Cô giáo là người yêu tôi đấy
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Cô giáo là người yêu tôi đấy
Tác Giả: Why
Danh Mục: Truyện Les
Thể Loại: Bách Hợp, hoc sinh, trên lệch tuổi tác
Ngày Cập Nhật : 28/08/2026
Chương 1: Lục Đại Thiên Kiêu
Phòng hội trường lớn của khoa đang rộn ràng tiếng bàn tán xôn xao từ hội đồng giảng viên. Thầy Nguyễn Văn Sử chống tay lên bàn, quay sang nhìn đồng nghiệp bên cạnh với vẻ mặt đầy tò mò:
”Năm nay nghe đồn khối A00 có màn tranh đấu căng thẳng lắm đúng không thầy Thức? Mà nghe đâu thủ khoa với á khoa lại còn là bạn thân đi chung với nhau nữa chứ, kiểu này hội đồng năm nay vui to rồi.”
Thầy Nguyễn Hữu Thức mỉm cười hiền hậu, chỉnh lại gọng kính rồi điềm đạm đáp:
”Đúng vậy đấy thầy Sử, tôi nghe bảo không chỉ khối A00 đâu mà cả khối B, C, D đều có những gương mặt xuất sắc thuộc cùng một cُل hội bạn thân. Không biết nhan sắc lẫn tài năng thực tế ra sao mà khiến ban tuyển sinh bàn tán suốt mấy ngày hôm nay.”
Thầy Võ Đô La nghe thế liền phì cười, khoanh tay ngả người ra sau ghế:
”Mấy thầy cứ mong ngóng làm gì cho mệt, chốc nữa bước vào khắc biết mặt nhau ngay thôi. Tôi chỉ tò mò không biết mấy đứa nhỏ này có chịu nổi nhiệt khi vào trường mình hay không, hay lại là mọt sách chính hiệu.”
Cô Nguyễn Thị An Nhi ngồi bên cạnh, nhấp một ngụm trà rồi bật cười khúc khích:
”Thầy Đô La cứ khéo lo xa quá đấy nhé, thời buổi nào rồi mà còn nghĩ thủ khoa là mấy đứa mọt sách lầm lì. Mà nhắc mới nhớ, em gái tôi với em gái cô Ngân cũng nằm trong danh sách nhóm bạn này đấy, không biết mấy đứa nhỏ có quậy tung cái trường này lên không nữa.”
Cô Nguyễn Thị Bích Ngân khẽ lắc đầu, bề ngoài thì ra vẻ nghiêm khắc nhưng ánh mắt lại không giấu được sự tự hào:
”Chị An Nhi cứ khéo lo trước bước không qua, con bé nhà em với đám bạn nó tuy ham chơi thật nhưng chuyện học hành lúc nào cũng tự giác. Chỉ sợ vào đây rồi lại làm đảo lộn cả cái khoa này lên với cái tính thích đứng đầu nhưng ham chơi của tụi nó thôi.”
Ngồi ngay góc bàn từ nãy đến giờ, cô Nguyễn Thị Mộng Thùy vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, đôi mắt hờ hững nhìn vào danh sách hồ sơ trên bàn:
”Các anh chị cứ quan trọng hóa vấn đề lên làm gì, học sinh giỏi thì cũng chỉ là học sinh mới vào trường thôi. Nghiêm túc hoàn thành thủ tục đăng ký là được, cần gì phải tò mò chiêm ngưỡng nhan sắc hay tung hô quá mức như thế.”
Thầy Sử nghe vậy liền bật cười lớn, giơ tay trêu chọc:
”Á chà, cô Thùy nhà ta lúc nào cũng nghiêm túc và khó tính như thế nhỉ. Người ta là những gương mặt xuất sắc nhất năm nay đấy, cô cứ thả lỏng cái mặt tiền ra một chút xem nào, đừng có lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt băng giá đó chứ.”
Cô Thùy liếc thầy Sử một cái sắc lẹm, giọng điệu lạnh tanh không một gợn sóng:
”Thầy Sử lo chuyên môn của mình cho tốt đi rồi hãy ý kiến chuyện người khác. Tôi thế nào là chuyện của tôi, việc quản lý sinh viên mới là ưu tiên hàng đầu chứ không phải ngồi đây bàn tán nhảm nhí.”
Đúng lúc không khí đang chộn rộn tiếng cười nói của các giảng viên, cánh cửa lớn của phòng hội trường từ từ đẩy ra. Sáu bóng dáng trẻ trung bước vào, ngay lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn của cả phòng học. Dẫn đầu nhóm là Nguyễn Tiết Gia Hân, cô thủ khoa khối A00 với dáng vẻ thong thả, vừa đi vừa cười nói vui vẻ với nhóm bạn thân xung quanh.
