Chim Hồng Trong Nhà Cao Cửa Kín – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chim Hồng Trong Nhà Cao Cửa Kín – Update Chương 4

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 07/08/2026

Chương 1:

Linh Ngứa Ngáy**

Linh ngồi bàn cuối lớp 12A3, tay cầm bút nhưng tâm trí bay đi nơi khác. Áo dài trắng bó sát, vải polyester nhà trường phát nóng bức, bí bách như túi nilon bọc kín da thịt. Cô cảm thấy ngứa ngáy khắp người—chỗ vú bị áo ngực ép chặt, chỗ mu bị quần lót cọ sát, chỗ đùi bị vải dày bao phủ.

*Cởi ra,* một giọng nói trong đầu thì thầm. *Cởi hết ra cho mát.*

Linh nhìn quanh lớp học. Bốn mươi mấy học sinh đang chăm chú viết bài. Thầy giáo đứng bảng giảng giải về văn học lãng mạn. Cửa sổ đóng kín, máy lạnh chạy ì ạch nhưng vẫn không đủ làm dịu cơn nóng miền Tâu tháng Năm.

Linh tưởng tượng—chỉ trong chốc lát—cảnh mình đứng dậy, cởi phăng bộ áo dài, lột luôn áo ngực và quần lót, đứng trần truồng giữa lớp học. Vú săn chắc rung lắc, lông mu đen nhánh phơi bày, lỗ đít nhỏ nhắn hồng hào ẩn hiện dưới ánh đèn huỳnh quang.

Cô thở dốc. Không được. Không thể.

Tiếng chuông tan học vang lên như phép màu. Linh vứt bút, nhét vội vở vào cặp, lao ra cửa trước cả khi thầy giáo kịp nói “về nhà ôn bài.”

Cô chạy đến khu để xe, tay run run mở khóa chiếc SH mode màu trắng—món quà sinh nhật thứ mười tám bố mẹ tặng. Vừa ngồi lên yên xe, Linh đã cảm thấy muốn cởi bỏ ngay bộ đồng phục. Nhưng cô đành chịu đựng, nổ máy, phóng về nhà.

Đường về nhà Linh mất mười lăm phút—qua mấy con đường nhựa rộng, rẽ vào con đường đất đỏ phủ đá xanh, dừng lại trước cánh cổng sắt cao ba mét. Biệt thự ba tầng hiện ra sau hàng rào—nhà họ Nguyễn, một trong những gia đình giàu có nhất huyện. Bố Linh làm chủ doanh nghiệp xuất khẩu thủy sản, mẹ là hiệu trưởng trường cấp hai. Họ đi công tác Cần Thơ cả tuần nay, để Linh một mình trong căn nhà rộng thênh thang.

Linh mở cổng, chạy xe vào, đóng sầm cổng lại. Vừa bước vào nhà, cô đã cởi phăng áo dài, vứt xuống sàn nhà đá hoa cương. Áo ngực theo sau, rồi đến quần lót—tất cả nằm la liệt như vỏ bọc lột ra từ con sâu mới nhộng.

Cô đứng trần truồng giữa phòng khách rộng hơn trăm mét vuông, hai tay giang ra, hít thở không khí tự do. Vú nhỏ nhắn hình quả lê săn chắc, núm vú hồng hào nhô lên như hai hạt đậu. Lông mu đen nhánh, xoăn tít, phủ kín khe thịt hồng hào. Mông nẩy nẩy, tròn đầy, lỗ đít nhỏ nhắn co bóp theo nhịp thở.

“Ai…” Linh rên nhẹ, vuốt ve da thịt. “Sướng quá…”

Cô nằm dài trên ghế sofa da thật nhập khẩu, hai chân dạng ra thoải mái. Quạt trần quay liên hồi, làm dịu cơn nóng. Linh vuốt ve bụng phẳng lì, rồi đưa tay xuống dưới—ngón tay lướt qua lông mu, chạm nhẹ vào hột le đã cứng lên vì kích thích từ nãy ở trường.

