Chuyện Tình Cô Trò – Update Chương 17

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Tình Cô Trò – Update Chương 17

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Hằng đứng lặng người trước bàn giáo viên, những ngón tay siết chặt vào mép giáo án đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh của một người thầy, nhưng tim cô đang đập loạn xạ như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ánh mắt cô tránh né cái nhìn rực lửa của học trò, dời xuống mặt bàn gỗ sần sùi, nơi từng vết bụi phấn vẫn còn vương lại.

“Minh, xin em… hãy hiểu cho cô,” giọng Hằng run rẩy, vang lên trong không gian tĩnh mịch của lớp học chiều muộn. “Cô đã có người yêu rồi. Chúng tôi đã yêu nhau được hai năm, và em… em không nên nói những lời như thế với cô. Điều đó là sai lầm.”
Cô dừng lại một chút, hy vọng câu nói này sẽ là rào cản đủ lớn để chặn đứng sự điên rồ của cậu học trò. Nhưng sự im lặng trả lời cô chỉ là những tiếng thở dốc đều đều của Minh. Hằng cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Cô biết mình không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa. Mùi hương của phòng học, sự hiện diện của Minh, tất cả đều đang gợi nhắc cô về cảm giác tột đỉnh nhục nhã và khoái lạc chỉ mới hôm qua thôi.

Cô cúi đầu, bước sang một bên, định vòng qua bàn giáo viên để ra cửa. “Cô về đây. Em cũng về sớm đi.”

Ngay khi cô vừa quay lưng, gót chân vừa nhấc khỏi sàn nhà, một bóng đen đổ sầm xuống từ phía sau. Trước khi Hằng kịp phản ứng, một đôi tay mạnh mẽ đã vòng qua eo cô, siết chặt lấy thân thể mềm mại đang ẩn sau lớp áo dài trắng tinh. Minh kéo cô ngã về phía sau, dán chặt lưng cô vào lồng ngực rắn chắc của mình.

Hằng rùng mình, cả người cứng đờ. Cô cảm nhận được hơi nóng phun ra sau gáy mình, mùi nam tính nồng nặc trộn lẫn với mùi xà phòng học trò quen thuộc nhưng giờ đây lại trở nên nguy hiểm đến ghê người. Đôi tay của Minh không hề e dè, chúng trượt lên, ép chặt hai bầu ngực căng tròn của cô vào ngực cậu, mặc kệ lớp vải áo dài mỏng manh.

“Có người yêu thì sao chứ?” Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc, vang lên ngay bên tai cô, làm màng nhĩ Hằng rung lên từng hồi. “Điều đó có nghĩa là em không được yêu cô sao? Anh ta có làm cô sướng như em không? Có khiến cô rên rỉ, khóc xin vì sung sướng như em đã làm không?”

Hằng nhắm mắt lại, nước mắt chực trào nơi khóe mi. Câu hỏi của Minh như một mũi dao cứa vào lương tâm cô. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh người yêu – một người đàn ông hiền lành, lịch thiệp, luôn đối xử với cô nhẹ nhàng như trứng mỏng. Anh ấy chưa bao giờ làm cô đau, chưa bao giờ dùng những từ ngữ thô thiển, chưa bao giờ nhìn cô với ánh mắt chiếm hữu như thú dữ. Nhưng… anh ấy cũng chưa bao giờ đưa cô đến những đỉnh cao khoái cảm điên dại như thằng học trò này.

Cô cảm thấy mình bẩn thỉu. Một kẻ phản bội. Cô đã để một học trò đâm sâu vào cơ thể mình, bắn đầy tinh dịch vào cái lồn mà người yêu cô vẫn luôn trân trọng, và bây giờ, cô lại đang để thằng học trò đó ôm ấp trong lớp học. Sự tội lỗi quấn chặt lấy cổ họng Hằng, khiến cô nghẹn ngào.

“Buông tôi ra… Minh, buông ra…” Hằng yếu ớt cựa quậy, nhưng sức lực của cô trước cơ thể đang rần rần ham muốn của Minh chẳng khác nào con kiến trước con voi.

