Chuyện thằng An – Update Chương 24

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện thằng An – Update Chương 24

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 13

Nổi khổ của nạn nhân

Đêm đã khuya.

Kim Ngân nằm im trên giường, mắt mở to nhìn vào bóng tối. Cơ thể cô vẫn còn đau. Giữa hai đùi vẫn còn cảm giác ê ẩm và đầy ứ. Những dấu đỏ từ dây trói và kẹp núm vú vẫn chưa hết. Nhưng thứ làm cô sợ nhất không phải là cơn đau thể xác.

Mà là chính cơ thể mình.

Chỉ cần nhớ lại giọng An ra lệnh, một luồng nóng kỳ lạ lại lan ra từ dưới bụng. Chỉ cần nhớ đến cách hắn nhìn mình khi đeo đồ chơi vào, núm vú lại tự động cứng lên. Cô ghét phản ứng ấy đến mức muốn lấy móng tay cào rách da thịt. Nhưng càng ghét, cơ thể càng nhạy cảm hơn.

“Mình đang bị hỏng.”

Ngân thì thầm trong bóng tối. Giọng cô khàn và yếu.

Trước đây, dù bị cưỡng bức, dù bị bắt phải nói những câu nhục nhã, cô vẫn còn giữ được một khoảng cách trong đầu. Lý trí vẫn gào lên rằng đó là em trai mình, rằng mình đang bị xâm phạm, rằng mình phải tìm cách thoát. Nhưng giờ đây khoảng cách ấy đang mỏng dần. Có những lúc, khi An đụ mạnh và bắt cô tự nhận là đồ chơi, cơ thể cô lại lên đỉnh nhanh hơn cả khi cô cố kháng cự. Sự phản bội ấy khiến cô vừa kinh hoàng vừa tự khinh bỉ bản thân.

Cô nhớ lại chiều nay.

Cảm giác bị trói tay, bị bịt miệng, bị nhét đồ chơi vào trong trong khi An chỉ ngồi nhìn. Cảm giác phải nói thành lời rằng mình là đồ chơi tình dục của em trai. Mỗi chữ thoát ra khỏi miệng đều như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng. Vậy mà khi nói xong, lồn cô lại ướt hơn. Cô đã khóc. Cô đã van xin. Nhưng nước mắt và lời van xin chỉ khiến An hưng phấn hơn, và càng làm cơ thể cô phản ứng mạnh hơn.

“Tại sao mình lại ướt? Tại sao mình lại lên đỉnh?”

Ngân cắn chặt môi đến mức có vị máu. Cô không hiểu. Hay đúng hơn, cô sợ phải hiểu. Sợ rằng nếu tiếp tục như vậy, một ngày nào đó lý trí sẽ không còn đủ sức để gào thét nữa. Sợ rằng mình sẽ dần quen với việc bị trói, bị dùng đồ chơi, bị bắt phải tự nhận tội.

An giờ đây cũng khác.

Trước kia hắn còn giả vờ lễ phép, còn gọi “chị” bằng giọng nhẹ nhàng dù đang làm những điều bẩn thỉu. Giờ đây giọng hắn ngắn hơn, lạnh hơn. Những câu ra lệnh không còn kèm theo nụ cười giả tạo. Hắn nhìn cô như nhìn một món đồ. Và chính ánh mắt ấy khiến Ngân sợ hơn cả những nhịp đụ mạnh.

Cô nghĩ đến việc bỏ trốn.

Viết thư cho dì. Gọi điện cho bạn bè. Chạy ra ngoài giữa đêm. Nhưng mỗi lần ý nghĩ ấy vừa lóe lên, sợ hãi lại dâng trào. Nếu An phát hiện thì sao? Nếu hắn ra lệnh cho cô im lặng thì sao? Cơ thể cô đã chứng minh rằng nó không còn thuộc về mình hoàn toàn nữa. Chỉ cần một chút tinh dịch, chỉ cần một câu nói, mọi ý chí kháng cự lại tan thành mây khói.

Ngân đưa tay xuống dưới, chạm nhẹ vào chỗ vẫn còn sưng. Cảm giác nhạy cảm đến mức cô phải rút tay lại ngay lập tức. Cô muốn khóc nhưng nước mắt dường như đã khóc cạn trong những đêm trước. Giờ chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng len lỏi trong lồng ngực.

“Mình còn là chính mình không?”

Câu hỏi ấy xoay vòng trong đầu không có câu trả lời.

Bên kia giường, An thở đều. Cô nghe rõ từng hơi thở. Trước đây tiếng thở ấy khiến cô khó chịu. Giờ đây nó còn khiến cô sợ. Vì cô biết rằng chỉ cần hắn thức dậy, chỉ cần hắn nói một câu, cơ thể cô lại sẵn sàng nghe theo dù lý trí có muốn chết đến đâu.

Ngân quay mặt vào tường, cuộn người lại.

Cô cố nghĩ về tương lai. Về việc học. Về việc một ngày nào đó sẽ rời khỏi căn nhà này. Nhưng mọi hình ảnh đều bị cắt đứt bởi ký ức về dây trói, về đồ chơi, về những câu nói hắn bắt mình phải thốt ra. Và tệ hơn hết, bởi cảm giác cơ thể mình đang dần thích nghi với việc bị đối xử như vậy.

Sự kháng cự vẫn còn.

Nó vẫn gào lên trong đầu mỗi đêm.

Nhưng nó đang yếu dần.

Và Kim Ngân biết rõ rằng nếu cứ tiếp tục như thế này, sẽ đến lúc tiếng gào ấy tắt hẳn.

Lúc đó, cô sẽ không còn là nạn nhân nữa.

Mà sẽ trở thành đúng những gì An muốn: một món đồ chơi biết khóc, biết xin, và biết phục tùng.

Cô nhắm mắt, cố tìm một giấc ngủ không có ác mộng.

Nhưng ngay cả trong bóng tối, cơ thể cô vẫn còn nóng.

Và điều đó khiến cô sợ hơn bất cứ điều gì khác.