Chỉ hưởng sái của ông già đã đủ cho thời thanh niên oanh liệt – Update Chương 38
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chỉ hưởng sái của ông già đã đủ cho thời thanh niên oanh liệt – Update Chương 38
Tác Giả: Lưu Manh Cường
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: truyen sex nguoi lon
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
Chương 38: Cuộc chiến sau bữa trưa
Trận chiến ban sáng vừa khép lại để lại một bãi chiến trường hoang tàn nhưng đầy mãn nguyện ngay tại phòng khách. Tiếng mưa ngoài trời lúc này đã ngớt hạt, chỉ còn đọng lại những giọt nước tí tách rơi từ mái hiên xuống khoảng sân nhỏ. Nhìn cô Huyền vẫn đang nằm ngả ngớn thở dốc trên chiếc đệm lót, làn da trắng muốt đầm đìa mồ hôi cùng những vết hằn đỏ ửng khắp cơ thể, ông Minh và ông Cường hiểu ý, tự động thu dọn lại bãi chiến trường.
– Thôi, để hai anh xuống bếp chuẩn bị bữa trưa bù năng lượng cho trận vừa rồi. Chú cứ thong thả đưa cô lên tầng ba nghỉ ngơi đi nhé! – Ông Minh cười nham nhở, vỗ vai tôi một cái rồi kéo ông Cường lục đục xuống tầng một, khéo léo để lại không gian riêng tư cho hai cô cháu.
Tôi quay lại, nhìn cô Huyền đang nhắm nghiền mắt tận hưởng dư âm. Tôi đỡ lấy lưng cô, thì thầm:
– Dậy nào cô, nằm đây lạnh lưng lắm. Lên tầng ba tắm rửa sạch sẽ rồi cô với cô nằm nghỉ một chút, kệ 2 bố.
Cô Huyền nở một nụ cười mãn nguyện rồi quấn vội chiếc khăn tắm quanh người, cùng tôi bước lên căn phòng kín đáo trên tầng ba.
Khác với sự ồn ào, hỗn độn dưới nhà, không gian trên này yên tĩnh và mát mẻ hơn. Sau khi cùng nhau ghé qua phòng tắm để gột rửa sạch sẽ những dấu tích của cuộc hoan lạc vừa qua, cả tôi và cô Huyền đều trút bỏ hoàn toàn xiêm y, không một mảnh vải che thân, thoải mái thả lỏng cơ thể lên chiếc giường lớn.
Tôi kéo cô sát vào lòng, để cô gối đầu lên cánh tay mình, còn bàn tay tôi thì vô thức vuốt ve bờ vai tròn trịa và bầu ngực mềm mại vẫn đang phập phồng theo nhịp thở…
– Thắng này… – Cô Huyền cất tiếng
– Thật với cháu, đời cô chưa bao giờ dám nghĩ có ngày mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Đúng là… như trong phim, thậm chí còn hoang dại hơn cả phim ảnh ấy chứ! Cháu đúng là quỷ sứ.
Tôi nhếch mép cười tự đắc, bàn tay vô thức vuốt ve bờ vai tròn trịa của cô:
– Thế nào hả cô? Trải nghiệm “như trong phim” này có làm cô phê không? Ban đầu còn sợ sệt, đẩy ra, thế mà lúc sau ai là người rên to nhất, đòi hỏi nhiều nhất thế cơ chứ?
– Xí! – Cô Huyền bĩu môi, đánh nhẹ lên ngực tôi một cái nhưng miệng vẫn không giấu được nụ cười mãn nguyện. – Đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu nhé. Nhưng mà… công nhận với cháu là phê thật. Nhất là cái lúc thằng Cường nó… nó đưa vào đằng sau ấy… Cảm giác lúc đấy lạ lắm, vừa thốn vừa kích thích, hai cục thịt cứ dồn ép vào nhau…
Hai cô cháu cứ thế nằm ôm nhau, râm ran trò chuyện qua lại ôn lại những khoảnh khắc vừa qua, từ cảm giác nghẹt thở khi lên đỉnh kép cho đến những tư thế táo bạo chưa từng có.
