Chỉ hưởng sái của ông già đã đủ cho thời thanh niên oanh liệt – Update Chương 38

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chỉ hưởng sái của ông già đã đủ cho thời thanh niên oanh liệt – Update Chương 38

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 18. Phương trình 2 ẩn

Chương 18.1. Giải ẩn thứ nhất

Mình phi lên tầng rửa mặt mũi, chẳng hiểu thế đíu nào lại cẩn thận lột đồ ra tắm qua vs chú ý vệ sinh thằng ku sạch sẽ nữa chứ. Từ cầu thang đi xuống mình mới nghĩ, nên đến nhà ai trước nhỉ, cô Thủy hay cô Thoa; lúc này tự nhiên mới nảy số trong đầu chứ trước đó không nghĩ được: Nên tranh thủ lúc này làm phát nhỉ chứ ông già về thì khả năng còn lâu mới có chuyện tòm tem được thoải mái; nghĩ vậy mình chọn đường đến nhà cô Thủy trước vì…miếng ngon thì ai chẳng thích hơn.

Bà già hỏi sao không cầm cả 2 con đi, mình bảo để yên cho nó nóng, nhà mình ở giữa, đi qua nhà này, vòng về nhà kia dù không xa nhưng nguội mất; bà có vẻ hài lòng vì thằng thanh niên mới lớn đã biết tính toán chu toàn.

Dắt xe đạp ra khỏi cổng thẳng hướng nhà cô Thủy; đi được nửa đường (khoảng 500m) mình lại bắt đầu suy nghĩ, tính toán; giờ xuống nhà cô Thủy thì có làm ăn được gì không nhỉ, bà nội đang ở đấy…bỏ mẹ…

Sau vài giây tính toán mình quay xe ngược lại hướng nhà cô Thoa; nay thứ 2, giờ này chắc chắn ông Bảo không ở nhà vì mình biết lịch của ông ở nhà chỉ có thể là cuối tuần, nãn hữu lắm thì giữa tuần tranh thủ tạt té, còn nếu trực thì có khi cả vài tuần mới về…nói túm lại, chắc chắn ông Bảo không thể có nhà (đấy, các chị lấy chồng bộ đội nó…khổ và nó cũng…sướng vậy đấy).

Lại cong đít đạp xe xuôi nhanh về nhà cô Thoa; may thế nào vừa đến cổng thì cô Thoa dắt xe ra, chưa kịp khóa cổng để đi.

– Cô! Mình chào nhanh trong tiếng thở hổn hển; cô đi đâu đấy?

– Ủa, Thắng à cu; cô định đi xuống cô Ngà.

– Làm gì vậy; mẹ cháu cũng đang trên đường xuống đấy.

– Mẹ cháu về uh? Xuống làm gì vậy? Cô đi đón em, chiều cô Ngà đón cả 2 anh em ở trường mẫu giáo về.

– Mẹ cháu bảo mang cho mỗi cô con vịt quay mua từ HN đem về, chạy xuống đây còn âm ấm này, cô đem vào nhà đi.

Vừa nói mình vừa phụ cô mở cổng dắt xe mình vào trước rồi quay ra dắt xe cô Thoa vào, chủ động đóng cổng, cài then, quấn xích; cô Thoa chắc cả tuần “ngủ chay” nên còn ngơ ngác chưa hiểu ý định của mình, vừa mở cửa vào nhà vừa kêu:

– Sao phải đóng cổng, cô cất đồ rồi đi luôn cũng được mà; về cho cô gửi lời cám ơn mẹ; mà chắc giờ xuống đến nhà cô Ngà chắc gặp mẹ cháu ở đấy cũng hay.

Cô dứt lời bước vào nhà thì mình cũng nối gót vào sau vs hơi đẩy cô về phía trước để lấy chỗ quay lại đóng cửa, đặt con vịt xuống bàn nước rồi sán vào ôm chầm lấy cô trong sự ngỡ ngàng của cô.

Cô chưa kịp định thần định thần thì mình đã tìm đến má, môi cô để hôn; sau vài giây hiểu ra vấn đề thì đương nhiên cô cũng tự siết vòng tay đáp lại nhiệt tình. Sau một nụ hôn sâu cô đẩy khẽ ra bảo:

– Gớm, liều thế; nhỡ đâu…

– Làm gì có nhỡ đâu, nhà thì không còn ai, Thắng tính cả trước khi đi xuống đây rồi đấy.

Nói rồi chẳng để cô phản ứng nhiều, mình tranh thủ vừa hôn vừa lột quần áo của cô ra, cô cũng hưởng ứng giúp cởi áo con, quần nhỏ và vừa hôn, vừa bóp, vừa thò tay xuống xoa trung tâm sung sướng và vừa đẩy nhau vào phòng ngủ.

