Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 7
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 7
Tác Giả: damdang
Danh Mục: Học Sinh, Truyện Ngắn, Truyện Teen, Truyện Tình Cảm
Thể Loại: truyện tình cảm
Ngày Cập Nhật : 31/07/2026
Chương 7: Thành phố Thủ Dầu Một
Sáng ngày thứ ba ở Sài Gòn, cô vừa mở mắt đã thấy tin nhắn của anh.
“M có muốn tới chỗ t chơi không? T chỉ đường cho.”
Cô đọc đi đọc lại tin nhắn mấy lần, trong lòng không biết nên vui hay buồn.
Vui thì tất nhiên là có. Cô đã bay từ Nhật về, lại ở Sài Gòn mấy ngày rồi, chẳng phải mục đích cuối cùng cũng là để gặp anh hay sao?
Nhưng cô đã thuê phòng khách sạn đủ ba ngày. Hôm nay vẫn còn nguyên một ngày nữa mới phải trả phòng. Nếu đi ngay thì chẳng khác nào tự bỏ phí tiền phòng.
Nghĩ một lúc, cô nhắn lại:
“Nếu không có việc gì gấp thì mai gặp được không? Phòng t vẫn còn một ngày nữa.”
Anh im lặng khá lâu rồi mới trả lời ngắn gọn:
“Ừ, cũng được.”
Đáng lẽ sau tin nhắn đó cô phải vui vẻ tiếp tục ngày cuối cùng ở Sài Gòn. Nhưng không hiểu sao, cô lại thấy bồn chồn.
Mấy ngày qua cô đã đi loanh quanh gần hết những nơi muốn đi. Bùi Viện cũng xem rồi, Dinh Độc Lập cũng tới rồi, chợ Bến Thành cũng ghé rồi. Nghĩ tới chuyện phải ở lại thêm một ngày chỉ để nằm trong phòng khách sạn, cô bỗng thấy chán kinh khủng.
Chẳng thà đi gặp anh luôn còn hơn.
Sau một hồi nằm lăn qua lăn lại trên giường, cô cầm điện thoại lên nhắn:
“Hay m nhắn bảo có việc gấp, bắt t qua ngay đi. T cần một cái cớ đủ nghiêm trọng để bỏ một ngày tiền phòng.”
Một lúc sau, điện thoại cô rung lên.
“Có việc gấp. Qua đây đi.”
Cô nhìn tin nhắn rồi bật cười.
“M diễn thật đấy à?”
“Chứ ai vừa thuê t diễn?”
Cô chỉ định nói đùa thôi.
Ai ngờ anh lại nhắn thật.
Nhìn tin nhắn hiện lên, cô vừa buồn cười vừa thấy mình đúng là hết thuốc chữa. Nhưng đã có lý do rồi thì cô cũng chẳng chần chừ thêm. Cô thu dọn đồ, kéo khóa vali rồi xuống quầy làm thủ tục trả phòng sớm.
Thế là kế hoạch ở Sài Gòn ba ngày kết thúc trước thời hạn chỉ vì cô không đợi nổi tới sáng hôm sau.
Cô kéo vali ra trạm xe buýt để tìm đường đi Bình Dương. Đứng trước mấy tuyến xe chằng chịt, cô đang không biết phải đi hướng nào thì may mắn gặp một cậu em cùng quê. Nghe cô hỏi đường, cậu nhiệt tình chỉ cho cô phải đứng ở đâu, mấy giờ có chuyến xe chạy thẳng tới Bình Dương và xuống trạm nào thì gần nhất.
Nhờ vậy, cô cũng lên được đúng chuyến xe.
Ngồi trên xe, cô nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ dần thay đổi. Những con đường đông đúc của trung tâm Sài Gòn lùi lại phía sau, thay bằng những đoạn đường rộng hơn, ít nhà cao tầng hơn.
Đang đi thì anh nhắn:
“M nên thuê nhà nghỉ ở gần đó cho tiện. Tối t mới tới được.”
Đọc xong, cô tự nhiên thấy ngại.
