Chuyện thằng An – Update Chương 24
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện thằng An – Update Chương 24
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
Chương 19
Hy vọng mong manh
Đêm đã khuya.
Kim Ngân ngồi co ro trên mép giường, hai tay ôm lấy đầu gối, mắt nhìn vào khoảng tối trước mặt mà không tập trung vào bất cứ thứ gì. Cơ thể cô vẫn còn đau. Những cơn ê ẩm từ sâu bên trong vẫn thoáng hiện mỗi khi cựa mình. Nhưng đêm nay cô không khóc vì đau thể xác nữa.
Cô khóc vì căm hận.
Trong ngăn kéo bí mật dưới đáy tủ, có một chiếc USB nhỏ và vài tờ giấy in tin nhắn mà cô đã lén sao chép được. Đó là bằng chứng. Rõ ràng. Đầy đủ. An nói chuyện với đám bạn về việc “cho thuê chị họ”, bàn giá, bàn lịch, bàn cách để chị không dám kháng cự. Có cả danh sách những người đã trả tiền. Có cả lời hắn cười và bảo rằng chị ngày càng biết điều.
Ngân nhìn xuống đôi tay mình đang run.
“Thằng khốn nạn…”
Cô thì thầm, giọng khàn đặc vì đã khóc quá nhiều đêm.
Trước mặt bố mẹ, An luôn là đứa con trai ngoan, học giỏi, biết điều, biết gọi “chị” lễ phép. Còn phía sau, hắn biến cô thành món đồ chơi, cho người này người kia dùng, bắt cô tự nhận những câu nhục nhã, bắt cô lên đỉnh trong tuyệt vọng rồi còn quay lại xem như một thứ giải trí. Sự giả tạo ấy khiến Ngân căm hận đến mức muốn nôn ra hết tất cả.
Cô nhớ lại từng ngày.
Những đêm bị trói. Những buổi bị đụ tập thể. Những lần bị bắt phải nói “chị là đồ chơi của em”. Những lần cơ thể phản bội và lên đỉnh trong khi lý trí thì chỉ muốn chết. Tuổi trẻ của cô, khoảng thời gian đáng lẽ phải dành cho việc học, cho những mối quan hệ bình thường, cho việc được làm một người con gái bình thường… tất cả đã bị vấy bẩn và giày xéo.
“Tại sao lại là mình?”
Ngân tự hỏi trong bóng tối.
Cô không làm gì sai. Cô chỉ đến ở nhờ vì hoàn cảnh. Cô từng nghĩ An là đứa em trai dễ thương. Vậy mà hắn đã tính toán từ đầu, từng bước một, đẩy cô xuống vực thẳm. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại ánh mắt hắn nhìn mình lúc bị nhiều người dùng, Ngân lại cảm thấy một ngọn lửa căm hận cháy bỏng trong lồng ngực.
Cô muốn trả thù.
Không chỉ muốn thoát. Mà muốn nhìn An phải trả giá.
Trong đầu cô hiện lên từng hình ảnh rõ nét:
An bị công an bắt.
An bị dẫn đi trong vòng vây của gia đình đang sụp đổ.
Bố mẹ hắn khóc, thất vọng, không thể tin rằng đứa con trai mình lại làm ra chuyện như vậy.
An phải ngồi trong phòng điều tra, phải đối diện với những bằng chứng mà chính miệng hắn đã nói ra.
An phải hầu tòa.
An phải nhận án, phải ngồi tù, phải mang cái án ấy theo suốt đời.
Ngân tưởng tượng cảnh hắn mặc đồ tù, tóc bị cắt ngắn, phải sống chung với những người khác trong trại giam. Tưởng tượng cảnh hắn mất hết tương lai du học, mất hết sự kính trọng của mọi người, mất hết cái mặt nạ ngoan ngoãn mà hắn vẫn đeo.
Chỉ cần nghĩ đến những cảnh ấy, ngực cô lại thấy nhẹ hơn một chút.
“Mày phải trả giá. Mày phải biết thế nào là bị tước hết quyền kiểm soát. Mày phải biết thế nào là bị người khác nhìn như một kẻ tội đồ.”
Cô thì thầm như đang nói với chính An.
Ngân không muốn hắn chết. Cô muốn hắn sống và phải chịu đựng. Muốn hắn mỗi ngày đều nhớ rằng chính mình đã tự tay đẩy chị họ vào chỗ đó, và giờ thì đến lượt hắn bị xã hội và pháp luật đẩy vào góc tường. Cô muốn nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt hắn khi mọi thứ sụp đổ. Muốn nhìn thấy hắn van xin, giống như bao lần cô đã van xin mà không ai nghe.
Cô đưa tay lau nước mắt, nhưng chúng vẫn chảy.
Lần này không chỉ là nước mắt của nạn nhân. Mà còn là nước mắt của người đang ôm chặt một hy vọng mong manh nhưng đầy quyết tâm.
Ngân đứng dậy, mở ngăn kéo, cầm lấy chiếc USB và những tờ giấy. Cô nhìn chúng rất lâu trong bóng tối.
“Chỉ cần đưa được những thứ này đến đúng người… chỉ cần một lần thôi…”
Cô biết rủi ro rất lớn. Cô biết An nguy hiểm và xảo quyệt. Nhưng nếu không làm gì thì cô sẽ mãi mãi chỉ là món đồ chơi. Còn nếu làm, dù chỉ có một phần trăm cơ hội, thì ít nhất cô cũng đã cố gắng giành lại chút nhân phẩm còn sót lại.
Ngân cất bằng chứng vào nơi an toàn hơn, rồi nằm xuống giường, kéo chăn lên đến tận miệng.
Trong bóng tối, cô không còn chỉ cúi đầu chịu đựng nữa.
Lần đầu tiên sau rất lâu, Kim Ngân cho phép mình tưởng tượng về một tương lai nơi An phải trả giá, nơi hắn phải ngồi trong nhà tù và hiểu rằng mọi hành động của mình đều có hậu quả.
Và chỉ cần tưởng tượng như vậy, ngọn lửa căm hận trong lòng cô lại cháy bỏng hơn, đủ để giúp cô cầm cự thêm một đêm nữa.
Cô nhắm mắt, nhưng không ngủ ngay.
Trong đầu vẫn còn vang vọng những lời cô muốn nói khi mọi thứ vỡ lở:
“Mày nghĩ mày sẽ thoát sao? Mày nghĩ mày có thể giả tạo mãi được sao? Đến lúc mày phải trả giá rồi.”