Một lúc sau, khi những câu chuyện thưa dần, cô Huyền cựa quậy người, rúc sâu đầu vào hõm ngực tôi, đôi mắt bắt đầu lim dim vì kiệt sức.
– Thắng này… – Giọng cô nhỏ xíu, khàn đặc vang lên bên tai tôi.
– Dạ? Cô mệt lắm hả? – Tôi dịu dàng vuốt mái tóc bết mồ hôi của cô.
– Mệt… mệt rã rời người ra ấy. Chẳng còn chút sức lực nào nữa. Không hiểu sao đời này cô lại dám làm mấy chuyện tày trời này với tụi cháu nữa… – Cô Huyền khẽ bật cười khúc khích. – Mà nghĩ lại… cứ như một giấc mơ hoang đường ấy.
– Sợ gì hả cô? Có mấy anh em tụi cháu với nhau, ai dám bán đứng cô chứ. Với lại, sướng thế cơ mà, có đổi lại cô cũng chẳng muốn bỏ đúng không?
– Cái thằng.. lúc nào cũng chỉ giỏi bắt bẻ người ta. – Cô đánh nhẹ lên ngực tôi một cái rồi thở dài nhè nhẹ, giọng bỗng trở nên nghiêm túc và thủ thỉ hơn. – Nhưng mà… Thắng này… hứa với cô nhé. Chuyện giữa cô cháu mình, rồi cả với anh Minh, anh Cường nữa… phải thật kín đấy. Cấm được để lộ ra ngoài nửa lời, nhất là với cái thằng Trung nhà cô.
– Cô yên tâm đi, cháu giữ miệng thế nào cô lạ gì nữa.
Nghe tôi trả lời chắc nịch, cô Huyền mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Sự mệt mỏi bủa vây khiến mi mắt cô nặng trĩu dần. Trước khi thực sự chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay tôi, cô khẽ kéo chăn cao lên chút nữa, lẩm bẩm dặn dò thêm lần nữa như để khắc ghi vào đầu:
– Nhớ đấy… giữ bí mật nhé… thật bí mật đấy…
Nói dứt câu, hơi thở của cô bắt đầu đều đều, chìm đắm vào giấc ngủ say sưa. Tôi ôm chặt cô vào lòng, mỉm cười nhìn ra ô cửa sổ.
Thế nhưng, giấc ngủ ngắn ngủi ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Dưới nhà, tiếng bước chân lục đục cùng mùi thơm của thức ăn bắt đầu bay lên. Chẳng mấy chốc, tiếng ông Minh từ dưới chân cầu thang vọng lên oang oang:
– Này! Định ôm nhau ngủ đến chiều hay gì? Dậy mau xuống ăn cơm trưa đi chứ, đói rã ruột ra rồi đây này!
Cả tôi và cô Huyền giật mình tỉnh giấc.
Trước khi vào ăn, ông Cường bảo phải gọi điện về nhà xem sao đã rồi ra phòng khách nhấc điện thoại bàn lên gọi; tôi cũng không để ý lắm nhưng tự nhiên đang giọng oang oang, ông Cường bỗng nhỏ giọng lại bất thường, đáp trả những câu hỏi từ đầu dây bên kia:
– À… thế à? À, cháu biết rồi… Thôi cứ thế đi nhé… – Tắt điện thoại xong, bước vào mâm cơm, mặt ông Cường chợt đanh lại với vẻ đầy bí mật.
Ông liếc nhìn sang ông Minh và tôi, rồi hạ giọng đề nghị:
– Này, anh em mình phải đẩy nhanh tiến độ thôi. Chiều nay không thong thả được nữa đâu, tối nay tao bắt buộc phải về trước 21h, có việc cực kỳ quan trọng ở nhà không thể dây dưa được. Thế nên… ăn xong, tranh thủ chiến ngay lên tầng 3 luôn đi!
