Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 7
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 7
Tác Giả: damdang
Danh Mục: Học Sinh, Truyện Ngắn, Truyện Teen, Truyện Tình Cảm
Thể Loại: truyện tình cảm
Ngày Cập Nhật : 31/07/2026
Chương 4: Thành phố HCM- Bùi Viện
Đêm trước ngày bay, chắc vì háo hức quá hay đầu óc đã bay về Việt Nam trước rồi mà cô căn giờ tàu sai. Đến lúc kéo vali tới ga để đổi tàu đi sân bay Narita thì mới tá hỏa nhận ra: chuyến vừa rồi chính là chuyến cuối cùng.
Cô đứng giữa nhà ga vắng tanh, nhìn bảng giờ tàu mà muốn khóc không thành tiếng. Chuyến tiếp theo phải tận gần năm giờ sáng mới có.
Chắc mọi người sẽ hỏi tại sao không thuê khách sạn ngủ tạm một đêm đúng không?
Xin thưa, cô lúc đó chỉ là một du học sinh nghèo, trong túi không có nổi mấy cắc bạc để vào khách sạn gần ga. Mà khu đó lại hẻo lánh kinh khủng, khách sạn bình dân hay nhà nghỉ gần như không có, đến một quán ăn mở xuyên đêm cũng chẳng tìm thấy.
Sau một hồi kéo vali đi loanh quanh trong vô vọng, cô phát hiện gần đó có một trung tâm pachinko vẫn còn sáng đèn. Thế là cô đành chui vào trong, kiếm một góc ngồi xem các cô chú mê đỏ đen bấm máy tới sáng. Ít nhất ở đó còn có ghế ngồi, có đèn, có điều hòa và không phải lang thang ngoài đường giữa đêm lạnh.
Cô cứ thế vật vờ tới gần năm giờ sáng, bắt chuyến tàu đầu tiên ra sân bay Narita. Từ lúc rời nhà, ngồi ở ga, lên tàu rồi chờ máy bay, cô gần như chưa ăn được thứ gì tử tế. Nhưng vì sợ trễ chuyến nên cô cũng chẳng dám đi đâu xa tìm đồ ăn, chỉ biết ôm cái bụng đói mà tiếp tục hành trình.
Sau một chuyến bay dài, cuối cùng cô cũng đặt chân tới Thành phố Hồ Chí Minh.
Máy bay hạ cánh xuống Thành phố Hồ Chí Minh vào một buổi trưa nóng hầm hập.
Đó là lần đầu tiên cô đến thành phố này.
Cô kéo vali ra khỏi sân bay, đứng giữa dòng người đông nghịt mà không biết nên đi theo hướng nào. Khách sạn đã đặt nằm gần phố Bùi Viện, tận Quận 1, nhưng trong ví cô chẳng có bao nhiêu tiền Việt ngoài tờ 500k cô còn giữ từ đợt về ăn tết năm 2023 là tờ tiền mừng tuổi, còn bản đồ trên điện thoại nhìn đường nào cũng giống đường nào.
Cô nhắn cho anh:
“T tới rồi.”
“Ra khỏi sân bay chưa?”
“Rồi, nhưng không biết đi kiểu gì.”
“Gọi xe.”
“Không có tiền mặt.”
“Cài MoMo đi.”
Cô nhíu mày.
“Cài làm gì?”
“Đăng nhập ví t mà dùng.”
Lúc ấy cô mới nhớ đến thỏa thuận trước chuyến đi.
Anh trả tiền.
Cô cười, tải ứng dụng theo hướng dẫn, loay hoay xác minh tài khoản. Nhờ vậy, cô nhanh chóng gọi được xe và đi thẳng vào Quận 1.
Ngồi trên xe, cô gửi cho anh một biểu tượng mặt cười.
“Nhà tài trợ có khác.”
Anh đáp:
“Tiêu vừa thôi.”
“Đã nói trả tiền rồi còn tiếc?”
“Muộn rồi.” Cô nhắn thêm hai cái sticker mặt cười
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn thành phố xa lạ chạy qua ô cửa kính.
