CUỘC TÍNH NGANG TRÁI – Update Chương 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: CUỘC TÍNH NGANG TRÁI – Update Chương 2

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

“Buông tôi ra!” Út Em hét lên, cố gắng giật tay ra.

Nhưng ba thanh niên vây quanh cô. Thanh niên tóc vàng đột nhiên giật mạnh, xé toạc chiếc áo dài của Út Em.

“Rẹt!” Tiếng vải rách vang lên trong đêm tĩnh lặng.

Út Em thét lên, hai tay ôm ngực. Chiếc áo dài bị xé toạc, để lộ chiếc áo lót màu trắng bên trong. Trong ánh đèn đường mờ ảo, làn da trắng ngần và đường cong gợi cảm của cô hiện ra khiến ba thanh niên càng thêm phấn khích.

“Ôi, đẹp quá!” Một thanh niên thè lưỡi.

“Bây giờ thì chị không chạy được nữa rồi,” thanh niên tóc vàng cười, tay với định kéo chiếc áo lót.

Út Em khóc, cố gắng che chắn thân thể. “Cứu tôi với! Có ai cứu tôi với!”

“Kêu ai? Khuya rồi, không có ai đâu,” thanh niên thứ hai nói, đẩy Út Em ngã xuống đất.

Chương 2: Sự Xuất Hiện Kịp Thời

Út Em nằm dưới đất, khóc nức nở, cố gắng chống cự nhưng vô ích. Ba thanh niên vây quanh, tay chân bắt đầu sờ soạng khắp người cô.

Đúng lúc đó, có tiếng xe máy từ xa vọng lại. Ánh đèn xe chiếu thẳng vào cảnh tượng trước mặt.

“Bỏ cô ấy ra!” Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Khánh! Út Em nhận ra giọng nói đó ngay lập tức. Anh vừa đi về sau khi ở lại nói chuyện thêm với mấy người bạn.

Ba thanh niên quay lại, thấy Khánh đang xuống xe, mặt đầy giận dữ.

“Ông là ai? Đừng xen vào chuyện của bọn tao!” Thanh niên tóc vàng quát.

Khánh không nói gì, tiến thẳng đến, một cú đấm trúng mặt thanh niên tóc vàng. “Tao bảo bỏ cô ấy ra!”

Thanh niên tóc vàng ngã xuống đất, mũi chảy máu. Hai thanh niên còn lại xông vào Khánh.

“Đánh nó!”

Khánh tuy đã ngoài bốn mươi nhưng thân hình vẫn vạm vỡ. Anh từng học võ thuật thời trẻ, nên đối phó với hai thanh niên không khó. Chỉ vài động tác, cả hai đã bị hạ gục.

Thanh niên tóc vàng đứng dậy, nhặt chiếc áo dài bị xé của Út Em lên. “Được, mày cứng. Nhưng tao sẽ không để mày dễ dàng thế đâu!”

Nói rồi, hắn cùng hai đồng bọn bỏ chạy, mang theo chiếc áo dài của Út Em.

Khánh không đuổi theo, mà quay lại với Út Em. Cô vẫn đang nằm dưới đất, khóc nức nở, hai tay ôm ngực che chiếc áo lót đã bị xé toạc một phần.

“Em Út, em có sao không?” Khánh hỏi, giọng lo lắng.

Út Em ngước lên nhìn anh, nước mắt rơi nhiều hơn. “Anh Bảy… em… em…”

Khánh cởi ngay chiếc áo sơ mi trắng của mình, khoác lên người Út Em. “Mặc vào đi. Trời lạnh.”

Út Em run rẩy mặc chiếc áo của Khánh. Chiếc áo rộng thùng thình, nhưng ít nhất đã che được thân thể cô.

“Đứng dậy được không?” Khánh hỏi, đưa tay ra.

Út Em gật đầu, nắm lấy tay Khánh đứng dậy. Chân cô vẫn còn run, suýt ngã nếu không có Khánh đỡ.

“Xe anh đây, anh đưa em về,” Khánh nói, dìu Út Em lên xe.

Trên đường về, Út Em ôm chặt lấy Khánh từ phía sau, vừa vì lạnh vừa vì sợ hãi. Cô vẫn còn run, nước mắt không ngừng rơi.

Về đến nhà, Khánh dừng xe trước cổng. “Em vào nhà đi. Anh đợi em vào rồi anh về.”

Út Em xuống xe, nhưng không vào nhà ngay. Cô quay lại nhìn Khánh, nói qua tiếng nấc: “Cảm ơn anh… nếu không có anh, em…”

“Không có gì đâu,” Khánh nói. “Nhưng em nên nói với Hùng chuyện này. Để anh ấy biết mà cảnh giác.”

ful truyện zalo 0835444776