Nghe ông Cường nói vậy, ánh mắt cô Huyền thoáng chút ngượng ngùng nhưng đôi gò má lại ửng hồng đầy phấn khích, còn ông Minh thì vỗ đùi cái đét:
– Chuẩn mẹ nó luôn! Đằng nào chiều nay cũng nghỉ, chiến luôn cho nóng. Thắng thấy sao?
– Em thế nào cũng được, phụ thuộc vào “chủ trò” thôi! – Tôi cười gian xảo nhìn cô Huyền.
Cô Huyền lườm tụi tôi một cái cháy máy rồi bắt đầu ăn cơm, ngầm đồng ý.
Thế là bữa trưa nhanh chóng khép lại. Cả bọn dọn dẹp qua loa rồi rồng rắn kéo nhau lên căn phòng kín đáo ở tầng 3. Lần này, không còn màn tevet dạo đầu nhẹ nhàng hay rào trước đón sau nữa. Ngay khi cánh cửa phòng khép lại, cả tôi, ông Minh, ông Cường và cô Huyền đều tự tay lột sạch bách quần áo, trả lại cho nhau những thân thể trần trụi, nóng rực bản năng.
Trận chiến tiếp theo của ngày bắt đầu với một phân công rõ ràng, nhịp nhàng như một cỗ máy tình ái hoàn hảo: Một người ngậm mút trym, một người đóng lồn, một người bóp vú, và cứ thế luân phiên thay đổi vị trí liên tục không ngừng nghỉ. Với nguyên tắc bất di dịch: Ông Cường vào khoang sau (lỗ nhị) bắt buộc phải dùng bao cao su đầy đủ.
Cuộc chiến kéo dài đằng đẵng suốt 1 tiếng rưỡi đồng hồ, là một bản giao hưởng của tiếng thở dốc, tiếng da thịt vỗ vào nhau bồm bộp và những tràng rên rỉ át cả tiếng gió ngoài trời. Dưới sự tấn công dồn dập, đổi chỗ liên tục của ba người đàn ông khỏe mạnh, cô Huyền hoàn toàn chìm đắm trong bể dục vọng.
Và rồi, khoảnh khắc cao trào nhất cũng tới. Dưới sự phối hợp nhịp nhàng ở cả ba mặt trận, cô Huyền một lần nữa chạm tới cột mốc đỉnh kép vô cùng hoành tráng, kèm theo đó là thêm 3 lần lên đỉnh đơn ngất ngây, khiến cơ thể cô mềm nhũn, mồ hôi nhễ nhại, mắt lờ đờ không còn chút sức lực.
Đến những phút cuối cùng của hiệp đấu, khi năng lượng của tất cả dường như đã cạn kiệt, tụi tôi quyết định tạo ra một cái kết huyền thoại: Dùng cả 3 lỗ cùng lúc.
Cô Huyền nằm ngửa, ưỡn cong người hết cỡ. Ông Minh áp sát phần trên, ngậm trọn lấy “bảo kiếm” của tôi trong khoang miệng đang mút mát liên hồi. Ông Cường ở phía sau, trơn tru đưa “hàng” đã được bảo hộ bọc kỹ càng cắm ngập vào lỗ nhị cô. Còn tôi, nắm giữ vị trí chủ lực ở khoang trước, lao vào dập liên hồi với tốc độ cao nhất.
Căn phòng tầng 3 như muốn nổ tung. Sức ép từ ba hướng khiến cô Huyền gào thét trong sung sướng tột độ.
Và rồi, thời khắc định đoạt cũng điểm.
Ông Minh vì quá hưng phấn và không chịu được áp lực đã “khai hỏa” ngay trong miệng cô Huyền, phải vội vã rút ra. Ngay sau đó, ông Cường ở cửa hậu cũng gầm lên một tiếng, xuất tinh toàn bộ vào lớp bao cao su và từ từ rút ra khỏi lỗ nhị.
Chỉ duy nhất mình tôi – nhờ được tôi luyện qua nhiều lần địt cô Huyền, phần cũng phấn khích với tư thế mới – vẫn cắm chặt thằng em trong lồn cô Huyền, lắc liên tục (vì dập lúc này hơi khó), cô Huyền chỉ thở và thở chứ không kêu lên nổi.
