Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 7

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 7

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 31/07/2026

Chương 5: Dinh Độc Lập

 

Từ khách sạn ở quận 1 tới Dinh Độc Lập chưa đầy hai cây số. Với cô, khoảng cách như vậy gần tới mức chẳng cần phải gọi xe. Ở Nhật, từ nhà ra ga rồi từ ga tới chỗ làm có khi còn xa hơn.

Cô mặc một bộ đồ đơn giản, đeo túi nhỏ rồi vừa đi vừa ngắm phố phường Sài Gòn.

Buổi sáng nắng khá đẹp nhưng đã bắt đầu có cảm giác nóng. Xe máy chạy qua chạy lại đông nghịt, tiếng còi xe vang lên liên tục. Hai bên đường là những quán cà phê, hàng ăn và các tòa nhà mang đủ phong cách cũ mới xen lẫn với nhau.

Đoạn đường vốn chỉ mất khoảng hai mươi phút, nhưng vì cô vừa đi vừa ngó nghiêng, thỉnh thoảng lại dừng chụp ảnh nên cuối cùng mất gần ba mươi phút mới tới nơi.

Đứng trước Dinh Độc Lập, cô mới chợt nhận ra một vấn đề khá quan trọng.

Bình thường mỗi khi đi du lịch, cô đều đi cùng bạn. Người này chụp cho người kia, dù đẹp hay xấu thì ít nhất cũng có vài tấm ảnh toàn thân để đăng. Nhưng lần này cô đi một mình, lại chẳng mang theo gậy tự sướng hay chân máy.

Cô cầm điện thoại nhìn quanh một hồi, cuối cùng lấy hết can đảm tiến tới nhờ một bác cảnh vệ đứng gần đó.

“Bác ơi, bác chụp giúp cháu một, hai tấm được không ạ?”

Bác cảnh vệ khá nhiệt tình, nhận điện thoại rồi bảo cô đứng vào giữa. Cô lập tức chỉnh tóc, kéo lại áo, cố gắng tạo dáng thật tự nhiên trước cổng Dinh Độc Lập.

Bác chụp liền mấy tấm rồi đưa điện thoại lại.

Cô vui vẻ cảm ơn, nhưng vừa đi được vài bước đã mở ảnh lên xem. Nụ cười trên môi cô lập tức khựng lại.

Một tấm thì người bé tí, phía trên toàn trời. Một tấm lại bị nghiêng, cắt mất gần nửa chân. Tấm cuối cùng tuy đủ người nhưng đúng lúc cô đang chớp mắt, vẻ mặt trông như vừa bị nắng chiếu thẳng vào mặt.

Cô nhìn ba tấm ảnh, im lặng mất vài giây.

“Ừm… ít nhất cũng chứng minh được là mình đã tới đây.”

Cô tự an ủi rồi cất điện thoại vào túi, quyết định không làm phiền bác thêm nữa.

Sau khi mua vé, cô bắt đầu đi vào bên trong tham quan.

Ấn tượng đầu tiên của cô là không gian trong dinh rộng hơn rất nhiều so với những gì cô nhìn thấy trên ảnh. Những hành lang dài, các căn phòng lớn cùng cách bài trí mang đậm dấu ấn của một thời kỳ cũ khiến cô có cảm giác giống như đang bước vào một bộ phim lịch sử.

Cô lần lượt đi qua các phòng khánh tiết, phòng họp, phòng tiếp khách và những khu vực từng được sử dụng để làm việc. Có căn phòng được trang trí rất trang trọng với bàn ghế lớn, thảm trải sàn và những tấm rèm dày. Có nơi lại mang cảm giác khá lạnh lẽo, nghiêm túc, như thể mọi người vừa mới rời đi cách đây không lâu.

Cô không phải là người quá giỏi lịch sử, nhiều sự kiện trước đây học ở trường giờ cũng chỉ nhớ mang máng. Thế nhưng khi tận mắt nhìn những căn phòng, bản đồ và các vật dụng được giữ lại, cô vẫn cảm nhận được nơi này từng chứng kiến rất nhiều chuyện quan trọng.

