần cũng chẳng hề hay biết.

 

Người tới là một cô gái. Khi phát hiện Bảo Long đang ngẩn người, cô liền nhẹ nhàng ngồi xổm sau lưng ghế sofa, lén lút thò đầu ra nhìn cậu.

 

Qua năm phút, điện thoại của Bảo Long đột nhiên vang lên. Cậu cầm lấy điện thoại xem, ngẩng đầu lên thì cũng liếc thấy người đang ngồi xổm sau lưng ghế không nói một lời. Cô gái dường như ý thức được mình đã bị phát hiện, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn liên tục lùi về phía sau ghế, cố giấu mình đi.

 

Bảo Long đánh giá cô từ trên xuống dưới. Mái tóc đen dài chấm eo, hàng lông mi dài cong vút, bên dưới là đôi mắt long lanh ngập nước đang không ngừng né tránh ánh nhìn của cậu, hình như còn có chút sương mù mỏng. Khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp viết đầy vẻ hoảng hốt, đồng thời vì cấp bách mà hai má có chút đỏ lên. Chiếc áo trắng tinh trên người dính vài vết bẩn do lúc trốn bị cọ vào, nổi bật hẳn trên nền vải trắng.

 

Nhìn thấy vết bẩn, Bảo Long nhíu mày, ngẫm nghĩ một chút rồi lại tiếp tục đưa mắt nhìn xuống dưới.

 

Phía dưới là đôi chân thon dài đều đặn, nhiều một phần thì hiện béo, thiếu một phần thì hiện gầy. Qua lớp tất chân trắng mỏng có thể nhìn thấy làn da trắng nõn bên trong, cùng với đầu gối hơi ửng đỏ, hẳn là lúc nãy trốn đã bị đụng vào. Lại nhìn xuống dưới nữa là đôi giày thể thao trắng tinh, đồng dạng không vướng chút bụi bẩn nào. Một thân trang phục trắng nõn, cộng thêm gương mặt thanh tú, khiến người ta không cần tìm hiểu sâu cũng có thể cảm nhận được cô giống như đóa hoa loa kèn thanh khiết.

 

“Này, mẹ, có thể đừng núp nữa không? Con của mẹ đâu có đáng sợ vậy đâu? Muốn nhìn thì cứ nhìn, trốn làm gì, lát nữa bị bé Nhi nhìn thấy lại nói con ăn hiếp mẹ.”

 

Bảo Long nhìn cô gái đang trốn sau ghế sofa bằng ánh mắt phức tạp, tâm tình rối bời. Rõ ràng mẹ của cậu, bà Thanh Vân, bề ngoài trông chẳng khác gì cô em gái Nhi của cậu, tính cách cũng y hệt trẻ con, nhút nhát yếu đuối, đụng phải chuyện gì một chút là mặt đỏ bừng lên, hoàn toàn không có dáng vẻ đáng tin cậy của một người mẹ. Nhưng dù có không thừa nhận thế nào đi nữa, thì con người không đáng tin cậy ấy cũng chính là mẹ ruột của cậu.

 

Đang trốn ở góc, Thanh Vân run lên một cái, ngẩng đầu e dè nhìn Bảo Long, rồi lập tức cúi xuống, đồng thời lại cố nhét mình sâu thêm một chút vào khe ghế vốn chẳng rộng rãi gì.

 

Bảo Long bất lực xoa xoa đầu, khóe miệng nhếch lên, rồi đứng dậy, vươn tay nắm lấy cánh tay trắng nõn của Thanh Vân, kéo cô ra ngoài. Cậu khẽ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mẹ. Thanh Vân hai tay nắm chặt gấu quần, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của con trai.

 

“Mẹ, mẹ không phải lại gây ra họa gì đấy chứ?”

 

“Không… không có, hôm nay mẹ vẫn luôn ở trong phòng, mới… gặp rắc rối…”

 

“Vậy sao mẹ lại sợ con như vậy? Con không nhớ là con từng ăn hiếp mẹ bao giờ đâu nhé? Làm gì có bà mẹ nào lại sợ chính con ruột của mình như vậy? Còn nữa… mẹ thật sự tốt nghiệp trường Đại học Quốc gia à? Đó là trường nổi tiếng lắm đấy, top mười thế giới đấy, làm sao có thể… vừa ngốc vừa đáng yêu như vậy được?”

