Chuyện Tình Cô Trò – Update Chương 17

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Tình Cô Trò – Update Chương 17

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Minh cảm thấy cơn thỏa mãn tê dại vẫn còn lan tỏa trong thắt lưng, dương vật của cậu bắt đầu xìu xuống sau hai lần xuất tinh dồn dập. Cái cảm giác tê dại đó khiến cậu rùng mình, và cậu nhận ra cơ thể mình đã đủ no nê. Cậu rút nhẹ hông, âm đạo Hằng vẫn đang co bóp nhẹ nhàng theo phản xạ hậu cực khoái, từng thớ thịt mút chặt lấy đầu khấc đang mềm dần của cậu như không muốn buông tha. Một tiếng “bộp” ướt át vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng khi Minh rút hoàn toàn con cặc ra khỏi lỗ lồn đang ửng đỏ, sưng nề của cô.

Dòng dịch trắng đục, loãng lẹt theo sự rút ra của cậu mà trào ra khỏi lỗ nhỏ, chảy tràn xuống bề mặt ghế gỗ và nhỏ giọt xuống sàn nhà lạnh lẽo, tạo thành một vũng lộn xộn dưới thân Hằng. Mùi tình dục nồng nặc, mùi mồ hôi hòa quyện với mùi tanh của tinh dịch xộc thẳng vào mũi cậu, nhưng lúc này Minh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng nhẹ nhàng cùng với cảm giác chiến thắng. Cậu đứng dậy, đôi chân hơi run vì mỏi, và bắt đầu kéo quần lên, chỉnh lại đai quần. Hằng vẫn nằm đó, đôi chân mở rộng trong tư thế nhục nhã, ngực trần phập phồng, váy vén cao đến hông, guốc cao gót vẫn mắc ngược. Cô thở hắt ra, cố gắng gồng mình để ngồi dậy, đôi mắt nhìn xa xăm, như linh hồn cô vừa bị hút đi một phần.

Minh nhìn xuống cảnh tượng đó, nhìn thấy thứ dịch lỏng của mình đang chảy ra từ cơ thể cô giáo, và cảm giác sở hữu mãnh liệt lấp đầy ngực cậu. Nhưng cơn đói khát thể xác đã qua. Cậu thắt dây lưng, che đi bộ phận vừa mới tàn phá cô giáo của mình, rồi nói bằng giọng khàn đặc nhưng dứt khoát:

“Đủ rồi. Về đi cô.”

Hằng giật mình như thoát khỏi một cơn mộng, cô vội vàng dùng tay che lấy ngực mình, khuôn mặt ửng hồng vì xấu hổ và sự kiệt sức. Cô loay hoay kéo váy xuống, cố gắng che đi bầu không khí nhục cảm đang lộ thiên, đôi tay run rẩy cài lại từng cúc áo sơ mi bị xé toạc. Cô không dám ngước nhìn lên cậu.

“Cứ coi như đây là bí mật giữa chúng ta,” Minh tiếp tục, nhìn chằm chằm vào bóng dáng cô đang lúng túng chỉnh đốn lại trang phục. “Không ai biết chuyện này. Cô và em, cứ như chưa có gì xảy ra.”

Hằng im lặng, chỉ gật đầu nhẹ, cúi mặt xuống sàn nhà để lau sạch vệt dịch ướt át bằng chiếc khăn tay run rẩy. Cô vội vàng thu dọn đồ đạc, bước nhanh về phía cửa lớp, đôi chân khẽ khụy xuống sau cuộc giao hoan tàn bạo, không dám quay lại nhìn Minh lần nào nữa. Tiếng guốc cao gót lạch cạch xa dần trong hành lang hoang vắng, để lại Minh một mình trong căn phòng 12A1 đang chìm dần vào bóng tối.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua các tán cây, phủ lên sân trường một lớp vàng rực rỡ. Không khí trong lành, mùi cỏ cây tươi mát thay thế hoàn toàn cho mùi ngột ngạt của đêm qua. Minh cặp sách trên vai, bước đi tự tin qua hành lang trường, đám học sinh xô đẩy qua lại. Đột nhiên, cậu chạm trán cô Hằng ngay trước cửa phòng giáo viên.

Cô Hằng hôm nay mặc chiếc áo dài trắng tinh tươm, tà thướt tha, tóc búi gọn gàng sau gáy, vẻ đẹp thanh tao dịu dàng hiện hữu đầy đủ. Cô trông như một bông sen vừa hé nở, không còn chút vết nhăn nào của đêm qua, không còn vẻ nhục nhã hay sự kiệt sức. Hai ánh mắt chạm nhau giữa đám đông ồn ào. Hằng nhìn Minh, ánh mắt trong vắt, xa cách, lạnh lùng của một giáo viên nhìn học trò của mình, như thể cậu chỉ là một cái tên trong sổ điểm danh. Cô gật đầu chào nhẹ, một cái gật xã giao lịch sự, rồi lướt qua cậu mà không hề dừng chân.

Minh cũng gật đầu lại, mặt không biểu cảm. Cả hai coi như chưa có gì xảy ra. Không một ánh mắt ái ngại, không một cử chỉ nhỏ nào ám chỉ về đêm hôm đó, khi cô nằm rên rỉ dưới thân cậu, khi tinh dịch của cậu chảy tràn trong cô. Bí mật được khóa chặt trong sự im lặng hoàn hảo của buổi sáng.

Đến sau giờ học cuối cùng, tiếng chuông reo vang báo hiệu một ngày học kết thúc. Các học sinh ùa ra về, lớp học 12A1 nhanh chóng vắng tanh. Cô Hằng đang thu dọn giáo án trên bục giảng, định bước ra cửa thì thấy Minh vẫn ngồi yên ở chỗ cuối lớp, ánh mắt dán chặt lấy cô. Cô khựng lại, tay nắm chặt cạnh giáo án.

“Cô Hằng,” Minh gọi, giọng nghiêm túc, khác hẳn với giọng ra lẻ đêm qua.

Cô quay lại, nhìn cậu với ánh mắt đề phòng. “Sao em chưa về? Có việc gì à?”

Minh đứng dậy, bước từng bước về phía bục giảng. Khoảng cách giữa thầy và trò dần thu hẹp lại. Cậu dừng lại trước mặt cô, nhìn sâu vào đôi mắt nâu của cô, nơi đang phản chiếu hình bóng của cậu.

“Em muốn nói chuyện với cô,” Minh nói, giọng trầm xuống. “Em đã yêu cô từ lâu.”

Hằng sững lại, như không tin vào tai mình. Cô nắm chặt tay cầm giáo án đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Minh… em đang nói gì vậy? Chúng ta…”

“Không phải chỉ là… chuyện đêm qua,” Minh ngắt lời cô, bước lại gần hơn một chút, mùi nước hoa thoang thoảng của cô xộc vào mũi cậu, gợi nhớ lại đêm qua. “Em đã yêu cô từ ngày đầu tiên bước vào ngôi trường này. Em muốn ở bên cô, chăm sóc cô.”

Hằng thở dài, ánh mắt dời đi chỗ khác, tránh né cái nhìn nóng bỏng và chân thành của cậu. Sự im lặng kéo dài vài giây ngột ngạt. Cô nhìn xuống sàn nhà, rồi ngước lên, giọng lạnh lùng nhưng chứa đựng sự ái ngại:

“Minh, đừng nói thế. Cô đã có bạn trai rồi.”