Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 7

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện tình cảm của một du học sinh – Update Chương 7

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 31/07/2026

Chương 3: Lời đồng ý

Đoạn này mình đổi xưng hô hắn > anh

Kỳ nghỉ hè năm hai bắt đầu đúng lúc cô vừa chia tay được một tháng.

Năm đó cô không đăng ký làm thêm trong kỳ nghỉ. Ngày nào cũng quanh quẩn trong căn phòng trọ, ngủ đến trưa, ăn uống qua loa rồi cầm điện thoại lướt đến tối. Bạn bè có người về nước, có người đi du lịch, có người vẫn bận làm thêm. Chỉ có cô đột nhiên dư ra một khoảng thời gian dài mà chẳng biết dùng để làm gì.

Buồn thì không hẳn.

Vui cũng chẳng phải.

Cô chỉ thấy cuộc sống của mình hơi nhạt, như một cốc nước đá để quá lâu, vẫn uống được nhưng chẳng còn mùi vị gì.

Một tối, cô nhắn tin với anh.

Anh vừa học xong và đang công tác tại BD. Cuộc sống của anh trong mắt cô vẫn là một thế giới khá xa lạ: doanh trại, giờ giấc nghiêm ngặt, những buổi trực và chuyện muốn đi đâu cũng phải chờ được phép.

Cô chống cằm nhìn màn hình rồi gõ:

“Hay hè này t về xem m công tác thế nào nhỉ?”

Anh trả lời khá nhanh:

“Về đi.”

Cô bật cười.

“Dễ thế?”

“Chứ muốn t làm đơn mời à?”

Cô nhìn số tiền mình đã dành dụm được từ những tháng đi làm thêm ở Nhật. Vé máy bay không rẻ, nhưng cô vẫn đủ khả năng tự mua. Dù sao cô cũng đã đi làm, tự lo được tiền sinh hoạt và có một khoản để dành cho những lúc muốn đi đâu đó.

Thứ cô thiếu không phải tiền mua vé.

Mà là một lý do đủ vui để xách vali lên và đi.

Cô cố tình nhắn:

“T tự mua vé được. Nhưng về đó m phải bao ăn bao chơi nhá”

Cô nghĩ anh sẽ mắng mình mặt dày, hoặc ít nhất cũng trả lời rằng cô nằm mơ đi.

Nhưng anh chỉ nhắn:

“Được.”

Cô nhìn đúng một chữ ấy, ngồi bật dậy.

“Thật à?”

“Ừ.”

“Ăn uống?”

“Ừ.”

“Đi chơi?”

“Ừ.”

“Khách sạn?”

Lần này anh im lặng vài giây.

“M định về phá sản t à?”

Cô bật cười thành tiếng.

“Thế có bao không?”

“Bao.”

Chỉ vậy thôi.

Cô mở ứng dụng tìm vé máy bay ngay trong đêm.

Cô vốn ham chơi. Đúng lúc đang nghỉ hè, lại vừa chia tay, trong lòng hơi trống rỗng và chẳng muốn nằm lì trong phòng cả tháng. Cô đã có tiền tự mua vé, còn bên kia lại có người nhận lời lo phần ăn uống và đi chơi.

Với cô lúc ấy, đó gần như là một kế hoạch quá hợp lý.

Cô không tự hỏi vì sao anh đồng ý nhanh như thế.

Cũng không nghĩ sâu xa xem tại sao một người đang công tác trong quân đội lại sẵn sàng bỏ tiền dẫn cô đi chơi mười ngày.

Cô chỉ nghĩ rất đơn giản:

Vé mình tự lo. Sang đó có người bao. Vậy thì đi thôi.

Cô gửi ảnh chụp màn hình chuyến bay cho anh.

“Đặt rồi nha.”

Bên kia im lặng lâu hơn bình thường.

Sau đó anh hỏi:

“M đặt thật à?”

“Chứ đùa làm gì?”

“Bao giờ về?”

Cô gửi ngày giờ chuyến bay.

“Ở mười ngày. T muốn đi Sài Gòn chơi, tiện xem cuộc sống quân nhân của m có khổ như m hay kể không.”

Anh nhắn:

“BD chứ không phải khu du lịch.”

“Thì t ở Sài Gòn. Khi nào m được nghỉ thì sang dẫn t đi chơi.”

“Chưa hỏi lịch phép của t đã đặt vé?”

“Không được nghỉ thì t tự đi chơi.”

Câu trả lời đến gần như ngay lập tức:

“Chịu rồi.”

Cô đọc xong chỉ cười, hoàn toàn không nghĩ sâu xa.

Trong đầu cô khi ấy, anh vẫn chỉ là tên bạn cấp ba đáng ghét từng suốt ngày kéo tóc cô, cãi nhau về những bài toán khó và góp mặt trong các buổi đi chơi của cả lớp.

Cô chưa từng thích anh.

Cũng chưa từng nghĩ anh thích mình.

Vì vậy, chuyến đi ấy trong suy nghĩ của cô đơn giản chỉ là một cuộc vui đúng lúc: nghỉ hè, vừa chia tay, có tiền tự mua vé và có người nhận lời bao ăn chơi.

Sau này nhìn lại, cô mới nhận ra rất nhiều chuyện quan trọng trong đời bắt đầu từ những quyết định mà lúc đưa ra, người ta chẳng hề suy nghĩ gì.