 

Bảo Long nhón chân lên, hai tay giữ lấy bờ vai thơm ngát của Thanh Vân, nhẹ nhàng ấn cô ngồi xuống ghế sofa, bản thân cũng ngồi xuống bên cạnh. Một mùi thơm cơ thể thoang thoảng từ người Thanh Vân bay vào cánh mũi cậu, khác hẳn với mùi nước hoa nồng nặc, mùi hương của Thanh Vân rất tươi mát, giống như một loại hương hoa nhàn nhạt, dễ chịu vô cùng, khiến tâm tình vốn đang bực bội của cậu cũng lắng dịu đi ít nhiều.

 

Khẽ hít nhẹ một cái, Bảo Long nhìn chăm chú vào khuôn mặt mẹ. Cậu thật sự không hiểu nổi, một người mẹ yếu đuối như vậy, lại còn vụng về hậu đậu, hoàn toàn không có chút kinh nghiệm xã hội nào, làm sao có thể nuôi lớn cậu, em gái và cả chị hai sau khi người cha khốn nạn kia qua đời. Tuy ngoài miệng luôn nói mẹ có trình độ học vấn cao, có thể ra ngoài kiếm việc làm để không cho cậu bỏ học, nhưng dựa theo tính cách hiện tại cùng với kinh nghiệm xã hội gần như bằng không, toàn thân chỉ có mỗi gương mặt và dáng người là coi được, thử hỏi bà mẹ ngây thơ như tờ giấy trắng ấy mà thả ra ngoài… Sài Gòn là thiên đường của kẻ có tiền, nhưng cũng không thiếu những góc khuất tăm tối, không biết chừng nào thì cậu lại có thêm một đứa em trai hoặc em gái, thậm chí…

 

… có thể sẽ thấy mẹ xuất hiện trên mấy trang web đen, bị một đám người giàu có dạy dỗ thành đồ chơi thịt…

 

Nghĩ tới đây, Bảo Long bất giác rùng mình, một cơn phẫn nộ kỳ lạ không nói nên lời xông lên tận óc.

 

Đối diện với câu hỏi của Bảo Long, Thanh Vân mặt đỏ bừng, nhưng vẫn không đưa ra được câu trả lời nào. Quả thật là cô quá vô dụng trước mặt Bảo Long, ngoài việc trước đây nuôi cậu khôn lớn, thì chẳng có lấy một chút dáng vẻ nào của một người mẹ. Thấy phản ứng quen thuộc của Thanh Vân, Bảo Long lật một cái bạch nhãn, chán nản nằm sấp xuống ghế sofa, một tay nghịch điện thoại, một tay lại lần nữa đánh giá người mẹ trẻ trung xinh đẹp của mình từ trên xuống dưới.

 

Đột nhiên, ánh mắt cậu dừng lại trên người Thanh Vân, chuẩn xác mà nói, là trước ngực Thanh Vân. Ở đó, có hai điểm nhô lên khéo léo đang di chuyển lên xuống theo nhịp thở, hình như còn có thể nhìn thấy một chút màu hồng phấn như có như không. Nếu không nhìn kỹ thì rất dễ bỏ qua, nhưng một khi đã chú ý tới, thì thông tin ẩn chứa trong đó khiến người ta khó lòng dời mắt đi nơi khác.

 

“Cái kia là… đầu vú? Không… không thể nào, lẽ nào mẹ không mặc áo ngực? Không… không thể nào, chẳng lẽ mẹ ở nhà đều không mặc áo ngực? Vậy… vậy quần lót không lẽ…”

 

Nghĩ như vậy, mặt Bảo Long hơi ửng đỏ, phía dưới côn thịt cũng có phản ứng, chậm rãi cương lên.

