Chinh phục các quý bà – Update Phần 33
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chinh phục các quý bà – Update Phần 33
Tác Giả: DoubleCat2K
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 30/08/2026
Phần 31
“Minh… Thuận… ưm… ah…”
“Em gọi anh là gì?”
“Ưm… ah… cậu…”
“Gái đĩ, sao thế?”
“Anh… đụ… em sướng quá… nhưng lát nữa… có người từ tạp chí kinh tế tới… ôi đụ chết em rồi… tới phỏng vấn anh… ưm ah…”
Trong văn phòng, tôi ôm “cháu gái kiêm bạn tình” Trúc Lam, đè cô nàng ra cửa sổ kính, đút cả con cặc vào lồn cô. Cô rên rỉ sướng khoái, đôi chân mượt mà còn mang giày cao gót quắp chặt lấy hông tôi, hẩy lồn xuống để chúng tôi dính chặt, không một kẽ hở.
“Tới thì tới, lần này là tạp chí nào? Mà lồn em nước nhiều thật, sắp đuổi kịp cô em rồi đấy.”
“Ư… đồ… ôi… biến thái… cậu khốn… ah… chỉ thích đụ… cháu gái… ưm… lồn dâm… đụ chết em rồi… là… là… phân bộ Hồ Chí Minh của *Tạp chí Kinh tế*.” Trúc Lam vừa chịu đựng tôi đút vào mạnh bạo, vừa phải trả lời.
Do tôi đụ hăng quá, cả người Trúc Lam nhấp nhô theo từng nhịp con cặc ra vào, càng lúc càng nhanh, biên độ càng lớn, cô uốn éo đón nhận. Đôi chân trắng ngọc ngà co quắp, ngón chân cong chặt, nhanh chóng lên đỉnh.
Đúng lúc định làm thêm hiệp nữa để thoả mãn, tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc” vang lên. Trúc Lam vừa lên đỉnh, má còn hồng rực, chưa kịp chỉnh trang. Nhớ tới mấy cảnh trong phim người lớn, tôi bảo cô chui xuống gầm bàn, tiện thể chỉnh lại quần áo.
Người vào là Lan Vi từ phòng PR, cô nói: “Sếp, đây là anh Văn Kiên, tổng biên tập của *Tạp chí Kinh tế*, đã hẹn phỏng vấn anh.”
Tôi mới để ý bên cạnh Lan Vi là một người đàn ông trung niên, cao khoảng 1m75, khá điển trai. Nhưng gương mặt này, tôi thấy quen quen, như từng gặp đâu đó, mà nhất thời không nhớ ra.
Sau khi Lan Vi rời đi, Văn Kiên cười giới thiệu: “Chào Sếp Minh Thuận Thuận, tôi là Văn Kiên, phó tổng biên tập *Tạp chí Kinh tế*. Đây là danh thiếp của tôi. Ba ngày trước, thư ký của anh đã xác nhận buổi phỏng vấn hôm nay.”
“Hehe, thư ký tôi có nói rồi, nhưng chỉ là một bài phỏng vấn, sao lại phiền anh phó tổng biên tập đích thân tới, haha.”
“Không sao, tôi thích làm việc thực tế, gặp gỡ, lắng nghe ý kiến khác nhau. Với lại, chúng ta có chút duyên nợ, nên tôi tới là hợp tình hợp lý.”
“Duyên nợ?”
“Đúng vậy, gần đây nghe nói Sếp Minh Thuận Thuận và phó bí thư Bích Ngọc đi Anh công tác, đúng không?”
Lúc này tôi mới giật mình nhớ ra. Hèn gì thấy quen, gã này là chồng của Bích Ngọc. Tôi từng thấy mặt hắn trong điện thoại Gia Huy dùng để uy hiếp Bích Ngọc, nhưng lúc đó hắn nhắm mắt, nên tôi không nhận ra ngay. Nghĩ tới đây, tôi lại nhớ tới thân hình mặn mà của Bích Ngọc, con cặc vốn chưa xẹp lại càng cứng hơn.
