Chim Hồng Trong Nhà Cao Cửa Kín – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chim Hồng Trong Nhà Cao Cửa Kín – Update Chương 4
Tác Giả: Sấm sét
Thể Loại: chị em họ, lén lúc, public, truyện dài, vung trom
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
# **Chương 2: Hình Nền**
## **I. Thức Giấc**
Chiều muộn, ánh nắng xiên qua rèm cửa màu hồng, vẽ những vệt vàng cam trên drap giường lụa trắng.
Diễm mở mắt. Quạt trần quay liên hồi trên đầu, cánh quạt khiết khiết tạo gió mát lạnh thổi qua da thịt trần truồng. Cô rùng mình—cơ thể vẫn trần truồng như lúc ngủ trưa, nhưng bên cạnh đã trống không.
Linh đâu rồi?
Diễm ngồi dậy, vú rung nhẹ theo cử động. Cô nhìn quanh phòng—không có Linh. Giường king-size rộng lớn chỉ còn mình cô, drap nhăn nhúm chứng tỏ hai người đã nằm ôm nhau.
“Em Linh?” Diễm gọi nhỏ.
Không có tiếng trả lời.
Cơn buồn tiểu ập đến. Diễm đứng dậy, hai chân run run vì ngủ lâu. Cô bước vào nhà tắm góc phòng—bồn tắm vẫn còn vũng nước, hơi nước phảng phất mùi dạ hương.
Diễm nhìn bồn cầu dạng ngồi—cô không thích loại này. Thói quen từ nhỏ ở quê, cô quen ngồi xổm.
Cô leo lên bồn cầu, dạng hai chân, đái thẳng xuống sàn nhà tắm. Dòng nước vàng nhạt chảy ròng ròng, hòa vào nước còn đọng trên sàn. Cơn buồn tiểu kéo dài, Diễm rên nhẹ vì nhẹ nhõm.
Xong việc, cô lấy khăn tắm treo trên móc—chiếc khăn hồng mềm mại, thơm mùi xả—để chùi chim. Khăn chạm vào mép ngoài thâm sẫm, qua khe hồng hào, lau khô nước tiểu còn đọng.
Diễm định mặc quần áo vào, rồi chợt nhớ—bộ đồ cô mặc lúc tới đây đâu rồi? Cô nhớ lại—hồi trưa, khi Linh kéo vào phòng tắm, cô cởi đồ ngay tại đây, vứt áo quần xuống sàn. Nhưng khi lên giường ngủ, Linh đã mang đồ của cô đi đâu?
Cô nhìn quanh—không có quần áo đâu cả.
Diễm đỏ mặt. Cô phải trần truồng xuống tầng dưới tìm đồ? Hoặc tìm Linh?
Cô quyết định—trần truồng xuống kiếm Linh. Dù sao nhà cũng chỉ có hai người, và sáng nay cô đã trần truồng trước mặt Linh rồi.
## **II. Tìm Kiếm**
Diễm bước ra khỏi phòng, trần truồng hoàn toàn. Chiều muộn, ánh nắng vàng chiếu qua cửa sổ hành lang, phủ lên da thịt trắng nõn của cô một lớp sáng óng ánh.
Cô đi xuống cầu thang—từng bậc một, mông nẩy nẩy, vú rung lắc, lông mu đen nhánh lấp lánh. Đến tầng hai, cô rón rén qua phòng bố mẹ Linh—cửa đóng, không có ai.
Xuống tầng một, phòng khách trống trơn. Diễm đi vào bếp—không có Linh. Chỉ có mùi cơm nguội buổi trưa còn sót lại.
“Linh ơi?” Diễm gọi to hơn.
Không có tiếng trả lời.
Diễm đỏ mặt—cô đang trần truồng đi lòng vòng trong nhà người ta, không biết chủ nhân đâu. Nếu có ai đột nhiên vào?
Cô vội chạy lên tầng ba, mông nẩy nẩy theo từng bước chân. Vào phòng, cô ngồi xuống giường, hai chân khép nép, tay che chim—cảm giác lo lắng bắt đầu dâng lên.
Linh đi đâu rồi? Sao không để lại tin nhắn?
## **III. Hình Nền**
Bỗng nhiên, Diễm thấy điện thoại của mình trên tủ đầu giường—cô nhớ là đã để trong túi xách, nhưng giờ nằm chễm chệ trên gỗ sồi đánh bóng.
Cô cầm lên, mở máy để xem giờ.
Màn hình sáng lên.
5:23 chiều.
Nhưng thứ khiến Diễm đứng hình không phải giờ giấc—mà là hình nền.
Thay vì bức ảnh cô mặc áo cử nhân, cầm bằng tốt nghiệp, nụ cười rạng rỡ trước cổng trường đại học—giờ đây là bức ảnh cô trần truồng nằm ngủ trưa.
Tư thế cực kỳ mất hình tượng—hai chân dạng ra, chim lộ ra rõ ràng, lông mu rậm rạp, miệng hơi hé mở, nước dãi chảy ra gối. Vú nằm nghiêng, một bên ép vào giường, một bình tròn trịa.
“Trời ơi!” Diễm kêu lên, mặt đỏ như gấc chín.
Cô lập tức vào mục album ảnh.
Hơn mười bức.
Bức một: Diễm nằm sấp, mông tròn trịa nổi lên, lỗ đít nhỏ nhắn hồng hào.
Bức hai: Diễm nằm nghiêng, vú chảy xệ theo trọng lực, núm vú thâm sẫm.
Bức ba: Cận cảnh chim—lông mu rậm rạp, mép ngoài thâm, mép trong hồng, lỗ nhỏ li ti.
Bức bốn: Diễm ôm gối, miệng ngậm góc gối, tưởng tượng đang ôm ai đó.
Bức năm: Hai chân dạng ra, chim mở rộng, nước nhờn còn đọng lấp lánh.
…
Tất cả đều chụp lúc cô ngủ trưa.
Diễm run run, tay bấu chặt điện thoại. Cô nhớ lại—điện thoại cô không cài mật khẩu vì ngại phiền phức. Linh đã lấy điện thoại cô lúc nào? Lúc cô ngủ say?
Cô nghĩ đến cảnh Linh cầm điện thoại, chụp từng tấm một—có lẽ còn chạm vào chim cô, dạng chân cô ra để chụp rõ hơn.
“Con nhỏ này…” Diễm nghiến răng, nhưng trong lòng có chút kích thích.
Cô đỏ mặt, thì thầm một mình: “Khi gặp Linh, chị sẽ bóp banh con của em… bóp thật mạnh… cho em biết tay…”
Nhưng nghĩ đến việc “bóp banh con của Linh”—tức là chim của cô em—Diễm lại thấy ngượng. Cô nhớ lại cảm giác lúc chiều, khi Linh móc chim cô bằng dung dịch dạ hương…
Cô ưỡn người trên giường, tay vô thức chạm xuống chim mình—đã ướt lại vì kích thích.
“Linh ơi… em đi đâu rồi…” Diễm rên nhẹ, vừa giận vừa nhớ.
Ngoài cửa sổ, mặt trời sắp lặn. Bóng tối bắt đầu buông xuống căn nhà ba tầng.
Và Diễm vẫn trần truồng, chờ đợi.
—
**Hết Chương 2**
Còn tiếp