Khi ấy cô vẫn chỉ nghĩ mình sắp có mười ngày ăn chơi miễn phí.
Cô hoàn toàn không biết người ở đầu bên kia đã nghĩ gì khi nói câu “được”.
Và càng không biết, từ khoảnh khắc cô gửi tấm vé máy bay ấy, mối quan hệ vốn rất bình thường giữa hai người bạn cấp ba lâu năm đã bắt đầu đi sang một hướng khác.
Khách sạn cô đặt nằm ngay quận 1, sát khu phố Bùi Viện – nơi được mệnh danh là thiên đường ăn chơi số một Sài Gòn. Vừa nhận phòng, cô lập tức cất vali, thay một bộ quần áo rộng rãi, thoải mái rồi đi bộ loanh quanh khám phá khu vực xung quanh.
Đang đi giữa đường, cô bỗng nhìn thấy một tấm biển quen thuộc đến mức phải đứng khựng lại.
“Seven Eleven?”
Đó chẳng phải cửa hàng tiện lợi mà cô đang làm thêm baito bên Nhật hay sao?
Cô đứng trước cửa hàng, ngơ ngác tự hỏi Việt Nam có Seven Eleven từ bao giờ vậy. Hay là nó đã có lâu rồi mà giờ cô mới biết? Nghĩ lại thì cũng phải, cô đã bốn, năm năm chưa về Việt Nam. Mà mỗi lần về quê cô thì làm gì có Seven Eleven, chỉ có mấy cửa hàng tạp hóa của các bà, các cô trong xóm, muốn mua gì phải đứng ngoài cửa gọi vọng vào.
Tò mò không biết Seven Eleven ở Việt Nam có giống bên Nhật không, cô quyết định đi vào.
Vừa bước qua cửa, cô đã thấy đủ thứ từ đồ ăn, nước uống, bánh kẹo cho tới đồ dùng vệ sinh cá nhân. Cô đi hết một vòng, ngó nghiêng từng kệ hàng như thể lần đầu tiên được vào cửa hàng tiện lợi.
Sau một hồi lựa chọn, cô mua một cốc nước chanh tắc size bự, thêm một phần ổi, xoài và cóc chấm muối – toàn những món cô thèm suốt mấy năm ở Nhật. Cô còn tiện tay lấy thêm hai gói snack khoai tây, một hộp mì Hảo Hảo ăn liền và một cây xúc xích.
Đứng trước quầy thanh toán, nhìn đống đồ ăn chất đầy trên tay, cô cảm thấy mình giống như mua đồ về dự trữ chống thiên tai như ở bển. Thanh toán xong, cô hí hửng ôm toàn bộ “chiến lợi phẩm” về khách sạn để lấp đầy cái bụng đã bị bỏ đói từ tối hôm trước tới giờ.
Về đến phòng, cô pha mì, bóc xúc xích, bày trái cây và snack lên bàn rồi ăn một mạch. Nước chanh tắc chua chua ngọt ngọt, xoài cóc chấm muối cay cay khiến cô cảm thấy cuối cùng mình cũng thật sự trở về Việt Nam.
Ăn no xong, cô nằm dài trên giường, mở TikTok tìm xem quanh khu vực này có chỗ nào thú vị để bắt xe đi chơi không.
Lướt một lúc, cô mới nhận ra Bùi Viện ban ngày gần như chẳng có gì. Các quán bar vẫn đóng cửa, đường phố khá yên tĩnh, hoàn toàn khác với những video đông nghịt người cô xem trên mạng.
Thế là cô quyết định ngủ một giấc, dưỡng sức chờ đến tối rồi mới xuống xem Bùi Viện thực sự náo nhiệt tới mức nào.
Đến khi trời tối, cô vừa bước ra khỏi khách sạn đã lập tức bị choáng ngợp. Ánh đèn đủ màu sáng rực cả con phố, tiếng nhạc từ các quán bar đập ầm ầm, người nước ngoài và khách du lịch đi lại đông nghịt. Nhân viên các quán đứng hai bên đường liên tục mời khách, bàn ghế được kê tràn ra tận vỉa hè.