“Ưm…” cô rên nhẹ, mắt nhắm nghiền.

Tiếng chuông cửa reo.

Linh ngồi bật dậy, nhưng không vội mặc đồ. Cô nhìn đồng hồ—mười một giờ trưa. Ai đến giờ này?

Cô bước đến cửa, nhìn qua mắt thần—Diễm, chị họ xa từ Sài Gòn về. Diễm là con của dì Tư, em gái mẹ Linh, nhưng hai nhà ít qua lại từ khi dì Tư lấy chồng ngoài quê.

Linh mở cửa, vẫn trần truồng hoàn toàn.

“Chị Diễm?”

Diễm—hai mươi ba tuổi, mới tốt nghiệp đại học—đứng sững tại cửa, tay cầm túi xách, mắt tròn xoe nhìn cảnh tượng trước mặt. Cô vừa đi xe buýt từ bến xe miền Tây, mất ba tiếng đồng hồ, người đầy mồ hôi và bụi đường.

“Em… em…” Diễm lắp bắp, mặt đỏ bừng.

“Chị vào đi,” Linh thản nhiên, quay người đi vào trong, mông nẩy nẩy theo từng bước.

Diễm do dự, nhưng vẫn bước vào, đóng cửa lại. Cô đứng chôn chân giữa phòng khách, không biết nhìn đâu. Ánh mắt vẫn lén đánh giá thân thể trần truồng của cô em—da thịt trắng nõn như sứ, vú săn chắc, lông mu rậm rạp, lỗ đít nhỏ nhắn hồng hào.

“Em… em sao vậy?” Diễm run run hỏi.

“Em nghỉ trưa,” Linh ngồi xuống sofa, dạng chân ra thoải mái. “Chị ngồi đi.”

“Em không mặc đồ à?”

“Em thích vậy,” Linh cười, vẫy tay. “Bố mẹ em đi công tác cả tuần rồi. Em ở nhà một mình. Mặc đồ nóng lắm chị ơi.”

Diễm nuốt nước bọt. “Nhưng… như vậy là lạ lắm.”

“Chị thấy lạ,” Linh nghiêng đầu, vú rung nhẹ, “Nhưng em thấy tự do.”

Diễm đặt túi xách xuống bàn, ngồi xuống ghế đối diện, cố gắng không nhìn vào khe thịt hồng hào của cô em. “Chị… chị đến lấy mấy cuốn sách cũ của em. Dì bảo em có sách ôn thi đại học…”

“Chị ở lại chơi với em vài ngày đi,” Linh đứng dậy, đi đến gần, nắm tay chị họ. “Em buồn lắm. Ở nhà một mình, không ai nói chuyện.”

Diễm do dự. “Nhưng chị…”

“Không nhưng gì hết,” Linh nắm chặt tay, vú ép vào cánh tay Diễm. “Phòng em rộng lắm. Có giường lớn, có phòng tắm riêng. Chị ở đi.”

Diễm nhìn cô em—ánh mắt trong veo, đầy mong mỏi. Cô gật đầu. “Được… chị ở lại.”

Linh reo lên, ôm chị họ. Vú cô ép vào ngực Diễm, làn da trần truồng chạm vào áo sơ mi ướt mồ hôi. Diễm rùng mình, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp.

“Chị đói không?” Linh hỏi, kéo Diễm vào bếp. “Em nấu cơm sáng nay, còn thừa. Mình ăn trưa rồi nghỉ ngơi.”

Bữa Cơm Trưa**

Hai chị em ngồi ăn cơm ở phòng khách—Linh vẫn trần truồng, Diễm mặc nguyên bộ đồ công sở đầy mồ hôi.

“Cơm canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau muống xào,” Linh giới thiệu, gắp thức ăn cho chị. “Em nấu đó.”

“Em giỏi quá,” Diễm nói, ăn ngon lành. “Ở Sài Gòn chị toàn ăn cơm mua.”

Linh cười, ngồi đối diện, hai chân dạng ra thoải mái. “Chị học ở Sài Gòn sao rồi?”

