Chinh phục em vợ – Update Chương 7
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chinh phục em vợ – Update Chương 7
Tác Giả: vũ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sex Ngoại Tình, Vụng Trộm
Thể Loại: em vợ, Loan.luan, me vo, Phụ Nữ Có Chồng
Ngày Cập Nhật : 29/07/2026
Chương 6:
-Anh có sao không.
Trong bệnh viện, Vũ nằm trên giường với hai cái tay bị bó bột, Linh lúc này mới chạy tới, cô lo lắng ngó khắp cả người hắn, Vũ thấy thế cười cười:
-Không sao, gãy xương không di lệch, nghỉ ngơi một thời gian thôi.
Vũ thầm cảm thấy may mắn, gậy sắt uy lực vẫn không tầm thường, may mà hắn ta giơ cả hai tay nên vết thương không quá nặng, nếu không thì cũng chả khá hơn Vy là bao. Vy lúc này thì ngồi im một góc, lúc cô phẫu thuật nẹp vít xong thì Vũ cũng đã trình báo công an xong rồi. Vũ nói:
-Vy bị nặng hơn, xương mác di lệch nên cần nằm viện ít ngày, mai làm phiền em cầm ít đồ lên cho em nó.
Linh nghe thấy thế thì lườm Vy khiến Vy chỉ biết rụt đầu lại:
-Giỏi lắm, mới đi học mấy tháng. Cứ chờ ra viện tôi sẽ nói chuyện với cô.
Linh nghiêm giọng nói, Vy thì biết sai nên yếu ớt nói:
-Chị, em xin lỗi, đừng bảo với bố mẹ được không.
-Thứ cô cần là quan tâm anh rể cô kia kìa, bác sĩ nhưng gãy tay, sau này nhỡ có gì không ổn thì sao.
Linh lần này thực sự giận rồi, cô nghe Huyền kể mà trong lòng sợ hãi không thôi, con gái còn lứa lớn rồi còn không biết tự bảo vệ bản thân, nếu lần này không phải chồng cô cảnh giác thì không biết chuyện sẽ đến mức nào nữa.
Vũ thấy không khí có vẻ gay gắt thì kéo Linh vào lòng, nén đau tay hắn hắn vẫn vỗ vỗ đầu cô:
-Thôi, gắt thế, cuối cùng có xảy ra gì đâu, anh vẫn còn nguyên mà.
Linh nghe Vũ nói đùa thì không cười, cô bật khóc nức nở:
-Em sợ lắm, huhu…
Vũ thấy cô vợ bình thường luôn rất trưởng thành của mình bật khóc thì hơi bất ngờ.
-Chị, em xin lỗi.
Vy thấy chị như thế cũng bật khóc nức nở, cô nhảy xuống giường ôm lấy chị. Vũ thấy thế định vòng tay ôm cô vào luôn để an ủi thì nhận ra hai tay đã bị bó chặt cứng. Cảm nhận hai chị em như hoa như ngọc đang không ngừng khóc trong ngực mình, Vũ hơi thở dài, lúc này ôm hai người họ vào lòng có phải tuyệt vời không.
Sau đó Linh định xin nghỉ để ở lại chăm hai người thì bị Vũ không ngừng thuyết phục, chỉ là gãy tay thôi cũng không cần phải làm quá lên, buồn cười, cơ hội để ở bên cô em vợ thế này sao hắn bỏ lỡ được. Linh nghe thế cũng không biết làm thế nào, đáng ra phải liên hệ người nhà nhưng thấy Vy sợ hãi thế cô cũng không muốn cho họ biết. Cuối cùng thì cô đành xin đổi đến phòng yêu cầu cho thoải mái rồi về ngủ.
Trong căn phòng bệnh chỉ còn có hai người, mặc dù trong phòng tiện nghi không khác gì ở nhà nhưng hai chiếc giường bố trí khá gần nhau làm cho Vy càng trở nên ngại ngùng.
-Anh…có sao không.
Vy rụt cổ yếu ớt hỏi. Vũ liếc nhìn cô, có lẽ biết mình sai nên cô gái này hôm nay rất rụt rè. Vũ lắc lắc hai tay như trả lời. Vy thấy thế mặt hơi buồn, cô nói khẽ:
-Em xin lỗi.
Nguyên bản Vũ định trách móc gì đó nhưng nhìn thấy đôi mắt sưng húp của cô thì không nhịn được thì bật cười, Linh còn tưởng là do cô khóc, chỉ là đâu ngờ lí do đằng sau.
-Mắt em sao thế.
Vũ giả vờ hỏi. Vy thấy thế thì đỏ mặt, cô ấp úng:
-Nó…Nó…là do thứ đó.
Vũ nghe thế liền hỏi:
-Thứ gì?