Thuê một phòng để hai người ở cùng nhau sao?
Cô bắt đầu nghĩ lung tung. Tối nay hai đứa sẽ ngủ thế nào? Một đứa nằm trên giường, một đứa nằm dưới đất à? Hay mỗi người quay về một phía rồi giả vờ ngủ?
Chưa gặp được người ta mà cô đã tự dựng lên trong đầu cả một đống tình huống khó xử.
Dù vậy, cô vẫn mở bản đồ tìm phòng. Cô đang giữ ví của anh nên về lý thuyết muốn tiêu bao nhiêu cũng được. Nhưng cô lại nghĩ anh làm công việc hưởng lương trong quân đội, chắc số tiền này cũng phải dành dụm khá lâu mới có.
Cuối cùng, cô chọn một chỗ nghỉ gần thành phố Thủ Dầu Một. Nơi này không giống khách sạn thông thường lắm, trông giống homestay hơn. Không gian khá yên tĩnh, có sân nhỏ, cây cối xung quanh và cảm giác gần gũi như nhà dân.
Sau khi nhận phòng và cất vali, cô thấy bên ngoài trời vẫn còn sáng nên xuống hỏi cô chủ:
“Cô ơi, ở đây có xe đạp cho cháu mượn đi dạo một lát không ạ?”
Cô chủ vui vẻ đồng ý ngay.
Cô lấy xe đạp chạy loanh quanh khu vực gần đó. Hai bên đường không quá đông, có vài quán ăn nhỏ, tiệm tạp hóa và cả một quán nối mi.
Đang đạp xe, cô nhìn thấy một cửa hàng bán đủ thứ đồ lặt vặt, phía trước còn bày rất nhiều hoa quả trong vườn. Những quả ổi và cóc nhìn tươi ngon tới mức cô lập tức dừng xe lại.
Cô mua mỗi loại một cân, còn nhờ người ta gọt sẵn và cắt nhỏ để tối mang về ăn.
Mua hoa quả xong, cô quay lại nhìn quán nối mi bên cạnh.
Trước giờ cô chưa từng làm gì nhiều lên mặt. Ngoài việc nhuộm tóc ra, cô gần như chưa thử làm móng, nối mi hay trang điểm chuyên nghiệp bao giờ. Nghĩ tối nay sẽ gặp anh, cô bỗng muốn thử xem nối mi xong khuôn mặt có khác đi không.
Thế là cô dựng xe bên ngoài rồi bước vào.
“Chị nối cho em một bộ tự nhiên thôi nhé.”
Nói là tự nhiên nhưng lúc nằm lên giường, cô vẫn hơi lo. Cô sợ làm xong hai hàng mi dựng lên như cây quạt, bạn bè nó cười cho.
May mà kết quả không đến nỗi nào. Mi dài và cong hơn một chút, đôi mắt trông rõ nét hơn nhưng vẫn không quá đậm.
Đến lúc nối xong thì đã gần sáu giờ tối.
Cô đạp xe về chỗ nghỉ, trả xe rồi lên phòng nằm điều hòa một lúc. Cả ngày kéo vali, đi xe buýt rồi đạp xe ngoài đường khiến cô mệt rã rời, nhưng trong lòng lại hồi hộp đến mức không thể ngủ được.
Khoảng bảy giờ, điện thoại rung lên.
Anh nhắn:
“T tới rồi. Xuống đón t đi.”
Cô bật dậy gần như ngay lập tức, xỏ vội đôi dép rồi chạy xuống dưới.
Anh bảo sẽ dẫn cô đi ăn bánh mì chảo. Trước khi đi, anh còn lấy ra một chiếc mũ bảo hiểm màu tím, trên đầu có hai cái tai mèo nhỏ trông cực kỳ đáng yêu.
Cô nhìn chiếc mũ rồi nhìn anh.
“M chuẩn bị cái này cho t hả?”
Anh gật đầu như thể đó là chuyện rất bình thường.
Cô đội thử lên đầu, vừa thấy buồn cười vừa thích. Cô chỉ từng nói mình thích màu tím thôi, không ngờ anh nhớ thật, còn tìm được cả chiếc mũ tím có tai mèo như thế này.