Vừa bước vào phòng, Gia Hân đảo mắt nhìn xung quanh một lượt rồi quay sang huých vai cô bạn thân Dương Tuyết Nhi, cười tươi rói bảo:
”Mấy ông nhìn kìa, phòng gì mà đông nghẹt người cứ như sắp đi đánh trận đến nơi ấy. Công nhận là mấy thầy cô nhìn tụi mình cứ há hốc mồm ra thế kia, chắc là đang trầm trồ trước nhan sắc đỉnh cao của hội thủ khoa á khoa tụi mình rồi đấy chứ.”
Dương Tuyết Nhi nheo mắt cười gian xảo, liếc ngang liếc dọc rồi cúi đầu thì thầm vào tai Gia Hân với giọng điệu đầy ẩn ý:
”Mày cứ khéo tự mãn, nhưng mà công nhận nhìn mấy ông thầy bên bàn hội đồng kia cũng được nước phết đấy chứ Hân. Tao mà không vướng cái mác thủ khoa khối D01 nghiêm túc chắc tao lại đi thả thính mấy ổng mất thôi, nhìn cuốn phết chứ đùa đâu.”
Lý Bảo Châu bước ngay kế bên, khẽ đẩy gọng kính rồi mỉm cười hiền lành, ánh mắt lấp lánh tia nhìn của một “đẩy thuyền” chuyên nghiệp:
”Hai đứa mày bớt cái nết ngơ ngác lại đi cho tao nhờ, đứng trước mặt bao nhiêu giảng viên mà cứ thì thầm to nhỏ chuyện tào lao. Mà tao nhìn thầy cô giáo bên kia ai cũng nhìn tụi mình đắm đuối kìa, tao lại thấy có tiềm năng ghép đôi vài cặp vào đây lắm rồi đấy.”
Đỗ Hoàng Khiêm – á khoa khối A00 – bước sát phía sau, nghe Bảo Châu nói thế liền bật cười ha hả, đưa tay gãi đầu trêu chọc:
”Bảo Châu mày lại bệnh nghề nghiệp phát tác nữa rồi đúng không, chưa gì đã tính chuyện ghép đôi thiên hạ hả? Tao thấy mày nên lo mà ký tên vào giấy tờ cho xong đi, không khéo lát nữa người ta lại tưởng nhóm mình đến đây để tấu hài đấy.”
Trắc Nhã Kỳ, thủ khoa khối C00 với khuôn mặt trầm tính, kiệm lời từ nãy đến giờ mới khẽ cất giọng đều đều, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước:
”Mấy cậu cứ đứng đây đôi co làm gì cho mệt xác, người ta đang nhìn kìa, nhanh chóng bước vào làm thủ tục cho xong rồi còn về đi chơi nữa chứ. Tớ đói bụng lắm rồi đấy, đừng để tớ phải cáu lên.”
Lê Trần Kim Thư – thủ khoa khối B00 – từ nãy giờ im lặng như thóc, bỗng chốc bật mode nói nhiều khi thấy Nhã Kỳ giục giã, lập tức tuôn một tràng không ngừng nghỉ:
”Đúng rồi đấy Nhã Kỳ nói chuẩn không cần chỉnh luôn rồi, đứng đây mãi cũng có giải quyết được gì đâu mà cứ nhìn chăm chú thế nhỉ. Tớ bảo này, lát nữa xong việc nhóm mình phải điên cuồng kéo nhau ra quán trà sữa đầu phố làm vài ly giải khát, rồi còn phải ghé quán ăn vặt quen thuộc để bù lại cái năng lượng đã mất từ sáng tới giờ nữa chứ, chần chừ gì nữa mà không mau tiến lên đi nào!”
Đám đông giảng viên ngẩn ngơ nhìn sáu đứa học trò vừa bước vào. Cô An Nhi che miệng cười khúc khích, quay sang nhìn cô Ngân rồi lém lỉnh lên tiếng:
”Chị Ngân nhìn xem, đúng là ‘lục đại thiên kiêu’ danh bất hư truyền đúng không? Đứa nào đứa nấy vừa giỏi giang lại vừa có cái phong thái độc lạ chẳng giống ai, đúng là một lũ trẻ ham chơi nhưng lại đứng đầu thiên hạ.”
Cô Ngân thở dài một hơi, ánh mắt vừa bất lực vừa cưng chiều nhìn đứa em gái ruột đang đứng giữa đám đông:
”Chị nhìn mà đau cả đầu với mấy đứa nó đây này An Nhi ạ, con bé Gia Hân nhà em lúc nào cũng nhởn nhơ như thế đấy. Cứ tưởng làm thủ khoa khối A00 là sẽ trầm tính điềm đạm lắm, ai ngờ lại kéo theo một đám báo thủ thế này đây.”