Vy tức giận nhìn anh rể, cô đưa cái tay còn lại chỉ chỉ vào giữa háng Vũ.
-A, thì ra là mày, hỗn láo.
Vũ vỗ nhẹ vào thằng đệ, Vy thấy vậy thì hơi buồn cười.
-Nhưng sao hôm đó em lại ở dưới gầm giường.
Vy nghe thế hơi ngừng lại, cô nghĩ một chút rồi kể sự thật cho Vũ nghe. Vũ nhìn Vy một cách kì quái:
-Tức là hôm đó em với anh ngủ với nhau.
Vy vội đáp:
-Chỉ ngủ thôi, không làm gì.
Vũ không dừng lại, nói tiếp:
-Thật không, anh mà say rượu là hăng lắm đó, có gái ngủ chung giường là anh làm ngay.
Vy đỏ mặt lên giọng:
-Thế anh muốn đêm đó xảy ra chuyện hay không xảy ra chuyện.
Ai ngờ Vũ bảo:
-Ai mà biết được, dù sao thì anh đã say bét nhè, còn em thì vẫn tỉnh, thế mà vẫn ngủ với anh, chỉ sợ em có ý đồ.
Vy tức tối nói:
-Đồ biến thái, em không có biến thái như anh.
Vũ được nước làm tới nhảy sang giường Vy khiến cô hoảng sợ:
-Vậy đêm nay thử ngủ chung xem cảm giác thế nào là biết em có làm gì anh hay không ngay.
Vy vội đạp Vũ một cái khiến nửa người trên của hắn ngả ra ngoài giường, lúc này hai tay của hắn đã bị bó nên chỉ có thể trơ mắt nhìn đầu càng ngày càng gần sàn nhà. Đúng lúc sắp đập xuống thì Vy nhào người ôm tới giữ lấy eo hắn, đầu cô vùi vào giữa háng hắn.
-Lại bảo em không biến thái đi, nhân lúc anh gãy tay liền giở trò.
Vy đỏ bừng mặt khi nghe thấy, tư thế hai người quá xấu hổ, nhưng mà cô gãy một tay không dám vận động mạnh nên việc kéo Vũ lên giường như quá sức với cô. Vũ cảm nhận được gương mặt em vợ không ngừng cọ giữa háng, Vũ liền không dám động đậy nữa.
Đúng lúc Vy đang mệt nhọc kéo Vũ lên thì cô thấy thứ gì cưng cứng chọc vào mũi mình.
-Anh bỏ cái gì giữa quần mà cứng thế.
Vũ im lặng không trả lời, Vy bừng tỉnh, cô hét a một cái liền buông Vũ ra, hắn ta theo quán tính đập đầu xuống đất nhưng may mà đã được Vy giữ trước đó nên hắn ta cũng không đau lắm.
Vũ nằm dài trên đất mặt chán nản:
-Không ai nói với em là không được đạp linh tinh à?
Vy lúc này mới hoảng hồn nhảy xuống giường thì thấy Vũ đã lồm cồm ngồi dậy, hắn ta ngồi thẳng lên giường tức tối nói:
-Này, anh với em kiếp trước có thù đúng không.
Vy ngại ngùng phản bác:
-Ai mượn anh cứ…bắt nạt em cơ.
Vy mặc kệ Vũ mà nằm nghiêng sang một bên. Vũ thấy thế thì mừng thầm, hắn ta mặt dày trèo lên giường nằm. Đúng lúc cô đang định đuổi hắn thì Vũ nói bằng giọng trầm ấm:
-Này, không phải anh muốn can thiệp cuộc sống của em nhưng em phải biết tự bảo vệ lấy mình.
Vy nghe thế thì ngập ngừng, nghĩ lại tình cảnh hôm nay cô thấy thật sợ hãi, lúc đó tên biến thái kia lao vào một cách điên rồi còn cô thì say đến váng đầu, nhìn thấy hai người bạn thân cũng giống cô như con cừu nhỏ mặc cho đàn sói hưởng dụng cô biết bản thân đã sai lầm khi quá bất cẩn. Nếu không phải có Vũ lúc đó thì không biết cô sẽ sống sao nữa, cô nghĩ mà lạnh sống lưng. Đúng lúc này, Vũ nâng chăn lên che phủ đến vai cô còn hắn thì gác chân qua người cô bên ngoài chăn sau đó nói nhẹ:
-Ngủ đi.
Vy nhìn anh rể nằm ngay bên cạnh còn gác lên cả người mình, tình cảnh hoang đường này sợ rằng trong mơ cô cũng chưa nghĩ đến nhưng giờ đây không hiểu sao cô không muốn đẩy Vũ đi một chút nào. Cô không biết rằng lúc cô nảy sinh ý nghĩ này là lúc bản thân đã từng bước rơi vào âm mưu của gã anh rể biến thái.