CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CÔ THƯ KÝ XINH ĐẸP – Update Chương 10
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 22/08/2026
CHƯƠNG 4: LUÂN PHIÊN HÀNH HẠ
Tiếng khóa kéo quần của ông Trưởng phòng Hải quan vang lên xoẹt một cách chói tai trong căn phòng im lặng chỉ còn tiếng thở gấp và tiếng nức nở của Hằng.
Hằng nằm trần trụi trên bàn tiệc, mắt nhắm nghiền, nước mắt chảy thành dòng trên thái dương, thấm ướt cả khăn trải bàn màu trắng. Cô cảm nhận được sự di chuyển, tiếng quần áo xào xạc, và hơi thở nặng nề đầy ham muốn của hai người đàn ông.
“Anh xem này,” giọng ông Phó phòng khàn đặc, “cô ta run lên như lá chuối.”
Một bàn tay thô ráp chạm vào đùi trong của Hằng, vuốt dọc lên xuống.
“A…” Hằng rên lên, toàn thân co rúm lại.
“Đừng sợ.” Ông Trưởng phòng cười, giờ đã cởi bỏ hết quần áo, để lộ thân hình béo mỡ, da đỏ ửng, và cậu nhỏ đã cương cứng thô kệch. “Bác sẽ nhẹ nhàng thôi.”
Nhưng Hằng biết đó là lời nói dối. Ánh mắt của ông ta đầy sự thèm khát tàn bạo, không một chút nhân từ.
Ông Trưởng phòng đặt hai tay lên đùi Hằng, tách chúng ra rộng hơn.
“Xin… xin bác đừng…” Hằng thều thào, nhưng giọng nói yếu ớt không có sức thuyết phục.
“Im đi.” Ông Trưởng phòng quát, rồi chồm lên người Hằng.
Cơ thể nặng nề, béo mỡ của ông ta đè lên Hằng, khiến cô nghẹt thở. Mùi rượu, mồ hôi và một mùi cơ thể khó chịu xộc vào mũi cô.
“Ư… nặng quá…” Hằng rên.
“Chịu đi.” Ông Trưởng phòng nói, hai tay giữ chặt hông Hằng.
Rồi Hằng cảm thấy một vật cứng, nóng hổi chạm vào vùng kín của mình.
“A! KHÔNG!” Cô gào lên, bản năng khiến cô vùng vẫy.
Nhưng ông Trưởng phòng quá nặng, quá mạnh. Và Lâm, đứng cạnh bàn, đột nhiên chồm tới, giữ chặt hai tay Hằng, ghì chúng lên phía trên đầu cô.
“Giám đốc… xin ông…” Hằng khóc.
“Nằm yên.” Lâm nói, giọng lạnh như băng. “Sắp xong rồi.”
“Xong…?” Hằng lặp lại, nước mắt mờ cả hai mắt.
Rồi cơn đau ập đến.
Một sự xâm nhập thô bạo, đột ngột, không một chút chuẩn bị. Ông Trưởng phòng đâm thẳng vào trong cô, xé toạc mọi sự kháng cự.
“A! Á! ĐAU! DỪNG LẠI!” Hằng gào thét, thân hình cong lên như con tôm, nhưng bị đè chặt không thể nhúc nhích.
“Chặt… chặt quá…” Ông Trưởng phòng rên rỉ, nhưng không dừng lại. Ông ta đẩy sâu hơn, mạnh hơn.
Cảm giác như bị xé làm đôi. Hằng chưa từng trải qua điều gì như thế này. Cuộc hôn nhân trước đây của cô tuy không hạnh phúc, nhưng chồng cô chưa bao giờ thô bạo đến vậy.
“Ư ư… a a… đau lắm… xin bác… rút ra…” Hằng van xin.
“Nói ‘xin bác đụ em’ đi.” Ông Trưởng phòng đe dọa, vẫn tiếp tục những cú đẩy thô bạo.
“…”
“NÓI!” Ông ta quát, một tay vung lên tát mạnh vào mặt Hằng.
Bốp!
Âm thanh tát vang lên. Mặt Hằng quay sang một bên, má đỏ ửng lên, cảm giác nóng rát lan tỏa.
“Xin… xin bác đụ em…” Hằng nói trong nước mắt, giọng đầy nhục nhã.
“To lên!”
“XIN BÁC ĐỤ EM!” Hằng gào lên.
“Ha ha! Tốt lắm!” Ông Trưởng phòng cười to, bắt đầu đẩy nhanh hơn, mạnh hơn.
Mỗi cú đẩy như một nhát dao đâm vào bên trong Hằng. Cô cảm thấy như mình sắp vỡ tan, sắp chết. Nước mắt cô chảy không ngừng, tiếng rên la biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào.
Ông Phó phòng đứng bên cạnh, tay vẫn bóp nghịch một bầu ngực của Hằng, mắt nhìn chằm chằm vào chỗ giao hợp.
