Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 7

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 7

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 31/07/2026

Chương 6: Ăn cơm

Theo chỉ dẫn trên bản đồ, cô đi vào một con ngõ nhỏ, rẽ phải là nhìn thấy quán. Không gian bên trong khá yên tĩnh, trang trí đơn giản, khác hẳn sự náo nhiệt ngoài phố Bùi Viện.

Cô chọn một bàn rồi gọi một suất cơm rang rau củ cùng một đĩa rau muống xào.

Trong đầu cô vẫn nghĩ đồ chay chắc không đắt lắm.

Nhưng khi nhìn giá trên menu rồi nhẩm tính, cô bắt đầu thấy hình như mình đã hiểu nhầm điều gì đó. Tổng cộng hai món vào khoảng hai trăm nghìn đồng.

Cô hơi giật mình, nhưng rồi lại nghĩ:

“Thôi thì cũng chỉ bằng khoảng một giờ làm thêm bên Nhật.”

Cô tự an ủi rằng biết đâu đồ ăn ngon, nguyên liệu tốt, ăn xong đáng đồng tiền.

Một lát sau, đĩa cơm rang được mang ra. Mùi khá thơm, màu sắc cũng đẹp. Cô cầm thìa, đảo nhẹ một cái rồi chuẩn bị ăn thì bất chợt nhìn thấy trong cơm có một sợi gì đó dài dài.

Cô nhìn kỹ thêm lần nữa.

Không giống tóc người, nhưng trông cũng chẳng giống rau củ. Nó giống một cọng lông chổi hoặc sợi cước nào đó hơn.

Cô lập tức gọi nhân viên lại.

“Em ơi, trong cơm của chị có cái này. Em xem giúp chị đây là gì được không?”

Nhân viên nhìn một lúc rồi cũng không trả lời được. Cô nhờ bạn ấy gọi chủ quán ra hỏi, đồng thời đề nghị đổi cho cô một phần cơm khác.

Cô nghĩ đây là yêu cầu khá bình thường. Nếu bên trong món ăn có dị vật thì đổi một đĩa khác là xong.

Thế nhưng phía quán lại từ chối.

Cô ngồi đó, vừa bất ngờ vừa mất hứng. Đĩa cơm dù còn nguyên nhưng sau khi nhìn thấy sợi lạ kia, cô không thể tiếp tục ăn được nữa.

Cuối cùng, cô đành gọi thêm một bát cơm trắng để ăn cùng rau muống xào.

Bữa tối đồ chay trong tưởng tượng của cô vốn phải nhẹ nhàng, ngon lành và thanh đạm. Thực tế lại biến thành cảnh cô ngồi ăn cơm trắng với rau muống xào, tổng thiệt hại khoảng một trăm nghìn đồng cho phần cô thực sự ăn được.

Cô vừa ăn vừa cảm thấy trong lòng trống rỗng.

“Đúng là bữa chay đáng nhớ nhất cuộc đời.”

Ăn xong nhưng bụng vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn, cô lại ghé vào Seven Eleven cạnh khách sạn. Cửa hàng này chỉ mới xuất hiện trong cuộc sống của cô từ hôm qua nhưng đã nhanh chóng trở thành nơi cứu đói quen thuộc.

Cô mua thêm ít hoa quả cắt sẵn, vài chai nước lọc và một chiếc bánh lá nóng hổi, bên trong có nhân thịt. Vừa nhìn thấy chiếc bánh nằm trong tủ đồ ăn, cô đã lập tức nhớ tới hương vị ngày bé. Ở Nhật muốn tìm được những món như thế này không phải dễ, mà có tìm thấy thì mùi vị đôi khi cũng chẳng giống ở Việt Nam.

Về tới khách sạn, cô chưa vội ăn ngay mà đặt chiếc bánh lên bàn, chỉnh qua chỉnh lại cho đẹp rồi lấy điện thoại chụp một tấm gửi khoe với anh.

“Nhìn này, lâu lắm rồi t mới được ăn lại đó.”

Gửi ảnh xong, cô mới bóc lớp lá bên ngoài. Hơi nóng cùng mùi thơm của phần nhân thịt lập tức bay lên, khiến cái bụng vừa ăn cơm trắng với rau muống xào của cô lại bắt đầu réo. Cô cắn thử một miếng, cảm giác vừa quen vừa nhớ khiến tâm trạng tồi tệ sau bữa cơm chay cũng dịu xuống được đôi chút.

Quả nhiên, đôi khi thứ khiến người ta vui trở lại chẳng cần phải là món gì đắt tiền. Chỉ cần một chiếc bánh lá nóng, đúng hương vị mình đã lâu không được ăn, cũng đủ khiến cô cảm thấy chuyến trở về Việt Nam này đáng giá hơn rất nhiều.

Tối đó, cô vẫn xuống phố Bùi Viện đi dạo một vòng. Sau cơn mưa, không khí mát hơn, mặt đường vẫn còn phản chiếu ánh đèn từ các quán bar. Âm nhạc, tiếng nói chuyện và tiếng mời chào lại hòa vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn loạn nhưng đầy sức sống.

Đi tới gần cuối đường, cô nhìn thấy một quán trà sữa nên ghé vào mua một cốc. Cầm ly trà sữa trên tay, cô vừa đi bộ về phía khách sạn vừa nhắn tin kể cho anh nghe mọi chuyện xảy ra trong ngày.

Từ chuyện bác cảnh vệ chụp ảnh xấu, điện thoại hết pin ngay trước xe tăng, tới chuyện cô mua được hai bộ quần áo hơi giống đồ đôi. Cô còn kể cả vụ đĩa cơm rang có cọng lông chổi và bữa ăn chay một trăm nghìn chỉ có cơm trắng với rau muống.

Tin nhắn gửi đi chưa được bao lâu, anh đã trả lời.

Cô nhìn dòng trạng thái trực tuyến trên màn hình, trong lòng bỗng thấy hơi kỳ lạ.

Trước đó, cô cứ tưởng anh đang ở trong quân đội thì sẽ rất ít được dùng điện thoại. Cô còn lo nhắn nhiều quá sẽ làm phiền, sợ phải chờ cả ngày hoặc vài ngày anh mới đọc được.

Thế mà từ sáng tới tối, cứ mỗi lần cô mở điện thoại lên lại thấy anh đang online.

Cô cầm ly trà sữa, vừa đi vừa nhíu mày.

“Ủa, tưởng trong quân đội không được dùng điện thoại chứ? Sao thấy online cả ngày vậy?”

Dù nghĩ vậy, khóe miệng cô vẫn bất giác cong lên.

Ít nhất, những câu chuyện lộn xộn trong ngày của cô vẫn có một người chịu ngồi nghe.

Tối hôm đó, cô ngủ rất ngon. Có lẽ vì cả ngày đi bộ quá nhiều, cũng có thể vì trước khi ngủ vẫn còn vui vì được nhắn tin kể chuyện cho anh nghe. Cô còn mơ một giấc mơ rất đẹp, dù sáng tỉnh dậy lại chẳng nhớ rõ mình đã mơ thấy gì.