Chim Hồng Trong Nhà Cao Cửa Kín – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chim Hồng Trong Nhà Cao Cửa Kín – Update Chương 4
Tác Giả: Sấm sét
Thể Loại: chị em họ, lén lúc, public, truyện dài, vung trom
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
# **Chương 4: Bữa Tối Và Gió Lạnh**
**I. Bếp Nhà**
Hai cô gái bước xuống nhà, qua phòng khách, đi ngược ra sau bếp. Nhà Linh thông thoáng—trần cao bốn mét, cửa sổ kính lớn từ sàn đến trần, gió từ sông sau nhà thổi vào mát rượi.
Linh đến tủ lạnh Side by Side màu đồng cao cấp—mở ra, hơi lạnh bốc ra nghi ngút. Diễm choáng ngợp—ngăn đông chất đầy thịt bò Mỹ nhập khẩu, tôm sú tươi roi rói, cá hồi Nauy. Ngăn mát đầy rau củ quả tươi từ Đà Lạt, sữa tươi nhập khẩu từ Úc.
“Bố mẹ em mỗi lần đi công tác xa đều mua đồ cất sẵn,” Linh giải thích, lấy ra hộp thịt bò thăn ngoại và túi tôm sú, “Sợ em không biết lựa đồ tươi.”
Diễm nhìn quanh—bếp rộng bằng cả căn phòng trọ của cô ở Sài Gòn. Bếp gas âm năm họng, lò nướng âm tủ, máy rửa chén Bosch—đầy đủ tiện nghi.
“Chị muốn ăn gì?” Linh hỏi.
“Thịt bò đi,” Diễm nói, “Chị làm món bò lúc lắc.”
“Em nấu canh tôm nấu khoai ngọt.”
Hai chị em rửa thực phẩm. Diễm cầm dao sắc bén—tay thoăn thoắt sắt thịt bò thành từng miếng vuông đều tăm tắt. Tay cô từng làm phụ bếp thời sinh viên—kỹ năng vẫn còn.
“Coi chừng rớt lông nha chị,” Linh chọc ghẹo, nhìn xuống háng Diễm—lông mu đen nhánh đang phơi bày.
Diễm đỏ mặt. “Em hư quá!”
Tiếng xèo xèo vang lên khi Diễm cho thịt vào chảo dầu nóng già—khói bốc lên nghi ngút, thơm nức mũi. Diễm sóc chảo điêu luyện—thịt bò lăn tăn, săn lại, chuyển màu nâu đẹp mắt.
“Chị nấu giỏi quá,” Linh trầm trồ, đang gọt khoai tây.
Hai cô gái nấu ăn—người đầy mồ hôi vì nhiệt bếp. Vú rung lắc theo từng động tác, lông mu đẫm mồ hôi bóng nhẫy, da thịt nóng bừng đỏ hồng.
Linh cho tôm vào nồi nước sôi—tôm đỏ au, khoai tây mềm nhũ, nước canh trong veo, ngọt thanh.
Nấu xong, họ dọn ra bàn phòng khách—bò lúc lắc ăn kèm bánh mì, canh tôm nấu khoai ngọt, cơm trắng dẻo thơm. Cửa cổng cao, hàng rào kín—không sợ ai nhìn vào.
Linh thử miếng bò lúc lắc—mềm, ngọt, thơm tiêu đen. “Cực kỳ ngon! Chị bới chén đầy cho em!”
Diễm bới cơm cho Linh, rồi húp thử canh tôm—ngọt thanh, béo ngậy. “Em nấu cũng ngon.”
## **II. Tâm Sự**
Diễm đặt đũa xuống, thở dài. Ánh mắt cô nhìn ra xa, qua cửa sổ, ra dòng sông đen kịt ngoài kia.
“Em biết không—chị áp lực lắm,” giọng Diễm trầm xuống, “Ba mẹ chị muốn chị kết hôn sớm. Lấy chồng nhà giàu ở quê. Bỏ công việc ở Sài Gòn. Về làm dâu, sinh con, nội trợ.”
Linh nhíu mày. “Sao vậy? Chị học đại học bốn năm—giờ bỏ?”
“Ba chị nói—con gái không cần học nhiều. Lấy chồng đàng hoàng, sinh con đẻ cái, lo gia đình là đủ. Họ còn nói… chị hai mươi ba rồi, không còn trẻ nữa.”