Do áp lực thời gian của shipper có hạn, việc giao hàng còn nhiều nên sau khi cả 2 ngả xuống giường, nude toàn tập thì chỉ đến khâu mút/ngoạm lần lượt 2 bầu vú (cũng có đôi giây bật lên sự so sánh là vú cô Thoa không to như cô Ngà, chỉ nhỉnh hơn nhưng lại không chắc bằng cô Thoa, túm lại vẫn rất…vừa miếng) là mình kê thằng ku em vào cửa động, nhấm nhứ tí đã thấy có vẻ dâm thủy chờ chực trào, cửa hang mở sẵn rồi; hết sức bình tĩnh mình đưa nhẹ nhàng vào, không có gì trở ngại nên sau một hai nhịp ra vào là mình đột ngột tăng cả về tốc độ lẫn độ mạnh. Cô Thoa nảy người lên với những cứ đâm rồi lắc; được một lúc truyền thống mình ngồi dậy chuyển thế tiên ông trồng củ cải rồi lại đẩy xe bò qua dốc, 2 bàn tay bóp chặt 1 bầu ngực cô; căn phòng chỉ có tiếng rên của cô, tiếng ọp ẹp của những lần con thoi chạy đi chạy lại hòa với tiếng bạch bạch, phạch phạch…

Chắc cũng chỉ quá 5p từ khi quái vật vào hang thì cô Thoa rướn lên có triệu chứng sắp lên đỉnh nên mình tăng tốc thúc mạnh; cô Thoa chỉ kịp kêu lên:

– Á á…á cô ra..a..;

Tiếng a..a kéo dài theo nhịp thúc của mình đến khi cô giơ tay lên ra hiệu ngừng lại mình mới thôi.

– Quỷ sứ, không chịu nổi, đã bảo dừng rồi…

– Bảo đâu, có nói gì đâu…? Mình trêu lại.

– Đã giơ tay rồi mà.

– Phải nói mới biết chứ?

– Lúc đấy ai mà nói nổi; cô Thoa qua cơn mới quay lại lườm mình!

– Hôm nay…nhanh thế?

– Thì cả chục ngày nay nhịn rồi mà; cô Thoa nói vs nhăn mũi trêu mình.

– Ô sao phải nhịn, tuần nay ô Bảo không về uh?

– Có về nhưng…đến tháng; vừa hết tối hôm qua thì đi rồi. Cô nói giọng vẫn có vẻ hơi tiếc rẻ.

– Cả tuần trước ông già không…làm ăn gì uh?

– Nỡm, làm như cơ quan là cái nhà nghỉ ý; cũng có gặp mấy đâu.

– Sao không lên nhà?

– Lên cái đầu cháu ý; cô Thoa ngồi dậy cốc nhẹ vào đầu mình.

– Sao lại không lên?

– Ô, tự nhiên mò lên à?

– Úi xời; đã thống nhất 2 bố con rồi; lần sau…thích thì cứ lên; không phải ngại.

– Thống nhất gì nào? Cô Thoa cố tính nhại lại.

– Thì nếu thích cứ lên…tranh thủ, không bố thì Thắng; có nhà cả 2 thì…chung hoặc…lần lượt.

– Èo; khiếp bố con nhà này.

– Làm như lạ lắm ý; mình trêu lại. Hôm nay chưa kịp ra đâu nhưng phải về để đưa vịt xuống cho cô Thùy không lại muộn; cô cũng đi xuống cô Ngà đón em về đi nhé; mình tót xuống cầm theo quần phi vào nhà tắm rửa ku em, lau khô rồi mặc quần đi ra khi cô Thoa cũng mặc xong áo nhưng còn chờ mình ra để đi rửa rồi mới mặc quần.

– Ướt hết người ta đây nè; cô trách yêu!

– Miễn…sướng là được; mình quay ra hôn nhẹ lên má cô rồi bước ra cửa.

– Cháu mở cửa, cổng đi trước đây. Có gì…trưa mai tính! Mình bỏ lại câu đấy trong nỗi hưng phấn của cô Thoa rồi nhanh chóng mở cửa, mở cổng dắt xe ra nhưng vẫn không quên gài lại xích, then cổng cho cô.

Chương 18.2. Có giám thị nên hết giờ mà không giải được ẩn 2

Do buổi trưa đã được dập lên dập xuống đã đời với cô Ngà nên dù vừa đẩy xe giúp cô Thoa lên đỉnh mà mình chưa được…sướng hết tầm nhưng vẫn không bứt rứt cho lắm, ngược lại lòng còn phơi phới vì ý nghĩ chỉ trong vòng 24h qua mình đã cho thằng ku tờ trym xơi được 3 cái L, một kỷ lục chắc chắn…hơn ông già vs nếu thuận lợi tí nữa mà được quất cô Thủy phát nữa thì chắc sử sách phải lưu danh (mẹ, đôi khi tự sướng tư tưởng nó là vậy đấy); chỉ nghĩ vậy mà thằng ku tờ rym nó đíu chịu xuống; đạp xe gần về đến nhà phải dừng lại cho hạ hỏa rồi mới mở cổng vào nhà lấy hàng đưa xuống cho cô Thủy.

Vào đến nhà thấy ông già đang băm băm chặt chặt, hóa ra ông đang chặt vịt. Mình hỏi:

– Bố đã gửi hết mấy chỗ rồi uh?

– Xong rồi, có 3 nhà loanh quanh đây tao đi bố tí xong.