“Mới tốt nghiệp. Đang tìm việc.”

“Chị có người yêu chưa?”

Diễm đỏ mặt. “Sao em hỏi vậy?”

“Thì hỏi thôi,” Linh cười, “Em tò mò. Chị xinh đẹp vậy mà.”

“Chị… chị có quen một người. Nhưng chia tay rồi. Anh ấy quá gia trưởng.”

Linh gật đầu, cầm ly nước mía uống. “Chị đừng nghe họ. Chị phải sống cho chị. Như em nè—em thích gì em làm.”

Nói rồi, Linh đứng dậy, lấy điện thoại, mở album cho chị xem. “Chị xem nè—em chụp ảnh khỏa thân, đăng lên mạng xã hội quốc tế. Những người theo chủ nghĩa tự nhiên. Họ khen em đẹp.”

Diễm nhìn vào màn hình—hình ảnh Linh trần truồng đứng ban công, trần truồng nằm đọc sách, trần truồng đi trong vườn. Cô sốc đến mức không nói nên lời.

“Em… em đăng cái này lên mạng?”

“Ừ,” Linh thản nhiên, “Em che mặt mà. Không ai biết là em. Với lại, em tự hào về cơ thể mình.”

Diễm không biết phản ứng thế nào. Cô vừa ngưỡng mộ, vừa sợ hãi, vừa… kích thích.

“Chiều tối,” Linh nói, mắt sáng rực, “Em rủ chị đi check-in khỏa thân ở con sông sau nhà. Nước sông mát, vắng người, mình tắm trần truồng, giống như những người trong nhóm em vậy.”

Diễm đỏ mặt. “Chị… chị không biết…”

“Không sao đâu,” Linh nắm tay chị, “Mình là chị em mà. Chị tin em đi.”

Sau bữa cơm, Linh kéo Diễm đi lên cầu thang. “Đi, lên phòng em. Chị cần tắm rửa.”

Phòng Ngủ Tầng Ba

Hai chị em đi lên cầu thang. Diễm vừa đi vừa ngưỡng mộ cơ thể trần truồng của cô em—vú săn chắc rung lắc, mông nẩy nẩy, lông mu đen nhánh, lỗ đít nhỏ nhắn co bóp.

Phòng Linh ở tầng ba hiện ra—sang trọng, sơn màu hồng pastel. Giường king-size, TV lớn, ban công nhìn ra sông. Phòng tắm kế bên—bồn tắm sứ trắng, vòi sen cao.

“Phòng em đẹp quá,” Diễm thì thầm.

Linh đến gần, nhăn mũi. “Chị thúi quá. Đi xe buýt ba tiếng đồng hồ.”

“Chị biết…” Diễm xấu hổ.

“Chị phải tắm ngay,” Linh kéo tay Diễm vào phòng tắm. “Em tắm chung với chị.”

Linh mở vòi nước nóng, hơi nước bốc lên. Cô bước vào bồn trước, vú săn chắc nổi trên mặt nước, lông mu chìm dưới làn nước trong.

“Chị vào đi.”

Diễm đứng chôn chân, mặt đỏ bừng. Cô nhìn cô em—da thịt trắng nõn, vú nhỏ nhắn săn chắc, núm vú hồng hào, nước chảy ròng ròng trên da.

“Chị… chị ngại…”

“Ngại gì?” Linh cười, “Mình là chị em.”

Diễm do dự một khoảng thời gian dài—tay run run đặt lên nút áo, rồi buông xuống. Cô nhìn Linh—ánh mắt trong veo, không dục vọng.

“Chị cởi đi,” Linh khuyến khích.

Diễm hít thở sâu, tay run run cởi từng nút. Áo sơ mi rơi xuống, lộ áo ngực ren ướt đẫm mồ hôi. Cô cởi áo ngực ra—vú lộ ra: nhỏ hơn Linh, hình quả táo chưa chín, núm vú thâm hơn, to hơn, quầng vú rộng màu nâu nhạt, hai bầu vú hơi chảy xệ.