Thầy Thức mỉm cười ấm áp, nhìn sáu gương mặt trẻ trung đang đứng trước mặt rồi điềm đạm lên tiếng chào đón:
”Chào mừng các em đã đến với ngôi trường này, sáu gương mặt xuất sắc nhất năm nay với biệt danh ‘lục đại thiên kiêu’ quả thực danh xứng với thực. Thầy rất mong chờ được nhìn thấy sự bứt phá của các em trong suốt những năm tháng sắp tới tại đây.”
Thầy Sử gật đầu tán thưởng, không quên ném ra một câu trêu ghẹo quen thuộc để làm ấm không khí:
”Đúng thế đấy, nhìn năng lượng thế này thì mấy năm tới các thầy cô giáo trong khoa này chắc là không có ngày nào được yên thân rồi đây. Nào, bây giờ từng đứa một bước lên đây hoàn thành thủ tục đăng ký đi chứ còn đứng ngắm nhau làm gì nữa.”
Cô Thùy khẽ nhíu mày, khoanh tay lại nhìn thẳng vào nhóm sáu người với phong thái nghiêm nghị đặc trưng của một giảng viên khó tính:
”Các em đừng có mà tưởng đạt điểm cao là có quyền lơ là nội quy trường lớp đâu đấy. Vào tay tôi thì cái nết ham chơi của mấy người cũng phải thu lại hết thôi, chuẩn bị tinh thần mà đối mặt với những môn Anh văn xương xách sắp tới đi.”
Gia Hân nghe cô Thùy nhắc đến liền ngẩng đầu lên, chẳng hề sợ hãi mà ngược lại còn nhoẻn miệng cười một cách vô cùng dễ gần và rạng rỡ:
”Cô cứ yên tâm đi ạ, tụi em tuy ham chơi thật nhưng chuyện đứng đầu thì chưa bao giờ để rớt hạng đâu cô nhé. Tụi em đã đến đây là để chinh phục mọi thử thách, cô cứ chờ xem năng lực thực tế của ‘lục đại thiên kiêu’ tụi em sẽ làm nên chuyện lớn như thế nào nha.”
Tuyết Nhi đứng bên cạnh hùa theo ngay lập tức, nháy mắt một cái đầy tinh nghịch:
”Đúng chuẩn luôn thưa cô, tụi em không chỉ học giỏi mà còn cực kỳ chăm chỉ… trong khoản tìm chỗ chơi vui nữa cơ ạ. Cô cứ thoải mái giao việc khó, tụi em chấp hết không ngán một ai đâu.”
Bảo Châu khẽ huých tay Tuyết Nhi một cái rồi mỉm cười ngọt ngào chào giảng viên:
”Mấy đứa tụi em xin hứa sẽ ngoan ngoãn nghe lời thầy cô… trong giới hạn cho phép ạ. Mong là các thầy cô sẽ chiếu cố cho nhóm bạn thân tụi em trong suốt quãng đời sinh viên sắp tới nha.”
Hoàng Khiêm cười toe toét, gật đầu lia lịa hưởng ứng bầu không khí vui vẻ:
”Thầy cô cứ yên tâm trao gửi niềm tin vào bọn em, đảm bảo bọn em sẽ mang lại rất nhiều tiếng cười cho cái khoa này. Không khéo lát nữa thầy cô lại phải bầu chọn bọn em là nhóm sinh viên năng nổ nhất năm ấy chứ.”
Nhã Kỳ đứng nghiêm chỉnh, khẽ gật đầu chào mọi người với vẻ mặt điềm đạm quen thuộc:
”Tụi em sẽ cố gắng hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao và không làm thầy cô phải thất vọng đâu ạ. Mong là thủ tục đăng ký nhanh chóng để bọn em còn kịp đi ăn mừng nữa.”
Kim Thư lại bắt đầu bật mode nói nhiều, líu lo không ngừng nghỉ từ chuyện này sang chuyện khác:
”Và quan trọng nhất là bọn em mong thầy cô sẽ thả lỏng một chút trong các buổi học để bọn em có không gian sáng tạo nha, chứ cứ căng thẳng quá là não bọn em không chịu hoạt động nổi đâu, bây giờ bọn em xin phép tiến hành làm thủ tục liền đây ạ!”
Cô Thùy khẽ lắc đầu trước sự năng động và có phần lém lỉnh của đám trẻ, nhưng khóe môi lại vô thức hơi cong lên một chút xíu mà ngay cả cô cũng không nhận ra. Không khí trong phòng hội trường bỗng chốc trở nên rộn ràng, náo nhiệt hẳn lên, mở đầu cho một hành trình đầy thú vị và sóng gió của “lục đại thiên kiêu” tại ngôi trường đại học này.
Lưu ý đây là tác giả từng biết 1 nhóm bạn học rất giỏi chơi thân với thầy cô