“Em sẽ không buông,” Minh đáp, hít hà mùi hương tóc cô, mùi hương gội đầu thơm mát nhưng không che đậy được mùi quyến rũ tự nhiên của người phụ nữ. “Em yêu cô, Hằng. Em đã yêu cô từ lâu rồi, và chuyện ngày hôm qua chỉ là sự khởi đầu. Thời gian sẽ chứng minh điều đó. Cô sẽ thấy rằng chỉ có em mới hiểu cơ thể cô, chỉ có em mới thỏa mãn được cái lồn dâm đãng này.”

Nói xong, Minh buông lỏng tay ra một chút, nhưng vẫn giữ chặt lấy eo cô, không cho cô chạy trốn. Hằng đứng lủi thủi, vai run lên bần bật. Cô không quay lại nhìn cậu, chỉ biết vội vàng sửa sang lại bộ áo dài bị xộc xệch, rồi lao thẳng ra cửa như một kẻ chạy trốn. Tiếng bước chân gấp gáp của cô vang vọng trong hành lang trống trải, để lại Minh đứng một mình giữa lớp học 12A1 đang chập tối.

Minh mỉm cười, nụ cười không đạt đến đôi mắt. Cậu nhìn theo bóng dáng trắng muốt biến mất sau cánh cửa, cảm giác sở hữu trong lồng ngực không hề giảm đi mà còn bùng lên dữ dội hơn. Cậu nhớ lại cảm giác mềm ẩm, ấm nóng của cái lỗ nhỏ khít khao của cô Hằng hôm qua, cách nó mút chặt lấy con cặc của cậu, co bóp từng inch một khi cậu xuất tinh. Ký ức đó khiến dương vật cậu bắt đầu cương cứng trở lại trong quần tây học sinh, tạo nên một cục cứng nhắc khó chịu.

Cậu đưa tay lên mũi, hít sâu mùi hương còn vương lại trên lòng bàn tay vừa mới chạm vào eo thon của cô. Mùi của cô, mùi của sự cấm kỵ.

“Người yêu à…” Minh lẩm bẩm, giọng điệu tràn ngập sự khinh miện và thách thức. “Anh ta chỉ là một kẻ yếu kém. Nếu anh ta đủ tốt, cô đã không để em làm cô bắn nước vào mặt hôm qua rồi.”

Cậu quay lại nhìn chiếc bàn giáo viên, nơi hôm qua cô đã nằm đó, hai chân mở rộng, chịu đựng từng cú đâm mạnh bạo của cậu. Kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu Minh, rõ ràng và tàn độc như một bản nhạc. Cậu biết cô Hằng đang cố gắng lảng tránh, đang cố gắng trốn sau cái vỏ bọc của đạo đức và sự chung thủy. Nhưng cậu cũng biết cơ thể cô đã phản bội cô. Cậu đã nếm sự ngọt ngào của sự đầu hàng đó, và cậu sẽ không bao giờ chịu thua.

Cậu sẽ không chỉ chờ đợi “thời gian chứng minh”. Cậu sẽ chủ động tạo ra thời gian đó. Cậu cần phải cô lập cô khỏi người yêu kia, cần phải làm cho cô nghiện con cặc của cậu đến mức không thể nghĩ đến người đàn ông nào khác. Cậu sẽ tìm cách gặp cô, chạm vào cô, khiêu khích cô mỗi ngày, cho đến khi hàng rào đạo đức sụp đổ hoàn toàn.

Minh chỉnh lại đồng phục, vuốt nhẹ mái tóc, rồi bước ra khỏi lớp học. Bóng tối ngoài hành lang bao trùm lấy cậu, nhưng trong tâm trí cậu, ngọn lửa ham muốn đang cháy sáng rực, sẵn sàng thiêu rụi mọi lý lẽ của người cô giáo trẻ. Trò chơi mèo vờn chuột mới chỉ bắt đầu, và lần sau, cậu sẽ không chỉ chiếm đoạt cơ thể cô, mà còn sẽ bẻ gãy hoàn toàn ý chí của cô, biến cô thành con búp bê tình dục chỉ biết rên la dưới thân mình.