– Mẹ đi lâu chưa ạ?

– Cũng 10p thôi, trông nhà chờ bố về mới đi.

– Vậy con đưa xuống nhà dì Thủy luôn rồi về ăn là vừa.

Nói rồi mình tới thùng đựng lấy con vịt cuối cùng lên, vẫn ấm; cẩn thận nhờ ông già lấy thêm 1 cái túi khác nữa đựng ngoài cho sạch và giữ ấm vì sang nhà cô Thủy cũng cả cây số; khi chuẩn bị đi bỗng ông già mở lời:

– Hôm trước ý; giữ kín đấy nhé.

Cũng mất vài giây định hình vì trước đấy mình không nghĩ gì nên không nảy số kịp.

– Con biết rồi, bố yên tâm; gớm dì Thủy mà bố cũng chẳng tha; màlà sắp đi gặp mẹ đấy nhé.

– Ông lắm chuyện; cứ ngậm miệng lại đi, không thiệt đâu.

Nhìn ông già tay cầm dao, miệng nhắn nhủ mà mồm thì tủm tỉm cười mình cũng thấy…chịu cụ thôi.

– Cụ yên tâm, đừng bắt con phải dọn chiến trường; cứ về đúng nơi quy định thì đâu vào đấy hết. Con đi đã.

Mất vài phút đối thoại với ông già nên mình phải cong đít đạp xe cho nhanh xuống nhà cô Thủy.

Xuống đến nơi bấm chuông xong là mình tự tay mở xích, rút then cổng vì nhà được làm hệt như nhà mình vs mình…là người nhà mà. Khi cô Thủy ngó ra thì mình đã đóng cổng, cài xích dắt xe vào.

– Thắng à?

– Cháu đây; bố mẹ cháu vừa từ HN về, bảo đem gửi cô con vịt quay.

Cô Thủy chưa kịp nói gì thì thằng cu con ào ra, rồi mẹ chú Quang cũng ló ra làm mình phải làm động tác chào hỏi, một tay bế thằng cu 1 tay xách vịt đi vào nhà giao cho cô Thủy; lòng lúc đó đầy chán nản, mình quên mất bà nội cu con vẫn đang ở đây…thế thì làm ăn gì…

Sau vài câu nói vs nghe bà cảm ơn, gửi lời hỏi thăm đến bố mẹ, dặn mai bà qua chơi (bà biết mối quan hệ vs thậm chí còn vẫn quan điểm cô Thủy là em ruột mẹ mình cơ); mình cám ơn vs mời bà sang sớm vì trưa mai mẹ mình đi rồi; định quay về thì thấy có bóng điện típ (ngày đó chưa có tip led) loại nhỏ để trên bàn nên tiện mồm hỏi:

– Bóng điện gì đây ạ?

– À, nhà vệ sinh nhỏ tầng 2 bị cháy từ hôm trước, chú chưa kịp thay thì đi công tác; hơi bất tiện cho bà vì bà ở phòng cạnh.

– Có sao đâu, ánh điện ngoài vẫn nhìn thấy mà; bà mẹ chú Quang thanh minh hộ cô.

– Zời; sao qua không bảo cháu xuống thay; thôi để cháu lên thay.

– Uh, tốt quá, để cô soi đèn pin.

Mình cầm bóng đèn đi lên tầng 2, cô Thủy thì tìm cái đèn pin vs xách cái ghế nhựa theo sau; bà vs thằng cu con ngồi coi ti vi.

Tháo xong cái bóng cũ chỉ chưa đầy 1 phút nhưng mình không đưa tay nhận cái bóng mới cô Thủy đưa cho mà nhẹ nhàng xuống ghế sán lại ôm lấy cô Thủy; trong không zan nhỏ hẹp cô không phản ứng mà chỉ nói khẽ:

– Không được đâu, bà đang ở dưới nhà đấy.

– Kệ, bà có lên đâu.

Nói rồi mình nhẹ nhàng cầm, đặt bóng điện xuống chỗ lavabo, ôm xiết vs hôn cô Thủy, cô cũng đáp lại nhưng có phần rụt rè vì vẫn sợ. Khi tay mình lần qua quần bóp mông cô rồi người co dần xuống tụt quần cô ra (quần chun mặc ở nhà nên khá dễ thôi), tay chạm vào tam giác sung sướng thấy đã có sự ẩm ướt rồi; định ngồi xuống tevet thì nghe tiếng:

– Hư nào, chờ mẹ con xuống chặt ra mới ăn được chứ.

Hóa ra là ông cu con hít hà mùi thơm đòi ăn vịt luôn; cô Thủy như tỉnh người vội kéo quần lên rồi xốc nách mình lên hôn nhẹ:

– Thôi không được đâu; để khi khác đi, cô đền sau, hứa đấy.

Hơi tiếc rẻ nhưng mình cũng đành phải chấp nhận, vớt vát chút bằng cách cho hẳn tay vào trung tâm sung sướng sờ sờ chút lấy cảm giác rồi mới leo lên ghế tiếp tục công việc thay bóng điện.

Vậy là ẩn số thứ 2 không kịp giải.