“Anh đẩy mạnh vào.” Ông ta nói, giọng đầy kích thích. “Nghe tiếng cô ta kêu mà sướng quá.”
Lâm vẫn giữ chặt tay Hằng, mặt không một biểu cảm. Thỉnh thoảng, ông liếc nhìn đồng hồ, như thể đang tính toán thời gian.
“Giám đốc…” Hằng thều thào, mắt nhìn Lâm đầy trách móc. “Sao ông… sao ông có thể…”
Lâm nhìn xuống cô, ánh mắt lạnh lùng. “Vì công ty, Hằng. Em hiểu mà.”
“Công ty…” Hằng lặp lại, một tiếng cười đắng chát nở ra trong cổ họng cô. “Vì công ty… tôi phải chịu… cái này…”
“Đúng vậy.” Lâm gật đầu. “Và em nên biết ơn vì được đóng góp cho công ty theo cách này.”
Biết ơn. Hai từ đó như một nhát dao đâm sâu hơn vào trái tim Hằng.
Ông Trưởng phòng đột nhiên rên lên một tiếng dài, toàn thân run lên.
“Ra… ra rồi…” Ông ta thốt lên, rồi những cú đẩy cuối cùng, mạnh mẽ nhất.
Hằng cảm thấy một luồng chất lỏng nóng hổi phun vào bên trong mình. Cô buồn nôn, muốn ói, nhưng không thể.
Ông Trưởng phòng nằm đè lên Hằng thêm vài giây, thở hổn hển, rồi mới rút ra.
“Ùi…” Ông ta lết xuống khỏi bàn, đi đến ghế ngồi xuống, mặt đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại. “Đã quá.”
Hằng nằm trên bàn, cảm thấy chất lỏng nhớt nháp chảy ra từ giữa hai chân mình. Cô nhắm mắt, ước gì mình có thể chết đi ngay lúc này.
Nhưng chưa xong.
Ông Phó phòng bước đến, cũng đã cởi hết quần áo.
“Đến lượt tôi.” Ông ta nói, mắt sáng rực vì ham muốn.
“Bác… xin bác…” Hằng van xin. “Em đau lắm rồi…”
“Đau thì chịu.” Ông Phó phòng nói, chồm lên người Hằng.
Cơ thể gầy gò nhưng nặng nề của ông ta lại đè lên Hằng. Lần này, Lâm không cần giữ tay Hằng nữa – cô đã quá kiệt sức để kháng cự.
Ông Phó phòng không chờ đợi. Ông ta đâm thẳng vào, xâm nhập vào nơi vừa bị hành hạ.
“A!” Hằng kêu lên, nhưng giọng đã yếu ớt hơn.
“Lỏng hơn rồi.” Ông Phó phòng cười, bắt đầu đẩy. “Chắc anh Trưởng phòng làm em quen rồi.”
“Ư… ư…” Hằng rên, không còn sức để phản kháng.
Ông Phó phòng đẩy nhanh, mạnh, thậm chí còn thô bạo hơn ông Trưởng phòng. Tay ông ta bóp mạnh vào ngực Hằng, véo đầu ti, đôi khi còn cúi xuống cắn vào cổ cô.
“Con đĩ… mày thích thế này đúng không?” Ông ta thì thầm vào tai Hằng. “Mày thích bị đụ thô bạo đúng không?”
“Không… em không…” Hằng khóc.
“Nói dối.” Ông Phó phòng tát vào mông Hằng một cái. Bốp! “Mày ướt hết rồi này.”
Hằng xấu hổ vô cùng. Cô ghét cơ thể mình, ghét những phản ứng sinh lý không thể kiểm soát. Dù tâm trí kinh tởm, ghê sợ, nhưng cơ thể vẫn tiết dịch, như một sự phản bội.
Ông Phó phòng tiếp tục hành hạ Hằng. Ông ta thay đổi tư thế, kéo Hằng ngồi dậy, rồi lại đẩy cô nằm xuống. Mỗi lần thay đổi là một lần đau đớn mới.
“Giám đốc…” Hằng nhìn Lâm, ánh mắt cầu cứu lần cuối. “Xin ông… nói với bác ấy… dừng lại…”
Lâm nhìn cô, rồi nhìn ông Phó phòng. “Bác Phó, bác từ từ thôi. Cô ấy yếu lắm rồi.”
Ông Phó phòng cười. “Được, tôi nhanh thôi.”
Nhưng “nhanh” của ông ta vẫn là mười phút tra tấn. Mười phút mà Hằng cảm thấy như một thế kỷ.
Cuối cùng, ông ta cũng rên lên, phóng vào bên trong Hằng, rồi nằm đè lên cô thở hổn hển.
Khi ông ta rút ra, Hằng chỉ còn nằm đó, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, như một xác chết.
Hai người đàn ông mặc quần áo lại, ngồi xuống bàn, tiếp tục uống rượu như không có chuyện gì xảy ra.