Sau trận chiến kéo dài và vắt kiệt sức lực, cả ba người đàn ông chúng tôi nằm vật ra chiếc giường lớn ở tầng 3, thở dốc từng nhịp đứt quãng. Căn phòng ngập tràn mùi hương hoan lạc và hơi ẩm sau cơn mưa.
Cô Huyền là người đầu tiên cựa quậy tỉnh giấc. Cô chống tay ngồi dậy, tấm thân trần truồng trắng muốt hằn nguyên những dấu vết hoan hỉ sau một ngày ngập ngụa trong dục vọng. Cô thở dài nhè nhẹ, đưa tay đấm đấm nhẹ vào cái lưng mỏi nhừ rồi quay sang nhìn ba chúng tôi, giọng õng ẹo đầy vẻ cầu cứu:
– Ối giời ơi, các ông tướng ạ… Người ngợm cô bây giờ rã rời ra từng khúc rồi đây này, chắc xương cốt gãy làm đôi mất thôi. Sức trẻ các ông kinh hoàng quá, cô chịu không thấu nữa rồi.
Ông Cường vừa châm điếu thuốc hút dở, vừa nheo mắt cười trêu:
– Thế nào hả cô? Đầu giờ chả phải cô sung lắm cơ mà, sao giờ lại xin hàng sớm thế?
Cô Huyền lườm ông Cường một cái sắc lẹm rồi chống nạnh, đưa ra một sáng kiến động trời:
– Thôi, hay là thế này nhé! Tối nay cô cháu mình… nghỉ chiến đi. Dù sao Cường tối nay cũng phải về sớm có việc quan trọng cơ mà. Với lại, cô cũng cần bảo..dưỡng chỗ cần bảo dưỡng chứ ê ẩm và hơi…thốn. Tí cô sẽ gọi điện vào Viện xin đổi lịch trực, ca đêm luôn. Thế thì trưa mai cô về đây… bù cho các ông nguyên cả ngày kia, ngày thứ tư luôn!
Nghe đến hai từ “bù nguyên cả ngày thứ tư”, tai tôi với ông Minh như dựng cả lên. Hai anh em nhìn nhau, dù chẳng biết lão Cường đang ủ mưu cái trò gì ở nhà mà bắt buộc phải về trước 21h, nhưng nghe đến lịch trình “trưa mai về, nghỉ trọn ngày thứ tư” với cô Huyền thì làm sao mà từ chối cho được.
Ông Minh vội vàng vỗ đùi cái đét, cười tươi:
– Ôi dồi ôi, thế thì còn gì bằng! Thắng thấy sao?
Tôi nhếch mép cười gian xảo, liếc nhìn cô Huyền rồi nháy mắt ra hiệu đồng ý ngay lập tức.
Thấy tụi tôi đồng lòng tắp lự, cô Huyền tủm tỉm cười, ánh mắt liếc qua một lượt đầy vẻ bí hiểm như thể đang ấp ủ một âm mưu trụy lạc nào đó ghê gớm lắm cho ngày mai. Chốt hạ xong xuôi kế hoạch, cô mới chịu lồm cồm bò dậy, nhặt quần áo mặc vào rồi bước vào phòng tắm gội rửa sạch sẽ.
Xong xuôi, cô xuống thẳng tầng 1, dùng điện thoại bàn của nhà gọi thẳng vào Viện để thỏa thuận việc đổi ca trực. Mọi việc diễn ra suôn sẻ đến lạ thường.
Khoảng 16h30 chiều, khi cô Huyền xách túi bước ra khỏi cổng, trời vừa khéo tạnh hẳn mưa, những vạt nắng nhạt cuối ngày hắt xuống khoảng sân ướt át. Tôi đứng ở hiên nhìn theo bóng dáng quen thuộc đang nổ máy xe phóng đi, trong đầu bỗng rộn lên một cảm giác háo hức khó tả. Một buổi chiều bão táp qua đi, nhưng cánh cửa cho những cuộc hoan lạc mới thì vẫn đang rộng mở toang hoác cho ngày mai.