CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 10
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 22/08/2026
CHƯƠNG 5: SỨ MỆNH ĐẮNG CAY
Sáng thứ Hai, Hằng bước vào văn phòng với tâm trạng nặng nề. Sau buổi tiệc kinh hoàng với hai cán bộ hải quan, cô vẫn chưa thể quên được cảm giác nhục nhã khi bị xé áo, bóp vú, và bị Lâm giữ tay không cho phản kháng.
Vừa ngồi vào bàn làm việc, điện thoại nội bộ reo.
“Hằng, vào phòng tôi một chút.” Giọng Lâm vang lên qua điện thoại.
Tim Hằng đập nhanh. Cô hít một hơi thật sâu, chỉnh lại chiếc áo dài trắng mà hôm nay cô mặc – một bộ áo dài truyền thống, kín đáo nhưng vẫn tôn lên dáng người thon thả, làn da trắng nõn và bộ ngực đầy đặn của cô.
Bước vào phòng Giám đốc, Hằng thấy Lâm đang ngồi sau bàn làm việc, khuôn mặt nghiêm nghị.
“Em ngồi đi,” Lâm chỉ chiếc ghế đối diện.
Hằng ngồi xuống, hai tay đặt trên đùi, ngón tay bấu chặt vào vải áo dài.
“Lô hàng của chúng ta vẫn chưa được thông quan,” Lâm nói, giọng trầm. “Sáng nay, Trưởng phòng Hải quan gọi điện cho tôi.”
Hằng nuốt nước bọt, biết điều gì sắp xảy ra.
“Ông ấy nói… chiều nay muốn em đến địa chỉ này để nhận quyết định thông quan.” Lâm đưa cho Hằng một mảnh giấy có ghi địa chỉ. “Và ông ấy gợi ý… em nên đi một mình.”
Hằng cầm mảnh giấy, tay run run. “Anh… anh biết điều đó có nghĩa là gì mà, phải không?”
Lâm thở dài, đứng dậy đi ra cửa sổ. “Tôi biết. Nhưng em hiểu tình hình công ty mà. Lô hàng này trị giá hơn mười tỷ. Nếu không thông quan, công ty sẽ thua lỗ nặng, hàng trăm công nhân có thể mất việc.”
Hằng cúi đầu, nước mắt chực trào. “Nhưng em… em không thể…”
“Em có thể,” Lâm quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Hằng. “Em đã làm được ở buổi tiệc trước. Em là người duy nhất có thể cứu công ty lần này.”
“Đó là sứ mệnh của em,” Lâm tiếp tục, giọng nhẹ nhàng hơn. “Tôi biết em đau khổ. Biết em nhục nhã. Nhưng hãy nghĩ đến công ty, nghĩ đến đồng nghiệp, nghĩ đến mẹ già và con nhỏ của em.”
Hằng khóc, nước mắt rơi xuống chiếc áo dài trắng. “Em sợ… em không chịu nổi thêm lần nữa…”
Lâm đến bên cạnh Hằng, đặt tay lên vai cô. “Tôi hứa, sau lần này, tôi sẽ tăng lương cho em thêm 30%. Và sẽ có thưởng đặc biệt. Em và gia đình sẽ không phải lo lắng về tiền bạc nữa.”
Hằng ngước mắt nhìn Lâm, đôi mắt đẫm lệ. “Anh… anh thật sự muốn em làm việc này?”
“Tôi không muốn,” Lâm nói, giọng chân thành. “Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Công ty là cả cuộc đời tôi. Và em… em là hy vọng duy nhất.”
Hằng im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu nhẹ. “Em… em sẽ đi.”
Lâm mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt. “Cảm ơn em. Em thật sự là ân nhân của công ty.”
Suốt buổi sáng, Hằng làm việc trong trạng thái mơ hồ. Đến chiều, cô về nhà thay đồ – vẫn chiếc áo dài trắng đó, nhưng cô chọn một chiếc áo lót và quần lót màu hồng nhạt, mong chúng sẽ mang lại chút may mắn.
4 giờ chiều, xe công ty đến đón Hằng. Trên đường đi, cô ngồi im lặng nhìn ra cửa kính, lòng đầy những suy nghĩ mâu thuẫn.
Mình phải làm gì? Mình có thể từ chối không? Nhưng nếu từ chối, công ty phá sản, mình mất việc, mẹ và con sẽ sống thế nào?
Hằng nhớ lại lời Lâm: “Em là hy vọng duy nhất.” Cô thở dài, biết mình không còn lựa chọn nào khác.
Xe dừng trước một căn biệt thự sang trọng ở quận 2. Đây không phải là nhà hàng hay khách sạn, mà là một tư gia riêng biệt. Tim Hằng đập nhanh hơn.
Cô bước xuống xe, chiếc áo dài trắng bay nhẹ trong gió. Cửa biệt thự mở ra, và người đón tiếp cô không ai khác chính là Phó phòng Hải quan – người đàn ông gầy gò, đeo kính gọng vàng với đôi mắt tinh ranh.
“Chào cô Hằng,” Phó phòng cười, ánh mắt liếc nhìn cơ thể cô từ đầu đến chân. “Mời cô vào.”
Hằng gật đầu nhẹ, bước theo Phó phòng vào trong. Căn biệt thự sang trọng với nội thất đắt tiền, nhưng với Hằng lúc này, nó giống như một cái bẫy hơn là một ngôi nhà.
“Lên tầng 3 nhé,” Phó phòng nói, chỉ tay về phía cầu thang máy. “Trưởng phòng đang đợi.”
full truey65n zalo 0835444776