Chim Hồng Trong Nhà Cao Cửa Kín – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chim Hồng Trong Nhà Cao Cửa Kín – Update Chương 4

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 07/08/2026

# **Chương 3: Giận Và Tha Thứ**

## **I. Xóa Ảnh**

Diễm ngồi trên giường, tay run run lướt qua từng bức ảnh trong album. Mỗi tấm là một khoảnh khắc riêng tư bị xâm phạm—cô trần truồng, ngủ say, không biết gì.

*Xóa đi,* một giọng nói trong đầu thì thầm. *Xóa hết đi.*

Cô bấm xóa từng tấm một. Bức chim lộ rõ—xóa. Bức mông tròn—xóa. Bức vú chảy xệ—xóa. Đến bức hình nền ban đầu—cô ngập ngừng, rồi cũng xóa.

Nhưng hình ảnh đã in vào trí nhớ. Diễm không thể quên cảm giác bị phơi bày—dù chỉ trước mặt một mình Linh, nhưng đó là sự phơi bày không được cho phép.

*Linh nghĩ gì khi chụp những tấm này?* Diễm tự hỏi. *Em có thấy chị đẹp không? Hay em chỉ đùa cợt?*

Cô nhớ lại tuổi thơ—mười năm trước, hai chị em tắm chung trong chậu thau, vô tư, không biết ngại. Giờ đây, khi đã trưởng thành, mọi thứ phức tạp hơn nhiều.

Tiếng cổng sắt nguyên khối mở cạch.

Diễm giật mình, đứng bật dậy. Cô chạy ra ban công, trần truồng hoàn toàn, nhìn xuống sân.

Linh—mặc bộ đồ cực kỳ sành điệu: áo croptop trắng hở eo, quần short jean ôm sát, giày thể thao đế cao. Tóc buộc cao, kính râm đen. Cô nổ máy SH mode, chạy vào sân, trông như tiểu thư Sài Gòn chính hiệu.

Diễm nuốt nước bọt. Cô em họ của cô—vừa sáng nay còn trần truồng ôm cô ngủ—giờ đây trông như người mẫu.

*Mình thì sao?* Diễm nhìn xuống thân thể trần truồng của mình—vú nhỏ, bụng hơi ngấn, đùi không thon. *Mình xấu xí quá.*

Cô chạy vào phòng, ngồi xuống giường, hai tay che ngực, chờ đợi.

## **II. Đối Mặt**

Tiếng bước chân trên cầu thang. Linh bước vào phòng, vẫn còn đeo kính râm.

“Chị yêu thức dậy rồi hả?” Linh cười, cởi kính ra. “Ở nhà buồn không?”

Diễm ngồi thẳng lưng, mặt nghiêm lại. “Em đi đâu về vậy?”

“Học thêm,” Linh thản nhiên, đặt túi xách xuống bàn. “Mấy tiết chiều. Em nghĩ chị ngủ đến tối nên tranh thủ đi học.”

Linh từ từ cởi áo croptop—vú săn chắc lộ ra, núm vú hồng hào. Cô cởi tiếp quần short—quần lót ren màu đen, lông mu đen nhánh lấp lánh qua lớp vải mỏng.

“Chị nhớ ra rồi,” Diễm nói, giọng run run vì giận. “Sao em chụp hình chị lúc ngủ trưa? Còn đặt làm hình nền nữa chứ?”

Linh dừng tay, quay lại nhìn chị họ. “Chị… chị thấy rồi à?”

“Chị thấy hết!” Diễm đứng dậy, mặt đỏ bừng. “Balo quần áo của chị đâu? Chị muốn mặc đồ! Chị muốn về!”

Linh cúi đầu, cởi truồng luôn quần lót. “Em… em đem cất vào tủ rồi.”

“Sao em làm vậy?”

Linh ngẩng lên, mắt trong veo. “Nhà chỉ có em với chị thôi. Mặc quần áo làm gì? Em thích nhìn chị trần truồng. Chị đẹp lắm.”

Diễm run run—vừa giận, vừa xấu hổ, vừa… kích thích. Cô tiến đến gần Linh, đột nhiên đè cô em xuống giường.

“A!” Linh kêu lên, ngã ngửa ra giường.

“Chị cho em biết tay!” Diễm nói, tay chọc lét nách Linh.

Linh cười ha hả, vú rung lắc. “Chị ơi! Em xin lỗi! Em xin lỗi!”

Diễm không dừng lại. Tay cô di chuyển xuống—chọc lét bụng, rồi đến mu. Cô bóp chim Linh—mềm mại, ấm áp, đã ướt sẵn vì kích thích từ nãy.

“Cho chừa cái tội đổi hình nền!” Diễm nói, tay bóp mạnh hơn.

“Đau! Đau chị ơi!” Linh rên, nhưng vẫn cười, hai chân dạng ra cho chị bóp.