Nhìn khung cảnh trước mắt, trong đầu cô chỉ hiện lên đúng một suy nghĩ:
“Bùi Viện ban đêm chẳng khác gì Kabukicho bên Nhật cả.”
Cũng đèn neon, cũng tiếng nhạc, cũng những dòng người đi tìm thú vui sau khi trời tối. Chỉ khác một điều là ở đây nóng hơn, ồn hơn, đồ ăn thơm hơn và không khí mang một vẻ hỗn loạn rất riêng của Sài Gòn.
Cô đứng giữa phố Bùi Viện, vừa tò mò vừa phấn khích. Sau nhiều năm xa Việt Nam, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy quê hương của mình vừa quen thuộc, vừa xa lạ đến như vậy.
Cô đi chậm dọc theo phố Bùi Viện, vừa đi vừa đảo mắt nhìn hai bên đường. Quán nào cũng sáng đèn rực rỡ, nhạc mở lớn đến mức đứng ngoài đường vẫn cảm nhận được tiếng bass rung dưới chân. Nhân viên các quán liên tục đưa menu ra mời chào, có người còn nhiệt tình đi theo cô mấy bước.
“Chị ơi, vào đây đi chị!”
“Bên em có nhạc hay lắm!”
“Có dancer nữa chị ơi!”
Nghe đến chữ “dancer”, cô lập tức quay đầu lại.
Trước cửa quán là một màn hình lớn, các vũ công biểu diễn trên sân khấu. Bên trong ánh đèn đỏ, tím và xanh thay đổi liên tục. Nhạc nghe khá bắt tai, khách cũng đông nhưng chưa tới mức chen chúc không còn chỗ ngồi.
Cô đứng bên ngoài do dự một lúc.
Thật ra cô cũng hơi ngại. Đi bar một mình đối với cô vẫn là chuyện khá mới mẻ. Ở Nhật, cô từng đi izakaya với bạn bè, cũng từng đi karaoke tới khuya, nhưng chưa bao giờ tự mình bước vào một quán bar có dancer biểu diễn như thế này.
Cô nhìn vào bên trong thêm lần nữa rồi tự nhủ:
“Đã tới tận Bùi Viện rồi mà chỉ đứng ngoài nhìn thì phí quá.”
Nghĩ vậy, cô lấy hết can đảm bước vào.
Một bạn nhân viên nhanh chóng dẫn cô tới chiếc bàn nhỏ nằm ở phía bên hông sân khấu. Vị trí không quá gần nhưng vẫn nhìn rõ toàn bộ phần biểu diễn. Cô ngồi xuống, nhận menu rồi bắt đầu nhìn giá.
Vừa mở trang đầu tiên, cô đã hơi giật mình.
Giá nước ở đây cao hơn hẳn bên ngoài nhỉ. Một chai nước ngọt thôi cũng có thể mua được mấy gói snack khoai tây. Cô lật qua lật lại menu vài lần, cố tìm món nào vừa túi tiền nhất nhưng nhìn món nào cũng thấy đắt.
Cuối cùng, cô chọn một ly nước trái cây có tên nghe khá sang, dù thực chất cô cũng chẳng biết nó gồm những gì. Cô không uống được nhiều rượu, hơn nữa đi một mình nên vẫn muốn giữ đầu óc tỉnh táo. Lỡ say rồi không tìm được đường về khách sạn thì chắc ngày mai cô sẽ trở thành nhân vật chính trong một video nào đó trên TikTok mất.
Nhân viên mang nước ra khá nhanh. Chiếc ly được trang trí bằng một lát cam và một chiếc ô giấy nhỏ. Cô cầm lên nhấp thử một ngụm rồi khẽ gật đầu.
“Ừm… cũng được.”
Thật ra vị không có gì quá đặc biệt, chỉ là nước trái cây hơi chua và có chút ga. Nhưng giữa tiếng nhạc, ánh đèn và không khí náo nhiệt xung quanh, tự nhiên cô lại thấy ly nước đó ngon hơn bình thường.