Linh nhìn chăm chăm. “Chị đẹp quá…”

Diễm đỏ mặt, tay che ngực. “Chị xấu… vú chị nhỏ…”

“Đừng che,” Linh nói, “Để em nhìn.”

Diễm từ từ buông tay, đưa tay xuống quần Jean, kéo khóa ra. Quần rơi xuống, lộ quần lót cotton trắng—ướt đẫm. Cô do dự, tay run run kéo quần lót xuống.

Lông mu hiện ra—đen, xoăn, rậm rạp hơn Linh nhiều, phủ kín cả mu, lan xuống hai bên đùi. Chim lộ ra—mép ngoài thâm sẫm, mép trong hồng nhạt, lỗ nhỏ li ti co bóp nhịp nhàng. Lỗ đít nhỏ nhắn, hồng hào.

Diễm đứng trần truồng, hai tay che chim, mặt đỏ như gấc.

“Chị đẹp quá,” Linh thì thầm, “Lông chị rậm… chim chị nhìn ngon…”

Diễm run run, nước mắt suýt rơi. “Chị… chị xấu…”

“Không,” Linh đứng dậy, nước chảy ròng ròng, “Chị đẹp lắm.”

Linh nắm tay Diễm kéo vào bồn. Nước ấm ngập người Diễm—mát lạnh, dễ chịu.

“Ngồi đây,” Linh chỉ mép bồn.

Diễm ngồi xuống, hai chân khép nép. Linh ngồi đối diện, cầm vòi sen.

“Đùa nghịch nước đi chị,” Linh cười ranh mãnh, xối nước vào ngực Diễm.

“A!” Diễm kêu, nước ấm chảy ròng trên vú.

Diễm cười theo, cầm vòi sen xối lại vào ngực Linh. “Em chịu đòn!”

Hai chị em đùa nghịch—xối nước qua lại, bắn tung tóe. Linh xối nước xuống chim Diễm, nước chảy rọc rọc qua lông mu, qua khe chim.

“Chị ướt chim rồi!” Linh cười.

Diễm đỏ mặt, xối lại vào chim Linh. “Em cũng vậy!”

Linh bất ngờ tiến đến, ôm lấy Diễm dưới nước. Vú ép vào vú, lông mu chạm nhau, nước bắn tung tóe.

“Chị cứng vú rồi kìa,” Linh thì thầm, tay xoa vú Diễm.

Diễm rùng mình—núm vú cô cứng lên thật, cảm giác kích thích từ nãy giờ. “Em… em đừng…”

“Đừng gì?” Linh cười, tay xoa mạnh hơn, ngón tay kẹp núm vú.

Diễm rên nhẹ, không đẩy ra. Linh hôn nhẹ lên cổ chị, tay xoa xuống bụng, rồi đến mu.

“Chim chị nóng quá,” Linh thì thầm, tay chạm nhẹ lên lông mu.

Diễm run run, hai chân tự động dạng ra. Linh móc ngón tay vào khe chim, chạm nhẹ.

“Ư…” Diễm rên, đầu ngả ra sau.

Hai người đùa nghịch dưới nước—xoa vú, mó chim, hôn cổ, cười đùa. Nước bắn tung tóe, ướt đẫm tóc tai.

Sau một hồi, Linh lấy khăn chà lưng cho Diễm—từ vai xuống lưng, rồi đến mông. Diễm chà lại cho Linh.

“Chị đã bao giờ rửa chim bằng dung dịch dạ hương chưa?” Linh hỏi, lấy chai dung dịch màu xanh.

Diễm đỏ mặt, lắc đầu. “Chị… chị dùng sữa tắm thôi…”

“Để em rửa cho chị,” Linh nói, “Sạch và thơm.”

Diễm do dự, hai chân khép lại. “Chị… chị ngại… chỗ đó…”

“Ngại gì?” Linh cười, “Em là con gái, chị cũng là con gái. Để em rửa cho.”

Diễm do dự một khoảng thời gian dài—tay bấu chặt thành bồn, mặt đỏ bừng, nhìn Linh với ánh mắt ngượng ngùng. Rồi cô từ từ dạng chân ra, tay che chim buông xuống.