Anh chở cô tới quán bánh mì chảo.
Đó là lần đầu tiên cô ăn món này. Phần ăn được mang ra trong chiếc chảo nhỏ vẫn còn nóng, bên trong có trứng, xúc xích, thịt và nước sốt sánh đặc. Cô xé bánh mì chấm thử một miếng, thấy khá ngon.
Chỉ có điều bánh mì hơi ít.
Ăn xong, anh bất ngờ lấy từ phía sau lưng ra một chiếc túi đan thủ công màu tím. Trên túi còn gắn thêm mấy miếng sticker dễ thương.
Cô cầm chiếc túi lên, nhìn trước nhìn sau rồi không nhịn được cười.
Nó đáng yêu thì đúng là đáng yêu thật, nhưng cũng hơi trẻ con và nổi bật quá mức. Cô nghĩ chiếc túi này chắc chỉ hợp để đặt trong phòng ngắm chứ bảo cô đeo ra đường thì phải lấy hết can đảm.
Cả chiếc mũ bảo hiểm cũng tím, túi cũng tím.
Cô nhìn anh rồi hỏi:
“T chỉ nói t thích màu tím thôi mà ta…”
Ngoài miệng trêu như vậy nhưng trong lòng cô lại rất vui.
Ít nhất anh đã nhớ những điều cô từng vô tình nói.
Sau bữa tối, anh chở cô đi dạo phố. Hai người còn đi tìm mua hạt dẻ nướng mang về ăn. Gió buổi tối mát hơn, đường phố cũng bớt nóng, cô ngồi phía sau xe vừa nhìn cảnh xung quanh vừa thấy mọi chuyện giống như một giấc mơ.
Về tới chỗ nghỉ, hai người thay phiên nhau tắm rửa. Sau đó họ mang túi hạt dẻ lên sân thượng, vừa bóc ăn vừa ngồi nói chuyện.
Họ kể đủ thứ chuyện từ thời còn đi học, những người bạn cũ, những lần cãi nhau ngớ ngẩn cho tới cuộc sống của mỗi người.
Cứ thế, hai người nói chuyện tới tận khuya.
Cả cô và anh đều hiểu tối nay họ sẽ ngủ chung một phòng. Nhưng chẳng ai chủ động nhắc tới chuyện đó, như thể chỉ cần không nói ra thì mọi thứ sẽ bớt ngượng hơn một chút.
Đến lúc quay về phòng, cô mới bắt đầu thấy căng thẳng thật sự.
Hai người đứng quanh chiếc giường, không ai biết nên nằm phía nào trước. Cuối cùng, mỗi người tự chọn một bên, giữ một khoảng cách vừa đủ rồi quay lưng lại.
Căn phòng im lặng đến mức cô nghe rõ cả tiếng điều hòa và nhịp thở của người nằm bên cạnh.
Điều trớ trêu là cô không mang đủ đồ thay. Chiếc quần mặc trong duy nhất còn lại đã phải giặt từ trước nên tối đó cô đành mặc quần ngủ mà không có lớp đồ bên trong.
Chỉ riêng chuyện đó đã khiến cô căng thẳng tới mức không dám cử động mạnh.
Cô nằm im, mắt mở thao láo nhìn vào bóng tối.
Anh ở ngay bên cạnh. Khoảng cách gần hơn tất cả những lần họ từng tưởng tượng qua màn hình điện thoại. Chỉ cần cô xoay người một chút là có thể chạm vào anh.
Tim cô đập nhanh đến mức chính cô cũng sợ anh nghe thấy.
Càng cố ép mình ngủ, cô lại càng tỉnh. Cảm giác hồi hộp khiến cả người nóng lên, lòng bàn tay ướt mồ hôi, tâm trí thì không ngừng nghĩ lung tung.
Cô kéo chăn lên cao hơn, quay mặt về phía mép giường và tự nhủ:
“Ngủ đi. Chỉ cần nhắm mắt ngủ thôi.”