Chuyện thằng An – Update Chương 24
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện thằng An – Update Chương 24
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
Chương 20
Cái bẫy
Sáng hôm ấy Kim Ngân dậy rất sớm.
Cô gần như không ngủ được suốt đêm. Chiếc USB và những tờ giấy in tin nhắn được cô giữ chặt trong túi áo khoác, sát bên người như một thứ vũ khí cuối cùng. Tim cô đập nhanh khi nhìn vào gương. Khuôn mặt vẫn còn xanh xao, đôi mắt thâm quầng, nhưng trong ánh nhìn ấy lần đầu tiên sau rất lâu lại có một tia quyết tâm.
Cô đã chọn người để tìm đến.
Đó là chú Hùng, em trai của bố An, người từng nói chuyện với cô vài lần và tỏ ra khá thẳng thắn. An trước đây từng vô tình đề cập rằng chú Hùng là người “nguyên tắc” trong họ. Ngân tin rằng nếu có ai đó có thể giúp mình, thì chính là chú.
Cô nhắn tin xin gặp. Chú Hùng đồng ý ngay và hẹn ở một quán cà phê yên tĩnh phía bên kia thành phố.
Khi ngồi đối diện với chú, Ngân run run đưa hết bằng chứng ra. USB, tin nhắn, danh sách. Cô nói không hết được mọi thứ, nhưng cũng đủ để chú Hùng hiểu mức độ nghiêm trọng.
Chú Hùng xem từng thứ một, khuôn mặt dần trở nên nặng nề.
“Cháu nói thật sao? An nó làm những chuyện này với cháu?”
Ngân gật đầu, nước mắt chảy xuống:
“Cháu không dám nói dối. Cháu đã bị… bị như vậy suốt một thời gian dài. Cháu không còn chịu nổi nữa. Cháu muốn chú giúp cháu.”
Chú Hùng thở dài, thu lại toàn bộ bằng chứng, giọng trầm:
“Chú hiểu rồi. Cháu yên tâm. Chú sẽ xử lý. Cháu về nhà bình thường, đừng để An nó nghi ngờ. Chú cần vài ngày để sắp xếp.”
Ngân khóc thành tiếng trước mặt chú. Lần đầu tiên cô cảm thấy có người tin mình. Lần đầu tiên cô cảm thấy hy vọng không còn chỉ nằm trong đầu mà đã trở thành thứ gì đó có thể chạm được. Cô cúi đầu cảm ơn liên tục, giọng nghẹn lại:
“Cháu cảm ơn chú… cháu cảm ơn chú nhiều lắm…”
Trên đường về, Ngân ngồi trong xe buýt, nhìn ra ngoài cửa sổ mà không tập trung. Trong lòng cô vừa nhẹ nhõm vừa căng thẳng. Cô tưởng tượng ra cảnh An bị đối chất, bị bố mẹ chất vấn, bị công an mời làm việc. Cô tưởng tượng ánh mắt hắn khi mọi mặt nạ bị lột sạch. Chỉ cần nghĩ đến thôi, ngực cô đã thấy dễ thở hơn.
Chiều cùng ngày, khi Ngân vừa bước vào nhà thì thấy An đang ngồi trong phòng khách.
Bên cạnh hắn là chú Hùng.
Ngân đứng sững lại ở cửa. Máu trong người như đổ dồn hết lên đầu rồi rút sạch.
An nhìn chị, miệng khẽ cười, giọng vẫn nhẹ nhàng như bao lần trước:
“Chị về rồi à. Chị ngồi đi. Chúng ta cần nói chuyện.”
Chú Hùng không nhìn Ngân. Ông chỉ để toàn bộ bằng chứng lên bàn, rồi đứng dậy.
“Chú đã làm xong phần của chú rồi. Hai đứa tự giải quyết.”
Cánh cửa đóng lại.
Ngân vẫn đứng ở chỗ cũ, hai chân như muốn khuỵu xuống.
An cầm lấy chiếc USB, xoay nhẹ trên tay, rồi nhìn chị:
“Chị tưởng chú Hùng sẽ giúp chị sao? Chị ngây thơ quá. Chú ấy nhận tiền của em từ trước khi chị kịp nhắn tin xin gặp. Toàn bộ những thứ chị đưa cho chú ấy… chính em cố ý để lộ ra cho chị tìm thấy.”
Ngân cảm thấy tai mình như bị bịt lại. Tiếng An nói vọng vào trong đầu thành từng đợt sóng.
“Em… em dàn xếp hết?”
An gật đầu, vẫn cười:
“Em muốn xem chị còn trung thành đến mức nào. Hóa ra chị vẫn muốn tố cáo em. Chị vẫn muốn đẩy em vào tù. Chị vẫn muốn nhìn em mất hết.”
Hắn đứng dậy, bước lại gần. Ngân lùi theo bản năng nhưng lưng đã chạm tường.
“Em thất vọng lắm. Chị đã được em cho sống, cho ăn, cho một chỗ ở. Vậy mà chị vẫn muốn phản bội. Vậy thì chị phải chịu hình phạt.”
Ngân run lên từng cơn. Giọng cô vỡ ra:
“Em đừng… em đừng có làm vậy nữa… chị xin em… lần này chị xin em thật lòng…”
An nghiêng đầu nhìn chị, ánh mắt không còn chút nhiệt nào:
“Hình phạt lần này sẽ khác. Chị sẽ hiểu rõ thế nào là hậu quả của việc không biết điều. Chị sẽ nhớ mãi.”
Hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào má Ngân như đang vuốt ve, nhưng giọng thì lạnh lẽo:
“Chuẩn bị đi chị. Ngày mai em sẽ cho chị thấy thế nào là trả giá.”
Ngân đứng dựa vào tường, nước mắt chảy thành dòng mà không còn sức lau.
Hy vọng vừa lóe lên từ sáng nay đã bị dập tắt hoàn toàn chỉ trong vài phút.
Cô nhận ra một sự thật lạnh lẽo:
Mọi đường thoát mà mình nghĩ ra, mọi người mình tìm đến, mọi hy vọng mong manh vừa nhen nhóm… đều nằm trong tầm tính toán của An từ trước.
Và lần này, hình phạt đang chờ phía trước chắc chắn sẽ tàn nhẫn hơn tất cả những gì đã xảy ra.