CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 10

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 22/08/2026

“Ư… ứ… a… đau quá…” Hằng rên lên giữa những cơn đau.

“Cô rên hay quá,” Trưởng phòng cười, đẩy mạnh hơn. “Tiếp tục đi. Cho tôi nghe.”

Hằng không muốn rên, nhưng cơn đau quá lớn khiến cô không thể kìm nén. Mỗi nhịp đẩy của Trưởng phòng như một nhát dao cứa vào bên trong cô.

Ông ta còn dùng tay tát vào mông Hằng, để lại những vết đỏ ửng trên da trắng nõn.

“Gọi tôi là chủ đi!” Trưởng phòng quát.

Hằng lắc đầu, nước mắt chảy dài.

Một cái tát mạnh vào mặt khiến Hằng choáng váng.

“GỌI!”

“Chủ… chủ…” Hằng thều thào trong tiếng khóc.

“Lớn tiếng lên!”

“CHỦ!” Hằng gào lên, giọng đầy đau đớn và nhục nhã.

Trưởng phòng cười khoái chí, tiếp tục hành hạ Hằng. Ông ta còn dùng miệng cắn vào vai Hằng, để lại dấu răng sâu hoắm trên da trắng.

Suốt 30 phút, Trưởng phòng không ngừng đẩy mạnh vào cơ thể Hằng. Cô cảm thấy như bị xé toạc từ bên trong, như có lưỡi dao đang cắt ruột gan mình.

Cuối cùng, Trưởng phòng rên lên một tiếng và phóng vào trong Hằng. Ông ta rút ra, để lại Hằng nằm thở hổn hển trên giường, phần dưới đau rát và chảy máu.

“Đến lượt tôi!” Phó phòng – người đã đứng xem suốt 30 phút qua – háo hức cởi quần áo.

“KHÔNG… LÀM ƠN…” Hằng lẩm bẩm, nhưng giọng nói đã yếu ớt.

Phó phòng không quan tâm. Hắn leo lên giường, lật Hằng nằm sấp.

“Tôi thích tư thế này,” Phó phòng nói, rồi ấn mạnh vào từ phía sau.

“ƯỨ!” Hằng kêu lên một tiếng đau đớn khi thứ thô bạo lại xâm nhập vào cơ thể vừa bị tổn thương.

Phó phòng đẩy mạnh, mỗi nhịp đều khiến Hằng như muốn ngất đi. Hắn còn dùng tay tát vào mông trắng nõn của cô, để lại những vết đỏ ửng.

“Gọi anh là sếp đi!” Phó phòng quát.

“Không… tôi không…” Hằng lắc đầu, nước mắt rơi không ngừng.

Phó phòng tát mạnh vào má Hằng. “GỌI!”

“Sếp… sếp…” Hằng thều thào trong tiếng khóc.

Phó phòng cười khoái chí, tiếp tục đẩy mạnh hơn. Hắn còn dùng miệng liếm dọc sống lưng Hằng, để lại những vệt nước bọt lạnh ngắt.

Nhưng chỉ khoảng mười phút sau, Phó phòng dừng lại.

“Chưa được,” hắn nói, rút ra khỏi Hằng. “Tôi cần thuốc.”

Trưởng phòng cười, lấy từ túi quần ra hai viên thuốc màu xanh. “Đây, thuốc kích thích. Uống đi.”

Phó phòng uống một viên, rồi đưa viên còn lại cho Trưởng phòng. Cả hai cùng uống.

Chỉ vài phút sau, thuốc bắt đầu có tác dụng. Cả hai người đàn ông trở nên hưng phấn hơn, mắt đỏ ngầu.

“Luân phiên đi,” Trưởng phòng nói. “Mỗi người ba lần.”

Cơn ác mộng của Hằng tiếp tục.

Trưởng phòng là người tiếp theo. Sau khi uống thuốc, ông ta trở nên mạnh bạo hơn, thô bạo hơn. Lần này ông ta bắt Hằng quỳ xuống, dùng miệng “phục vụ” ông ta.

“Nuốt đi!” Trưởng phòng quát khi phóng vào miệng Hằng.

Hằng buộc phải nuốt, vị đắng nghét khiến cô buồn nôn nhưng không dám nôn ra.

Rồi đến lượt Phó phòng. Hắn bắt Hằng nằm ngửa, chân giơ cao lên trời.

“Cô thích thế này không?” Phó phòng hỏi, rồi ấn mạnh vào.

Hằng chỉ biết khóc, không trả lời.