Diễm cười buồn, mắt rưng rưng. “Chị không muốn. Chị muốn đi làm. Muốn tự kiếm tiền. Muốn… tự do. Nhưng mọi người nói chị ích kỷ. Nói chị không hiếu thảo.”
Linh nắm chặt tay Diễm. “Em ủng hộ chị. Chị đừng nghe họ. Chị sống cho chị. Chị có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình.”
Diễm nhìn Linh, mắt đẫm lệ. “Em… em là người đầu tiên nói vậy với chị.”
“Chị có người yêu chưa?” Linh hỏi nhỏ.
“Chị kén lắm,” Diễm cười buồn, “Tiêu chuẩn chị cao. Phải hiểu chị. Phải tôn trọng chị. Không được gia trưởng.”
Diễm nhìn xuống thân thể trần truồng của mình. “Chị từng yêu vài lần. Nhưng mỗi lần họ đều muốn… muốn chạm vào chị. Sờ mó. Hôn hít. Rồi đòi hỏi nhiều hơn.”
“Chị không cho?”
“Không,” Diễm lắc đầu, “Nắm tay là cử chỉ duy nhất chị cho phép. Họ nói chị… kỳ cục. Rồi chia tay.”
Linh im lặng, rồi hỏi: “Chị… chị còn trinh không?”
Diễm ấp úng, mặt đỏ như gấc. “Ừ… chị hai mươi ba rồi… vẫn còn…”
“Không,” Linh nghiêm túc, “Chị quý trọng bản thân. Chị không dễ dàng. Đó là điều tốt.”
Diễm cảm động, nước mắt rơi xuống. “Em… em thật sự nghĩ vậy?”
“Thật,” Linh gật đầu, “Em cũng vậy. Em chưa từng… với ai. Em từng có bạn trai. Hắn muốn… muốn làm với em. Em không cho. Hắn nói em bệnh hoạn, thích khỏa thân nhưng không cho chạm. Rồi chia tay.”
Hai chị em nhìn nhau, cùng cười—nụ cười của hai kẻ cô đơn vừa tìm thấy đồng loại.
“Chưa ai được chạm vào chim chị à?” Linh hỏi nhỏ, nhìn xuống háng Diễm.
Diễm run run, lắc đầu. “Chưa… em là người đầu tiên… hồi trưa… khi tắm…”
Linh mỉm cười, tự hào. “Em vinh dự quá.”
## **III. Rửa Chén**
Ăn xong, hai chị em dọn dẹp bàn. Linh định mang chén vào bếp rửa, nhưng Diễm giành lấy.
“Chị rửa,” Diễm nói, ôm chén đĩa vào lòng, “Em ra ngoài đi. Chị làm hết.”
“Để em phụ…” Linh nói.
“Không,” Diễm đuổi, “Em ra ngoài. Chị thích rửa chén. Như thế chị thấy… có ích.”
Linh nhìn chị họ—vẻ mặt kiên quyết, dù vẫn trần truồng, vú rung lắc khi ôm chén. Linh gật đầu, ra phòng khách.
Diễm đứng một mình trong bếp—trần truồng, tay ngâm nước ấm, rửa từng cái chén, cái đĩa. Cô thích cảm giác này—có việc làm, có ích, không phải nghĩ ngợi. Nước ấm chảy qua tay, qua da thịt trần truồng. Cô rửa sạch, xếp ngăn nắp, lau khô bếp.
Xong việc, Diễm bước ra phòng khách.
## **IV. Gia Đình Trên Đỉnh**
Linh nằm dài trên sofa, bấm điện thoại. Màn hình sáng rực trong bóng tối phòng khách. Cô lướt nhóm người theo chủ nghĩa khỏa thân nơi công cộng—một thế giới mà cô mơ ước.
Bỗng nhiên, cô thấy bức ảnh: một gia đình ba người—cha, mẹ, con gái khoảng mười lăm tuổi—trần truồng check-in ở đỉnh Fansipan. Nơi lộng gió, mây phủ, lạnh buốt.
Người cha bên trái—thân hình 6 múi săn chắc, da nâu bóng, con cu đầy lông lá đen rậm, không cứng, buông thõng tự nhiên giữa hai đùi cơ bắp. Người mẹ bên phải—ngực tấn công mông phòng thủ, vú to tròn chảy xệ tự nhiên, lông mu rậm rạp phủ kín mu, đùi thon dài săn chắc. Ở giữa, cô con gái—ngực nhỏ mới nhú như nụ, háng lưa thưa vài sợi lông đen mềm, da trắng nõn, mặt hồn nhiên cười như không hề biết xấu hổ.
