Chuyện thằng An – Update Chương 24
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện thằng An – Update Chương 24
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
Chương 16
Đảo tách biệt
Khi dì và chú bảo sẽ đưa cô đi cùng chuyến du lịch kỷ niệm ngày cưới, Kim Ngân gần như không tin vào tai mình.
An xin ở nhà với lý do phải ôn thi. Bố mẹ hắn đồng ý ngay và quyết định mang Ngân đi thay. Một hòn đảo nhỏ tách biệt, ít người, chỉ có resort và biển. Cô ngồi trên xe, nhìn phong cảnh lùi dần phía sau, cảm giác như vừa được kéo ra khỏi một cái lồng.
Hai ngày đầu trên đảo, Ngân chỉ muốn ở một mình.
Cô dậy sớm, khoác khăn choàng, đi dọc bãi biển khi trời còn chưa sáng rõ. Nước biển ấm, gió mang mùi muối và nắng. Cô lội xuống, để nước bao lấy cơ thể, rồi bơi ra xa một đoạn. Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, không có ai ra lệnh, không có ánh mắt nhìn như nhìn đồ chơi, không có mùi tinh dịch dính trên da. Cô bơi đến khi mệt, rồi nổi trên mặt nước, nhìn trời xanh và khóc.
Nước mắt hòa vào biển. Cô khóc vì tất cả những gì đã xảy ra. Vì những đêm bị trói, bị đụ, bị bắt phải nói những câu nhục nhã. Vì cơ thể mình đã phản bội. Vì em trai mình đã biến thành một kẻ đáng sợ. Vì bản thân không dám nói ra với bất kỳ ai.
Buổi sáng hôm ấy, dì và chú đi dạo sớm thấy cô ngồi trên bãi cát, vai run lên vì khóc.
Dì ngồi xuống bên cạnh, lo lắng:
“Ngân ơi, con làm sao vậy? Ở nhà có chuyện gì à? Hay con buồn vì chuyện học?”
Ngân vội lau nước mắt, cố cười.
“Không có gì đâu ạ. Chỉ là… con cảm động vì được đi chơi với dì chú thôi. Lâu rồi con chưa được thư giãn.”
Dì nhìn cô không tin lắm nhưng cũng không hỏi thêm. Chú thì xoa đầu cô như xoa đầu con gái.
“Cứ chơi thoải mái. Coi như đây là phần thưởng cho con vì đã chăm chỉ.”
Họ tặng cô một bộ bikini mới.
Màu trắng kem, chất vải mỏng và mềm, thiết kế đơn giản nhưng rất tôn dáng. Khi Ngân mặc thử trong phòng, cô đứng trước gương và nhìn mình khá lâu.
Vải áo tắm ôm lấy hai bầu ngực đầy đặn, để lộ rõ đường cong và một phần khe ngực. Phần dây mỏng chạy quanh cổ và lưng, làm vai và xương đòn hiện ra rõ. Eo thon được tôn lên vì phần dưới cắt cao. Mảnh vải che phần dưới chỉ vừa đủ, để lộ gần hết hai bên hông và đường cong mông tròn. Đôi chân dài trắng dưới nắng trông càng thêm mảnh mai. Cô xoay người, nhìn phần lưng trần và hai lúm đồng tiền trên mông, rồi khẽ thở dài. Cơ thể này từng bị sử dụng như một món đồ. Giờ nó lại đang được khoác lên thứ vải mỏng manh và đẹp đẽ như vậy. Cảm giác vừa lạ vừa chua xót.
Dì và chú kéo cô ra bãi biển chụp ảnh.
Họ bảo cô đứng gần mép nước, gió thổi nhẹ làm tóc bay. Dì liên tục khen:
“Con gái nhà mình đẹp quá. Bộ này hợp với Ngân lắm.”
Ngân cười, lần này là cười thật. Cô giơ tay tạo dáng theo yêu cầu, để sóng nhẹ vỗ vào chân. Ánh nắng chiếu xuống làn da trắng, làm phần vai và ngực sáng lên. Trong khoảnh khắc ấy, cô gần như quên được những gì đã xảy ra. Gần như thôi.
Tối hôm đó, sau bữa tối nhẹ, Ngân về phòng sớm.
Cửa sổ mở, tiếng sóng rì rào rất gần. Cô nằm trên giường lớn, cơ thể sạch sẽ, không còn dấu vết dây trói hay mùi lạ. Lần đầu tiên sau chuỗi ngày dài, cô không phải nằm trong trạng thái căng thẳng chờ lệnh. Cô kéo chăn lên đến ngực, nhắm mắt, và ngủ thiếp đi rất nhanh.
Giấc ngủ sâu và không có ác mộng.
Trong giấc mơ, cô chỉ thấy biển và nắng. Không có An. Không có những tiếng ra lệnh. Không có cảm giác cơ thể bị điều khiển.
Khi tỉnh dậy vào sáng sớm hôm sau, Ngân nằm im một lúc lâu, lắng nghe tiếng sóng. Cô đưa tay đặt lên bụng, cảm nhận nhịp thở đều đặn của chính mình.
“Chỉ cần được thế này thêm vài ngày…”
Cô thì thầm.
Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc yên bình nhất, một góc nhỏ trong lòng vẫn nhắc nhở rằng chuyến đi rồi sẽ kết thúc. Rằng căn phòng tầng ba với chiếc giường đối diện vẫn đang chờ. Rằng em trai mình vẫn đang ở nhà, với những ý nghĩ mà cô không dám hình dung.
Ngân ngồi dậy, nhìn ra biển một lần nữa.
Cô biết đây chỉ là khoảng lặng tạm thời.
Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cơ thể và tâm trí cô được thở.