Đáng ghét hơn, khi tôi bắt đầu nói chuyện với Văn Kiên, Trúc Lam, con gái nhỏ táo bạo này, dám ở dưới gầm bàn, quần mà nghịch con cặc tôi. Quá đáng hơn, khi nó càng cương lên, cô ta kéo khóa quần, thò tay vào, lôi con cặc ra ngoài không khí.
Tôi vừa chịu đựng bàn tay ngọc của Trúc Lam sục, vừa cố trả lời câu hỏi của Văn Kiên. Chỉ cần sơ suất, coi như thân bại danh liệt. Co6“cháu gái” chết tiệt này, xem tôi xử lý cô thế nào.
“Sếp Minh Thuận, cho hỏi, anh tốt nghiệp trường nào?”
“À, Wharton School, Đại học Pennsylvania, Mỹ. Lấy hai bằng, một về thương mại và chính sách công, một về quản lý nhân sự và tổ chức. Trước đó học trung học ở Mỹ, tổng cộng khoảng… bảy năm.”
“Sao tốt nghiệp rồi không học tiếp mà về nước tiếp quản gia đình? Tôi nghĩ học thêm kiến thức sẽ tốt hơn cho việc quản lý công ty sau này, đúng không?”
“Thứ nhất, vì gia đình. Ba tôi mất từ khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi một mình gánh vác. Tôi xa nhà bảy năm, cũng đến lúc về giảm bớt gánh nặng cho mẹ, ở bên mẹ nhiều hơn.”
Đang nói, con cặc tôi đột nhiên chui vào nơi ấm áp. Không cần nói, chắc chắn Trúc Lam đang bú cặc tôi. Tôi cúi nhìn, thấy cô ta cười đểu, như chế nhạo câu “ở bên mẹ nhiều hơn” của tôi.
“Thứ hai, tôi luôn tin rằng lý thuyết không bằng thực chiến. Mẹ tôi vốn chỉ là cố vấn pháp lý, nhưng tập đoàn Quang Minh lớn mạnh trong tay mẹ. Lý thuyết tôi có thể tự học, nhưng kinh nghiệm thực chiến phải tự trải nghiệm. Trong công việc, có quá nhiều yếu tố bất định, vượt ngoài mô hình của giảng viên. Cách giải quyết không chỉ có một hay vài cách trong sách, mà muôn hình vạn trạng. Nên tôi chọn về tiếp quản công việc gia đình.”
“Thì ra anh nghĩ vậy, vậy…” Cứ thế, tôi vừa trả lời phỏng vấn trên bàn, vừa được bú cặc dưới gầm. Kéo dài khoảng 15 phút.
Kỹ thuật bú cặc của Trúc Lam đỉnh thật, lưỡi quấn quanh lỗ cặc, nhẹ nhàng liếm, cẩn thận dùng răng cọ, rồi liên tục deep throat, má hóp lại vì mút mạnh.
Cảm giác sướng khoái bao trùm, dục vọng dồn xuống bụng dưới. Để tránh xấu hổ trước mặt người khác, tôi giả vờ “hắt xì”, cúi đầu che giấu lúc bắn tinh. Bụng tôi co giật, tinh trùng nóng hổi phun ra, bắn vào cái miệng nóng bỏng của cô.
Để trừng phạt trò đùa của cô, tôi cố tình đẩy hông. Cô không kịp né, một ít tinh trùng bắn lên mặt, trông cực kỳ dâm đãng. Cô trừng tôi, giả vờ giận, rồi lấy tay lau tinh trùng trên mặt, đưa lưỡi liếm sạch.
“Sếp Minh Thuận, anh ổn chứ?” Văn Kiên lo lắng hỏi.
“Không sao, anh Kiên, mình nói tiếp…” Phỏng vấn kéo dài khoảng nửa tiếng. Trong thời gian này, Trúc Lam không quậy nữa, vì tôi cởi giày, tốc váy cô, dùng ngón chân qua tất đút vào lồn cô mà ngoáy. Để không bị lộ, cô phải tập trung chống lại trò nghịch của tôi, không còn sức quậy. Tôi cũng tranh thủ chỉnh lại quần áo.
“Xong rồi, hôm nay cảm ơn sếp Minh Thuận đã dành thời gian phỏng vấn, cảm ơn nhiều.”