Đúng lúc ấy, nhạc trong quán bất ngờ đổi sang một bài sôi động hơn.
Ánh đèn trên sân khấu vụt tắt trong vài giây, sau đó bật sáng trở lại. Một nhóm dancer bước ra trong tiếng reo hò của khách. Họ mặc những bộ đồ biểu diễn lấp lánh, di chuyển theo nhịp nhạc rất đều và tự tin.
Cô ngồi im, mắt nhìn không chớp.
Ban đầu cô chỉ định ghé vào xem thử vài phút, nhưng càng xem lại càng bị cuốn theo. Các dancer vừa nhảy vừa tương tác với khách phía dưới, thỉnh thoảng còn đi xuống gần bàn để khuấy động không khí. Mỗi lần họ tiến lại gần, cả quán lại ồn ào hẳn lên.
Có một dancer vô tình nhìn về phía cô, mỉm cười rồi giơ tay vẫy nhẹ.
Cô giật mình, theo phản xạ cũng đưa tay vẫy lại. Đến lúc nhận ra mình vừa làm gì, cô lập tức cúi xuống uống nước, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Trong đầu cô lúc đó chỉ có một suy nghĩ:
“Trời ơi, ngại quá. Chắc người ta vẫy cả khu này chứ có phải vẫy mình đâu.”
Thế nhưng vài phút sau, dancer đó lại nhìn sang phía cô lần nữa rồi cười. Lần này cô cũng cười theo, cảm giác ngượng ngùng ban đầu dần biến mất.
Xung quanh cô, mọi người bắt đầu đứng lên nhún nhảy theo nhạc. Có những nhóm khách nước ngoài vừa uống bia vừa hát lớn, có nhóm bạn trẻ giơ điện thoại quay sân khấu, còn bàn bên cạnh thì liên tục cụng ly.
Cô vẫn ngồi yên tại chỗ, hai tay ôm chiếc ly nước trái cây, nhưng chân đã bắt đầu nhịp nhịp theo tiếng nhạc từ lúc nào không hay.
Cô chợt nhận ra đi một mình cũng không đáng sợ như mình tưởng.
Không ai để ý cô đi với ai, cũng chẳng ai quan tâm cô có ngồi một mình hay không. Mỗi người đều đang bận tận hưởng buổi tối theo cách riêng của mình.
Cô ngồi đó xem hết vài màn biểu diễn, vừa uống nước vừa quan sát mọi thứ xung quanh. Thỉnh thoảng cô lại lấy điện thoại quay một đoạn ngắn, định bụng lát nữa sẽ gửi cho bạn bên Nhật xem rồi khoe:
“Bùi Viện ở Việt Nam cũng không thua gì Kabukicho đâu nhé.”
Đến khi ly nước chỉ còn đá, cô nhìn đồng hồ mới nhận ra mình đã ngồi trong quán khá lâu. Ban đầu chỉ định vào xem thử một chút, vậy mà cuối cùng lại ngồi tới gần hết chương trình biểu diễn.
Cô gọi nhân viên tính tiền. Nhìn con số trên hóa đơn, cô khựng lại mất hai giây nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
Trong lòng cô âm thầm tính toán:
“Chỗ tiền này đủ mua thêm mấy cốc chanh tắc với một đống xoài cóc hồi chiều rồi.”
Nhưng rồi cô lại tự an ủi mình rằng lâu lắm mới về Việt Nam, bỏ tiền mua một trải nghiệm mới cũng không đến mức quá lãng phí.
Thanh toán xong, cô bước ra khỏi quán. Tiếng nhạc bên trong vẫn vang ầm ầm sau lưng, còn bên ngoài phố Bùi Viện càng lúc càng đông.
Cô hít một hơi thật sâu, nhìn dòng người đang qua lại rồi bật cười.
Đêm đầu tiên trở lại Việt Nam, cô đã ngủ nhờ ở pachinko, bay trong tình trạng bụng đói, ăn mì Hảo Hảo trong khách sạn và một mình vào bar xem dancer nhảy.
Chuyến đi này hình như đang thú vị hơn cô tưởng rất nhiều.