“Được… chị… chị cho em rửa…”

Linh cười, đổ dung dịch dạ hương vào tay—màu xanh trong, mùi thơm hoa nhài và bạc hà. Cô thoa vào mu Diễm, chà chà nhẹ nhàng.

“Mát quá…” Diễm rên nhẹ.

Linh thoa sâu hơn—ngón tay móc vào khe chim, chà chà mép ngoài, mép trong. Dung dịch thấm vào da, tạo cảm giác mát lạnh, thơm tho.

“Giờ em rửa bên trong,” Linh nói.

Diễm gật đầu, mắt nhắm nghiền, hai chân dạng ra hoàn toàn. Chim lộ ra rõ ràng—lông mu rậm rạp, mép ngoài thâm sẫm, mép trong hồng hào, lỗ nhỏ li ti co bóp.

Linh đổ thêm dung dịch, rồi đưa ngón tay móc vào lỗ chim—chà chà thành âm đạo, xoa xoa thành thịt mềm. Dung dịch tạo cảm giác tê tê, ngứa ngứa, kích thích.

“A… tê quá…” Diễm rên to, cơ thể co rúm.

“Tê là đúng,” Linh nói, ngón tay móc sâu hơn, “Dạ hương làm sạch sâu… tê tê… sướng sướng…”

Ngón tay ra vào lỗ chim, chà chà mạnh hơn. Diễm cảm thấy dòng điện chạy qua—tê tê, ngứa ngứa, sướng sướng. Nước nhờn chảy ra hòa với dung dịch.

“Ư… ư… tê quá em ơi… sướng quá…” Diễm rên, đầu ngả ra sau.

Linh chà thêm vào hột le—hạt nhỏ cứng lên, mẫn cảm. Dung dịch tạo cảm giác tê tê lan tỏa, kích thích tột độ.

“Chị sạch chưa?” Linh hỏi, ngón tay vẫn móc sâu.

“Sạch… sạch rồi…” Diễm thở hổn hển, “Tê quá… chị tê quá… sướng quá…”

Linh rút tay ra, lấy vòi sen xả lại. Nước ấm cuốn trôi bọt, lộ ra chim Diễm hồng hào, ướt át, thơm nồng mùi dạ hương.

“Thấy không?” Linh cười, “Sạch và thơm.”

Diễm gật đầu, mặt đỏ bừng, cơ thể run run vì kích thích.

“Đến lượt chị rửa cho em,” Linh nói, đổi chỗ.

Diễm run run đổ dung dịch vào tay, thoa vào chim Linh—lông mu ít hơn, chim hồng hào hơn.

“Xối nước vào đi chị,” Linh dạng chân ra.

Diễm cầm vòi sen, xối nước vào chim Linh—nước ấm chảy ròng ròng. Rồi thoa dung dịch, móc ngón tay vào trong—chà chà, xoa xoa.

“Nhanh lên… mạnh lên…” Linh rên to, vú rung lắc.

Diễm móc nhanh hơn, ngón tay ra vào lọt sọt. Nước nhờn chảy ra. Linh ưỡn người, chim co bóp mạnh.

“Em sướng… em sướng…” Linh rên.

Cả hai thở hổn hển. Linh kéo Diễm đứng dậy, ôm chặt—hai thân thể trần truồng ướt át, vú ép vú, chim chạm chim.

“Đi ngủ thôi chị,” Linh thì thầm, hôn tai Diễm.

Hai chị em bước ra, không lau khô. Linh kéo Diễm lên giường, nằm

xuống drap lụa.

“Ngủ trưa đi,” Linh ôm chặt Diễm.

Hai thân thể trần truồng ôm nhau—vú ép vú, chim chạm chim, chân quấn quýt. Da thịt ẩm ướt dính vào nhau.

Quạt trần quay. Hai chị em chìm vào giấc ngủ trưa, vẫn ôm nhau trần truồng.

**Hết Chương 1**

Còn tiếp