“Không có gì, nói chuyện với anh Kiên, tôi cũng học được nhiều. Có dịp chúng ta nên trò chuyện thêm.” Tôi bắt tay Văn Kiên.
Lúc này, Văn Kiên đưa ra đề nghị bất ngờ: “Thế này nhé, Sếp Minh Thuận, hay là hẹn ngày nào đó, anh qua nhà tôi ăn bữa cơm gia đình, được không?”
Tôi đang nghĩ cách để gặp lại Bích Ngọc, ai ngờ chồng cô ta mời tôi tới nhà, tiết kiệm cho tôi bao nhiêu công sức. Tôi thầm nghĩ: “Không biết nếu anh ta biết vợ mình bị tôi đụ tơi bời cách đây không lâu, giờ lại mời sói vào nhà, liệu có tức đến thổ huyết không?” Tiễn Văn Kiên đi, Trúc Lam cuối cùng bò ra khỏi gầm bàn, nhìn tôi đầy hờn dỗi.
“Nhìn gì? Biết anh đang phỏng vấn mà còn làm mấy trò đó dưới gầm bàn. Bị phát hiện là tiêu cả lũ. Thế nào, ngón chân cậu đụ em sướng không? Biết không, lúc em bị anh bắn tinh lên mặt, trông dâm đãng thế nào không, con đĩ nhỏ này.”
Trúc Lam đổi sắc mặt, rồi nhanh chóng trở lại bình thường: “Chẳng sướng gì, bị cặc đụ nhiều rồi, ngón chân chả xi nhê. Nhưng lúc nãy dưới bàn, khi gã kia giới thiệu, cặc anh giật một cái. Thấy gã đó, nhớ tới cô nào anh từng chơi rồi hả?”
“Haha, đúng thế. Lần trước đi Anh ký hợp đồng, đi với một phó bí thư. Xảy ra vài chuyện, thế là anh với bà ấy quấn lấy nhau…”
“Gã Văn Kiên này là chồng phó bí thư? Nên lúc hắn mời anh tới nhà ăn cơm, mặt anh đổi sắc, haha, cái sừng này cắm chắc thật!” Trúc Lam ngồi trên sofa, cười nghiêng ngả. “Thế nào? Nhìn anh, chắc định tới nhà họ, cắm thêm cái sừng nữa trước mặt gã, đúng không?”
“Em đoán đúng rồi. Nói chứ, bí thư Bích Ngọc đó, dâm thật.”
“Dâm bằng em không?” Trúc Lam chẳng bao giờ kiêng dè mấy chuyện này.
“Hừ, nếu anh lớn hơn chục tuổi, chắc cũng cưới em luôn rồi.”
“Đời đâu có ‘nếu’. Giờ chúng ta đang sướng thế này không tốt sao? Nhưng ai ngờ nổi, cô thư ký phó tổng lạnh lùng cao ngạo nổi tiếng trong công ty, lại là một con đĩ dâm đãng. Nhưng chơi thì chơi, đừng dây vào trò tình cảm với người trong công ty, có chuyện là cô em cũng không cứu nổi em đâu.”
“Biết rồi. À, nghe nói có người ở phòng marketing đang muốn cua em, dò la tin tức em hả?”
“Ờ, thật hả? Người đó thế nào?”
“Nghe nói đẹp trai, vài tháng trước mới từ Mỹ về, nhà có vẻ có tiền, cụ thể thì không rõ.”
“Chuyện riêng của em, anh không can thiệp.”
“Đồ vô tình, tốt xấu gì mình cũng là ‘vợ chồng trong bóng tối’. Đụ em thì cứ gọi ‘cháu ngoan’, ‘cháu dâm’, giờ lại bảo không can thiệp chuyện riêng…” Cô vừa nói vừa rời văn phòng, tới cửa thì quay lại: “À, mẹ em bảo sang năm về Việt Nam ăn Tết, anh nói với cô em một tiếng.”
“Hả? Mẹ Trúc Lam? Ngọc Duyên? Anh cưới Ngọc Nhi mà bà ấy không về, giờ tự nhiên về? Nhưng cũng chẳng sao, bà ấy về, anh cũng có cơ hội chơi mẹ con, chị em song phi, haha.”