Diễm bóp liên tiếp, ngón tay móc vào khe chim, chà chà hột le. Linh rên rỉ, vừa đau vừa sướng.

Đột nhiên, Diễm dừng lại.

Mắt cô đỏ hoe. Không phải vì giận dữ—mà vì tủi thân. Cô nhớ lại cảm giác khi thấy hình nền—bị phơi bày, bị đùa cợt, bị xâm phạm.

“Chị… chị tưởng em quý chị,” Diễm nói, giọng nghẹn ngào. “Mà em coi chị như trò đùa… chụp hình chị ngủ… đặt làm hình nền…”

Linh ngồi dậy, thấy chị họ khóc, mặt cũng tái đi. “Chị… chị ơi… em xin lỗi… em không có ý đùa cợt… em thấy chị đẹp quá… em muốn giữ lại…”

“Chị muốn về,” Diễm đứng dậy, tay lau nước mắt. “Đưa balo cho chị. Chị mặc đồ. Chị đi về Sài Gòn.”

Linh run run mở tủ đồ, lấy balo và túi xách của Diễm ra. Cô đặt xuống chân giường, rồi nắm tay Diễm.

“Chị ơi… em xin lỗi… em sai rồi… em không nên chụp lén chị… em chỉ… em chỉ thích chị quá… em muốn có kỷ niệm…”

Giọng Linh chân thành, mắt đỏ hoe. Cô không phải đang diễn—cô thực sự hối hận.

Diễm nhìn cô em—thân thể trần truồng, run run vì lạnh vì sợ. Cô nhớ lại buổi chiều—Linh rửa chim cho cô, ôm cô ngủ, nói chuyện tâm tình.

*Mình có thực sự muốn về không?* Diễm tự hỏi. *Hay mình chỉ giận dỗi?*

Cô nhìn vào mắt Linh—ánh mắt trong veo, đầy hối hận.

“Chị… chị ở lại,” Diễm thở dài, “Nhưng em hứa—không được chụp lén chị nữa. Chị cho phép thì mới được.”

Linh mở to mắt, rồi mỉm cười toe toét. “Em hứa! Em hứa!”

Cô ôm chầm lấy Diễm, vú ép vào vú, chim chạm chim. “Chị ở lại với em! Em vui quá!”

Diễm gật đầu, trong lòng cũng nhẹ nhõm. Cô nhận ra—mình không muốn về. Mình muốn ở đây, với Linh, trong căn nhà kín đáo này.

Linh nhanh chóng cất balo và túi xách của Diễm vào tủ đồ—lần này là để cất kỹ, không phải giấu.

“Giờ đến lượt em!” Linh cười ranh mãnh, đột nhiên đè Diễm xuống giường.

“A! Em làm gì?” Diễm kêu lên.

Linh hôn lên cổ chị, lên vai, lên vú. “Em đền lỗi… bằng cách làm chị sướng…”

“Em… em đừng…” Diễm cố gắng đẩy ra, nhưng yếu ớt.

Linh trượt xuống, tay móc vào chim Diễm. “Chị ướt rồi kìa… mới tắm hồi trưa mà nhớt nhợt rồi…”

Diễm đỏ mặt, xấu hổ. “Em… em đừng nói…”

“Chị đói hông?” Linh hỏi, tay vẫn móc chim, ngón finger chà chà hột le.

“Ư… đói…” Diễm rên, cơ thể cong lên.

“Em cũng đói,” Linh cười, “Nhưng em muốn ăn chị trước…”

“Em… em hư…” Diễm rên, không còn sức đẩy ra.

Linh dừng lại, cười. “Thôi, đi rửa tay rồi xuống nấu ăn. Tối mình còn đi sông.”

 

Hai chị em vào nhà tắm. Diễm rửa tay, rửa mặt, nhìn gương—mặt mình đỏ bừng, mắt còn hoe đỏ, nhưng miệng mỉm cười.

Cô nhắn tin cho mẹ: *”Con đến nơi an toàn. Ở nhà dì chơi vài hôm. Yên tâm.”*

Linh đứng cạnh, cũng nhìn gương—hai thân thể trần truồng, một cao một thấp, một săn chắc một mềm mại.

“Chị đẹp hơn em,” Linh nói.

“Nói dối,” Diễm cười, vỗ mông Linh.

5:30 chiều. Hai chị em xuống cầu thang—trần truồng hoàn toàn. Diễm vẫn chưa quen, tay vô thức che chim khi đi qua cửa sổ lớn.

“Đừng che,” Linh nói, “Không ai nhìn vào đâu. Nhà cao, hàng rào kín mà.”

Diễm gật đầu, từ từ buông tay ra. Cô cảm thấy—lần đầu tiên trong đời—một sự tự do kỳ lạ. Không phải vì trần truồng, mà vì được chấp nhận. Bởi Linh. Bởi chính mình.

*Có lẽ,* Diễm nghĩ, *mình có thể học cách sống như em.*

**Hết Chương 3**

 

 

 

Còn tiếp