Cô vừa đi vừa đọc các bảng giới thiệu. Gặp chỗ nào không hiểu lắm thì cô lại đứng gần một nhóm khách đang có hướng dẫn viên để nghe ké vài câu.

Đi xuống khu vực phía dưới, không khí thay đổi hẳn. Những căn phòng nhỏ hơn, ánh sáng tối hơn, bên trong có máy móc liên lạc, bản đồ và nhiều thiết bị cũ. Cô bước chậm qua từng gian phòng, tưởng tượng không biết ngày trước người ta đã làm việc ở đây như thế nào.

Sau đó, cô tiếp tục đi lên những tầng trên.

Càng lên cao, không khí càng thoáng. Từ trên đó có thể nhìn thấy một phần khuôn viên xanh phía trước dinh và những con đường đông đúc bên ngoài. Giữa một thành phố ồn ào, nơi này lại có một khoảng không gian rộng và yên tĩnh tới lạ.

Trên khu vực sân thượng còn trưng bày một chiếc trực thăng.

Cô đứng cạnh lan can, nhìn chiếc trực thăng rồi lại nhìn xuống phía dưới. Gió trên tầng cao thổi qua khiến tóc cô bay rối hết cả lên. Cô định lấy điện thoại ra quay một đoạn video, nhưng vì chỉ có một mình nên cuối cùng cũng chỉ chụp được vài bức phong cảnh và một tấm ảnh phản chiếu bản thân qua cửa kính.

Đi tham quan xong bên trong, cô xuống khuôn viên đi dạo thêm. Ngoài đó có xe tăng và xe bọc thép được trưng bày, thu hút khá nhiều khách đứng chụp ảnh.

Cô vừa lấy điện thoại ra, chọn góc đẹp rồi chuẩn bị bấm chụp thì màn hình đột nhiên tối đen.

Hết pin.

Cô bấm nút nguồn thêm mấy lần nhưng điện thoại hoàn toàn không có phản ứng.

Tối hôm qua về muộn, lại mệt quá nên cô nằm xuống ngủ luôn, quên mất không cắm sạc. Sáng nay thấy điện thoại vẫn còn pin nên cứ vô tư mang đi, ai ngờ tới đúng lúc cần dùng nhất thì nó lại tắt.

Cô đứng trước chiếc xe tăng, trên tay cầm một cục điện thoại đã biến thành cục gạch, trong lòng tiếc muốn khóc.

“Ảnh bác cảnh vệ chụp thì xấu, tới lúc có cảnh đẹp lại hết pin. Đúng là đi du lịch một mình không dễ chút nào.”

Không còn điện thoại để chụp ảnh hay xem bản đồ, cô đành dựa vào trí nhớ để đi ra ngoài tìm chỗ ăn trưa. May mà khu này khá đông hàng quán, đi loanh quanh một lúc cô cũng tìm được một quán hủ tiếu gần đó.

Cô gọi một tô đầy đủ, có thịt, tôm, rau và giá. Sau cả buổi sáng đi bộ, tô hủ tiếu nóng hổi được bưng ra nhìn hấp dẫn hơn bất kỳ món ăn sang trọng nào.

Cô ngồi ăn một mạch tới gần hết, cảm giác bụng được lấp đầy mới thấy người sống lại.

Ăn no xong, cô tìm một quán cà phê gần đó để ngồi nghỉ và tranh thủ sạc điện thoại. Cô gọi một ly nước, chọn chỗ có ổ điện rồi ngồi dựa lưng vào ghế, vừa sạc máy vừa xem lại mấy tấm ảnh ban sáng.

Nhìn lại ảnh bác cảnh vệ chụp, cô vẫn không nhịn được cười.

Có lẽ để sau này nhìn lại, những tấm ảnh xấu như vậy mới là thứ khiến người ta nhớ lâu nhất.