Lâm đi đến bên Hằng. Ông nhìn cô nằm trần trụi trên bàn, người đầy vết bầm tím, vết cắn, vết tát. Chất lỏng nhớt nháp của hai người đàn ông chảy ra từ giữa chân cô, hòa với một ít máu trên khăn trải bàn.
“Hằng.” Lâm gọi.
Hằng không phản ứng.
“Hằng!” Lâm gọi to hơn, tay lay lay vai cô.
Hằng từ từ quay mặt nhìn ông, ánh mắt trống rỗng.
“Mặc đồ vào.” Lâm nói, nhặt những mảnh quần áo rách nát trên sàn đưa cho cô.
Hằng ngồi dậy, từ từ, đau đớn. Cô cầm lấy những mảnh vải – chiếc áo sơ mi trắng bị xé toạc, chiếc áo lót ren trắng đứt khóa, chiếc quần lót ren trắng bị xé hai bên.
Những thứ này không thể mặc được nữa.
Lâm hiểu điều đó. Ông cởi áo vest ngoài của mình, đưa cho Hằng.
“Mặc tạm cái này vào. Rồi về nhà thay.”
Hằng cầm lấy chiếc áo vest của Lâm, mặc vào. Nó quá rộng, nhưng ít nhất che được phần trên cơ thể.
Chiếc quần âu bị tuột xuống mắt cá vẫn còn nguyên vẹn. Hằng mặc lại nó, nhưng không có quần lót bên trong, cảm giác thật kỳ lạ.
Ông Trưởng phòng nhìn Hằng, cười. “Cô về nghỉ đi. Ngày mai, lô hàng của công ty cô sẽ được thông quan.”
Hằng nhìn ông ta, không nói gì. Trong lòng cô chỉ có sự căm hận và ghê tởm.
Ông Phó phòng cũng nói: “Lần sau công ty cô có vấn đề gì, cứ đến đây nhé. Chúng tôi luôn sẵn sàng… giúp đỡ.”
Lần sau. Hai từ đó như một lời đe dọa ngấm ngầm.
Lâm dắt Hằng ra khỏi phòng. Trên đường ra, Hằng đi không vững, phải dựa vào tường.
Trong thang máy lên mặt đất, Lâm nhìn Hằng. “Em đừng nghĩ nhiều. Chuyện đã qua rồi.”
Hằng nhìn ông, ánh mắt đầy vết thương. “Qua rồi? Ông nghĩ nó sẽ qua ư?”
“Thì sao?” Lâm hỏi. “Em muốn gì? Muốn tố cáo họ? Em biết họ là ai không?”
Hằng im lặng. Cô biết. Họ là quan chức hải quan. Cô chỉ là một thư ký. Không ai tin cô. Không ai bảo vệ cô.
“Về nhà nghỉ ngơi đi.” Lâm nói khi thang máy mở cửa. “Ngày mai đi làm bình thường. Và nhớ, im lặng.”
Hằng bước ra khỏi nhà hàng, chiếc áo vest rộng thùng thình của Lâm phấp phới trong gió đêm. Cô cảm thấy lạnh, nhưng không phải vì gió.
Cô cảm thấy bẩn thỉu. Nhục nhã. Và cô biết, đêm nay chỉ là khởi đầu.
Bởi vì họ đã nói “lần sau”.
Và cô biết mình không có lựa chọn nào khác.
Trên đường về nhà, Hằng ngồi trong xe taxi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố lấp lánh ánh đèn, cuộc sống vẫn tiếp diễn bình thường.
Nhưng với cô, mọi thứ đã thay đổi mãi mãi.
Cô về đến nhà lúc nửa đêm. Con trai đã ngủ. Mẹ già đang đợi ở phòng khách.
“Mẹ, con về rồi.” Hằng nói, cố giữ giọng bình thường.
“Con sao thế?” Mẹ hỏi, nhìn thấy chiếc áo vest rộng và vẻ mặt tái nhợt của con gái.
“Con mệt thôi. Đi ngủ đây.”
Hằng vào phòng tắm, cởi bỏ chiếc áo vest của Lâm và chiếc quần âu. Cô đứng dưới vòi sen, xối nước nóng lên người, cố gột rửa sự bẩn thỉu.
Nhưng cô biết, có những thứ không thể rửa sạch.
Nhìn mình trong gương, cô thấy những vết bầm tím trên ngực, những vết cắn trên cổ, những vết tát trên mặt.
Và cô khóc. Khóc trong im lặng, để không ai nghe thấy.
Đêm đó, Hằng không ngủ được. Cô nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà.
Cô nhớ lại từng chi tiết. Những bàn tay thô ráp. Những cái mút đau đớn. Những cú đẩy xé toạc.
Và ánh mắt lạnh lùng của Lâm.
Sáng hôm sau, Hằng thức dậy, mặc một bộ đồ kín đáo che hết những vết bầm. Cô trang điểm đậm để che vết tát trên mặt.
Rồi cô đi làm.