 

Cảm nhận được sự khác thường ở phía dưới, Bảo Long lập tức dời ánh mắt xuống dưới, nhưng cặp đùi thon dài của Thanh Vân cùng với đôi tất chân hơi lộ da thịt, dù chỉ là mắt cá chân tinh tế cũng đủ khiến cậu thấy kích thích vô cùng. Cậu lúc này cảm thấy toàn thân khô nóng, hoàn toàn không hiểu nổi, vì sao một người mẹ nhìn thì thanh thuần như thế, nhưng chỉ cần liên tưởng đến việc mẹ có thể đang không mặc gì bên trong, cậu lại hưng phấn đến vậy.

 

“Sao… sao con lại nhìn mẹ như vậy?”

 

Như phát hiện ra điều gì, Thanh Vân quay đầu liếc nhìn Bảo Long. Khi thấy phía dưới của cậu đang phồng cao, cô lập tức quay mặt đi, gương mặt trắng nõn đỏ bừng lên, như đã hiểu ra điều gì đó.

 

Bảo Long có chút lúng túng, đây là lý do cậu không thể nhìn thẳng vào mẹ của mình. Cậu tự biết bản thân luôn ôm những ý nghĩ không thuần khiết dành cho mẹ, nhưng vẫn luôn cố đè nén. Mãi đến hôm nay cậu mới hiểu ra, mẹ của mình chỉ cần một chút sơ hở thôi cũng đủ tạo thành sát thương cực lớn đối với cậu.

 

“Kia… cái kia… mẹ, hay là mẹ về… về phòng chơi một lát đi? Lát nữa bé Nhi về con sẽ nấu cơm cho hai mẹ con mình ăn?”

 

“Ơ, không… không cần… Kia… cái kia… bên dưới… là… là bình thường, đối diện… mẹ có thể… có thể không cần… ngại ngùng, cho dù… cho dù có khoe ra cho… mẹ xem, cũng… cũng có thể lắm…”

 

Giọng của Thanh Vân rất nhỏ, lại rất êm tai, nhưng truyền vào tai Bảo Long chẳng khác nào sấm rền. Cậu thật sự muốn ngay bây giờ làm như lời Thanh Vân nói, lấy phía dưới ra, thật tốt mà khoe với cô, nhưng làm vậy chỉ có nước bị coi là biến thái. Vì vậy, cậu chỉ cười cười xấu hổ, không có phản ứng gì thêm. Cũng ý thức được lời mình nói kỳ quái đến mức nào, Thanh Vân hai tay trắng nõn nắm chặt lấy ghế sofa, mặt mũi đỏ gay.

 

Hai người cứ thế ngồi trong bầu không khí ngượng ngùng. Thanh Vân đỏ mặt không biết nên nói gì, Bảo Long cũng không dám nhìn mẹ mình, sợ lại nảy sinh thêm ý nghĩ khác, khiến bản thân càng thêm khó xử.

 

“Á hô, anh Hai ơi anh Hai ơi, Nhi về rồi nè, anh Hai có nhớ đứa em gái đáng yêu nhất quả đất của mình không?”

 

Một giọng nói hoạt bát đáng yêu phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng đến muốn phát điên, cùng với tiếng mở cửa thật lớn, một bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn màu xanh da trời nhạt lao thẳng về phía Bảo Long.

 

Bảo Long ngẩn người, vừa kịp ý thức được phải tránh thì đã bị Nhi húc thẳng đầu vào bụng. Cơn đau dữ dội khiến cậu nằm vật ra ghế sofa, ôm bụng quằn quại. Thanh Vân hoảng hốt đứng dậy, tay che miệng, trợn mắt nhìn Nhi, rồi đưa tay định đỡ Bảo Long dậy, nhưng nhớ lại cảnh tượng ngượng ngùng vừa nãy, cô lại rụt tay về. Do dự một lúc, cuối cùng cô chọn cách làm ngơ, đỏ mặt chạy về phòng.

 

“Á… á… con nhỏ chết bầm này, lần nào cũng hấp tấp như vậy, em muốn giết anh hả.” Bảo Long nằm trên ghế sofa một lúc lâu, đợi cơn đau dịu bớt, liền tóm lấy Nhi đang cười trộm bên cạnh, đè cô xuống ghế, hung dữ nhìn chằm chằm vào mặt cô.