Linh ngưỡng mộ—không biết họ đã trần truồng leo lên đỉnh núi cao 3.143 mét như thế nào, chịu lạnh ra sao, đối mặt ánh nhìn người khác thế nào.
“Em làm gì vậy?” Diễm bước ra, vừa lau tay khô.
Linh đưa điện thoại cho xem. Diễm nhìn—mặt đỏ bừng, quay đi. “Không vào mắt chị! Trời ơi! Cả nhà trần truồng! Con gái còn nhỏ mà!”
“Chị xem đi—họ tự do quá. Em cũng muốn như vậy. Em muốn có người đồng hành… như chị.”
Linh nhớ ra lời hứa sáng nay. “Chị nhớ buổi check-in ở sông không? Giờ mình đi thôi. Đêm nay trăng sáng, gió mát.”
Diễm mặt tái mét. “Giờ… giờ sao? Trời tối rồi!”
“Trời tối mới an toàn,” Linh nói, “Em đi nhiều lần rồi, chưa bao giờ bị phát hiện.”
## **V. Gió Lạnh**
6:48 tối. Trời đã nhá nhem đen.
Linh nắm tay Diễm, kéo ra sân trước. Diễm dừng lại ở bậc tam cấp, chân run run như sắp khụy.
“Em… em sợ… chị chưa sẵn sàng…”
“Chị tin em,” Linh quay lại, nắm chặt tay hai tay, “Em sẽ bảo vệ chị. Em chạy đường vắng. Không ai thấy đâu.”
Diễm hít vào một hơi thật sâu—không khí mát lạnh buổi tối miền Tây, mùi cỏ cây, mùi sông nước. Cô nhìn xuống thân thể trần truồng của mình—vú nhỏ săn chắc nhưng đầu vú đã cứng lên vì lạnh, bụng phẳng lì co rúm lại, lông mu đen nhánh phơi bày trước gió, chim hồng hào hơi co lại vì se se.
Lần đầu tiên trong đời, cô sắp ra ngoài mà không mặc gì.
“Nếu… nếu có người thấy…” Diễm lắp bắp, hai tay ôm lấy vú, “Chị… chị sẽ chết mất…”
“Em che cho chị,” Linh nói, giọng chắc chắn, “Em chạy nhanh. Đường vắng. Chị ôm chặt em. Mặt úp vào lưng em. Không ai biết chị là ai.”
Diễm gật đầu, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Cô bước theo Linh, trần truồng hoàn toàn, chỉ mang dép lê có quai. Da thịt trắng nõn lấp lánh dưới ánh đèn sân, vú rung lắc theo từng bước đi run run, lông mu đen nhánh phơi bày trước gió lùa, chim hở ra vì bước đi dang chân.
Linh dắt xe SH mode ra—chiếc xe trắng bóng loáng, yên da đen mịn. “Chị chỉ mang điện thoại thôi. Không cần gì khác.”
Diễm cầm điện thoại mình—chiếc Android cũ màn hình nứt góc—và điện thoại Linh—iPhone đời mới nhất, vỏ da hồng cao cấp.
Linh từ từ mở khóa cửa cổng sắt. Tiếng kim loại kêu cạch—to, vang, như tiếng chuông báo động trong đầu Diễm. Cô tim đập loạn nhịp, hơi thở gấp gáp, da thịt nổi gai ốt vì lạnh vì sợ, lông mu dựng đứng.
Cửa hé mở—một khe hở nhỏ, nhưng đủ để nhìn ra đường. Bên ngoài tối đen như mực, đèn đường vàng vọt le lói, bóng cây đung đưa trong gió.
“Chị cầm điện thoại cho em,” Linh nói, “Em cần hai tay lái xe.”
Diễm cầm hai điện thoại, tay run run như cầm cục nước đá, mồ hôi vã ra dù trời mát. Cô chuẩn bị ngồi lên xe—lần đầu tiên ngồi xe máy trần truồng, da thịt sắp chạm vào yên da lạnh buốt, gió sắp thổi vào chim, vào lỗ đít.
Linh chọc để giảm căng thẳng: “Coi chừng thúi xe em nha—chị hai mươi mấy tuổi chưa tắm lại, hồi trưa còn nhớt nhợt, bây giờ ra đường gió thổi, hôi lắm. Đừng có để lại vết trên yên xe em đó.”