Điện thoại có đủ pin, cô tiếp tục lên đường. Điểm đến tiếp theo là một hair salon mà cô đã tìm thấy trên mạng từ trước. Đã về Việt Nam chơi thì cô cũng muốn thay đổi kiểu tóc một chút, coi như làm mới bản thân.

Cô bước vào salon, đưa hình mẫu cho thợ rồi nói chỉ muốn cắt gọn hơn, tỉa cho tóc nhẹ và dễ chăm sóc. Trong lúc thợ làm tóc, cô ngồi nhìn mình trong gương, trong đầu nghĩ không biết lúc gặp cô, anh có nhận ra điểm khác biệt hay không.

Cắt tóc xong, cô soi qua soi lại vài lần rồi khá hài lòng. Tóc gọn hơn, khuôn mặt cũng sáng hơn, ít nhất nhìn không còn giống một người vừa trải qua một đêm ngủ vật vờ ở pachinko nữa.

Rời salon, cô tiếp tục đi tới chợ Bến Thành để tìm mua quần áo.

Ban đầu cô chỉ định mua đồ cho mình, nhưng đi qua một cửa hàng, cô lại nhìn thấy hai bộ có kiểu dáng và màu sắc khá giống nhau.

Một bộ dành cho nữ, một bộ nhìn khá hợp với anh.

Cô cầm hai bộ lên ngắm nghía, càng nhìn càng thấy giống đồ đôi.

“Có hơi thân quá không nhỉ?”

Cô do dự, tưởng tượng cảnh hai đứa cùng mặc rồi đi ngoài đường. Chỉ nghĩ thôi đã thấy hơi ngại, giống như đang cố tình thông báo với cả thế giới rằng hai người có quan hệ đặc biệt vậy.

Nhưng đồ thật sự khá đẹp, màu cũng hợp với cả hai.

Cô đứng suy nghĩ thêm một lúc rồi tự nhủ:

“Thôi, đẹp thì mua. Tiền của ảnh mà.”

Cuối cùng, cô ôm cả hai bộ ra thanh toán. Lúc nhân viên gấp đồ bỏ vào túi, cô vẫn cảm thấy hành động này có chút liều lĩnh. Cô cũng chưa biết khi đưa cho anh, anh sẽ vui vẻ mặc hay nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.

Mua sắm xong, cô định quay về khách sạn thì trời đột nhiên tối sầm.

Mới buổi trưa còn nắng nóng đến mức đi ngoài đường muốn tan chảy, vậy mà chỉ một lúc sau mây đen đã kéo tới. Cơn mưa trút xuống nhanh tới mức cô chưa kịp tìm chỗ trú đã bị vài hạt nước lớn rơi trúng đầu.

Cô vội chạy vào mái hiên gần đó, đứng cùng một nhóm người chờ mưa tạnh.

Mưa Sài Gòn tới rất bất ngờ, nước xối xuống trắng xóa cả con đường. Xe máy chạy qua làm nước bắn tung lên hai bên. Cô nhìn túi quần áo mới mua rồi ôm chặt vào người, chỉ sợ chưa kịp mặc đã bị ướt hết.

“Trưa nắng muốn cháy da, chiều lại mưa như bão. Đây là kiểu thời tiết gì vậy trời?”

Cô đứng chờ mãi, tới khi mưa nhỏ dần thì trời cũng đã gần sáu, bảy giờ tối. Cả ngày đi bộ, tham quan, cắt tóc rồi mua sắm khiến cô chỉ muốn quay lại khách sạn nằm nghỉ.

Nhưng về tới phòng, cô lại bắt đầu suy nghĩ tối nay nên ăn gì.

Mì đã ăn hôm qua. Hủ tiếu cũng vừa ăn buổi trưa. Sau một hồi nằm lướt bản đồ, cô tìm thấy một quán đồ chay ở ngay gần khách sạn.