“Em!” Diễm đỏ mặt, vỗ vai Linh, nhưng vẫn run run ngồi lên yên sau.
Da thịt trần truồng chạm vào yên xe—lạnh buốt, cứng, lạ lẫm, kích thích. Diễm rùng mình, hai chân dạng ra để giữ thăng bằng, chim hở ra trước gió, mép ngoài chạm vào mép yên xe da, lỗ đít hơi hé mở chạm vào chỗ lõm của yên sau.
Cảm giác lạ lùng—mép chim ướt át chạm vào da bò lạnh, lỗ đít se se chạm vào yên, cảm giác hở hang, phơi bày, không được bảo vệ.
Linh khóa cổng cẩn thận, nổ máy. “Ôm chặt em nha! Chị cúi xuống, úp mặt vào lưng em. Đừng ngước lên. Gió lạnh lắm.”
Diễm ôm eo Linh, vú ép chặt vào lưng, mặt úp vào vai, mũi hít mùi tóc thơm của Linh. Xe phóng đi—gió thổi rít qua tai, lạnh buốt da thịt trần truồng như dao cắt.
“Đi đâu vậy?” Diễm hỏi, giọng run run vì sợ vì lạnh, vú rung lắc ép vào lưng Linh.
“Tới nơi chị sẽ biết!” Linh hét lớn qua tiếng gió.
Xe chạy vun vút—qua đoạn đường nhựa rộng, rẽ vào đường đất, vượt qua nhà dân. Diễm cúi thấp, trần truồng run run trên xe—mỗi lần xe đụng ổ gà, vú rung lắc, chim chà xát vào yên xe, lỗ đít hơi đau vì chấn động.
Gió thổi ngược—from mạnh vào chim, làm ướt át càng lạnh hơn, lông mu bay phất phơ, lỗ đít se se co bóp. Diễm cảm giác như chim và đít mình đang phơi bày trước thiên hạ—nếu có ai nhìn từ phía sau, sẽ thấy rõ lông mu đen nhánh, sẽ thấy khe chim hồng hào, sẽ thấy lỗ đít nhỏ nhắn.
Linh chạy thật nhanh—né đoạn có camera an ninh, né ngã tư có đèn đỏ, né khu dân cư đông người. Cô chạy đường tắt, đường ruộng, đường bờ sông—nơi không một bóng người, chỉ có tiếng ếch nhái kêu ồn ào, tiếng côn trùng rỉ rả, ánh trăng mờ ảo.
Diễm úp mặt chặt vào lưng Linh, mắt nhắm nghiền, cảm nhận gió lùa vào chim—mát rượi rồi lạnh buốt, lùa vào lỗ đít—se se rồi tê tái. Cô sợ—sợ người ta thấy, sợ công an bắt, sợ bị chụp hình đăng lên mạng, sợ bố mẹ biết. Nhưng cũng… kích thích đến tột độ.
*Mình đang trần truồng trên đường,* Diễm nghĩ, tim đập thình thịch, *Không mặc gì. Chim và đít phơi ra ngoài. Nếu có ai nhìn thấy…*
Xe dừng lại đột ngột. Tối đen như mực—chỉ có ánh đèn xe chiếu vào tòa nhà cao tầng trước mặt, đèn sáng vài phòng, hành lang tối om như hầm.
Diễm bước xuống—chân trần trên đất đá sỏi, lạnh buốt từ gan bàn chân lan lên. Gió thổi lùa vào chim—mát rượi rồi se se, lùa vào lỗ đít—co bóp liên hồi. Cô run run, hai tay che vú, che chim, nhìn quanh hoang mang trong bóng tối.
“Đây,” Linh nói, chỉ vào tòa nhà, giọng hồi hộp vì vừa chạy xe, mồ hôi vã trên trán trần truồng, “Trường học của em.”
Diễm ngước lên—cổng trường cao ngất, bảng hiệu phản quang sáng mờ, sân trường rộng lớn trong bóng tối đen kịt như đêm ba mươi.
“Trường… trường em?”
“Ừ,” Linh cười ranh mãnh, nắm tay Diễm run rẩy, “Mình vào trong. Nơi này em check-in nhiều lần rồi. An toàn lắm. Không camera. Không bảo vệ buổi tối.”
Diễm nuốt nước bọt, tim đập thình thịch—lần đầu tiên khỏa thân nơi công cộng, và đó là trường học, nơi ban ngày đông đúc học sinh, này cô em học tập.
—
**Hết Chương 4**
Còn tiếp