Cậu là Trợ Lý hay KTV Massage hay cậu Chủ của Chúng Tôi. – Update Chap 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Cậu là Trợ Lý hay KTV Massage hay cậu Chủ của Chúng Tôi. – Update Chap 10

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 24/08/2026

Chap 8: Chuyện ở siêu thị

Chiếc xe của Nam dừng trước cổng villa, Minh Anh bước ra cửa, hít một hơi thật sâu như muốn phá đi cái không khí mị dục trong nhà . Suốt chuyến đi đến siêu thị, bổng cô lại cảm thấy trang đầy năng lượng, cũng chính vì thế không khí trong xe không còn là sự trang nghiêm, cứng nhắc của mối quan hệ cấp trên và cấp dưới. Thay vào đó là một sự thoải mái, gần gũi đến lạ kỳ.

Bước vào siêu thị, Minh Anh đẩy xe hàng, còn Nam đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa tay lấy giúp cô những món đồ trên kệ cao.

“Sếp, em nghĩ món này sẽ hợp với sở thích của hai cháu hơn. Bảo dạo này đang tuổi lớn, cần nhiều protein, sếp thử lấy loại bò Mỹ nhập khẩu này xem?” Nam nhẹ nhàng gợi ý, giọng nói trầm ấm và đầy sự quan tâm.

Minh Anh nhìn món đồ, mỉm cười: “Anh quan tâm đến các con tôi hơn cả tôi đấy Nam ạ. Bình thường tôi toàn mua theo thói quen, chẳng để ý nhiều.”

Nam khẽ cười, ánh mắt anh nhìn cô đầy tinh tế: “Vì tôi thấy sếp lúc nào cũng bận rộn với công việc, đôi khi những chi tiết nhỏ nhất lại là thứ gây bất ngờ nhất. Giống như việc sếp chọn bộ váy này hôm nay vậy, rất thanh lịch nhưng cũng rất… cuốn hút.”

Minh Anh thoáng đỏ mặt. Sự chững chạc của Nam không chỉ nằm ở bộ sơ mi phẳng phiu, mà còn ở cách anh giao tiếp—vừa đủ tôn trọng nhưng cũng vừa đủ táo bạo để khiến cô cảm thấy mình là một người phụ nữ được khao khát, chứ không phải là một “bà chủ” quyền lực.

“Anh dạo này thay đổi nhiều quá, Nam ạ. Trông anh già dặn và chín chắn hơn trước nhiều,” cô nhận xét, trong khi tay vẫn đang lựa chọn những loại trái cây tươi.

“Cuộc sống buộc mình phải trưởng thành nhanh hơn, sếp ạ. Và đặc biệt là khi mình tìm thấy một điều gì đó thực sự đáng để chú ý và chăm sóc.” Nam trả lời một cách ẩn ý, khiến tim Minh Anh khẽ hẫng một nhịp.

Trong một khoảnh khắc, khi Nam hơi bước lên phía trước để kiểm tra bảng giá, Minh Anh đứng khựng lại. Cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh. Chiếc áo sơ mi trắng ôm vừa vặn lấy bờ vai rộng và khuôn ngực vững chãi, dáng đi tự tin và đĩnh đạc. Xung quanh họ, dòng người qua lại hối hả, những cặp đôi nắm tay nhau, những gia đình nhỏ ríu rít.

Một cảm giác trống rỗng đột ngột xâm chiếm lấy cô. Minh Anh chợt nhận ra, đã bao lâu rồi cô không có cảm giác được một người đàn ông đồng hành thực sự? Tuấn, chồng cô, chỉ là một hình bóng xa xôi, một cái tên trên giấy tờ hôn nhân và những khoản tiền gửi về hàng tháng. Sự cô đơn bấy lâu nay được che đậy bằng công việc, bằng quyền lực, giờ đây bỗng hiện hình rõ rệt.

Cô khao khát một bờ vai để dựa vào, khao khát một hơi ấm nam tính bao quanh, và khao khát một sự che chở mà không phải là sự phục tùng.

“Mình… thực sự cô đơn đến thế sao?” – cô tự hỏi.

Cảm giác này rất mơ hồ. Cô không chắc mình đã yêu Nam, vì những gì cô cảm nhận lúc này là sự pha trộn giữa lòng ngưỡng mộ đối với sự chững chạc của anh và sự thèm khát dục vọng đang sôi sục trong cơ thể. Cô chỉ biết rằng, hình bóng người đàn ông đang đi trước mặt cô lúc này đang lấp đầy khoảng trống mà cô hằng tìm kiếm.

Minh Anh không xác định rõ đối tượng cô muốn là ai, hay Nam có đủ tiêu chuẩn để trở thành “người đàn ông của đời mình” hay không, nhưng sự hiện diện của anh khiến cô cảm thấy mình không còn là một hòn đảo cô độc giữa đại dương công việc.

Cô khẽ mỉm cười, bước nhanh hơn để thu hẹp khoảng cách với Nam, vô tình để bờ vai mình chạm nhẹ vào cánh tay anh. Một sự tiếp xúc nhỏ, nhưng đủ để khiến trái tim Minh Anh loạn nhịp, nhen nhóm một mồi lửa cảm xúc mà cô không còn muốn dập tắt.

Cuộc dạo chơi trong siêu thị tiếp tục trong bầu không khí thoải mái. Khi họ bước vào khu vực thời trang, bản năng của một nữ chủ tịch điều hành công ty thời trang trong Minh Anh trỗi dậy. Cô dừng lại trước những kệ trưng bày, ánh mắt chuyên môn bắt đầu phân tích chất liệu, đường kim mũi chỉ và xu hướng.

Họ dừng lại khá lâu ở khu vực đồ lót và bikini. Những bộ nội y đủ mọi kiểu dáng—từ những bộ ren đen cổ điển, sang trọng cho đến những mẫu thong dây mảnh mai, gợi cảm đến nghẹt thở—treo san sát nhau. Với một người bình thường, việc một người đàn ông đi cùng một người phụ nữ nhìn chằm chằm vào đồ lót sẽ là điều ngại ngùng, nhưng với Nam và Minh Anh, điều đó không còn là rào cản. Nam không hề tỏ ra lúng túng; anh nhìn những món đồ đó với ánh mắt đánh giá, thỉnh thoảng lại đưa ra những nhận xét tinh tế về sự phù hợp của màu sắc với làn da, khiến Minh Anh cảm thấy anh không chỉ là một tài xế mà còn là một người có gu thẩm mỹ đồng điệu.

Tuy nhiên, khi nhìn những bộ nội y trẻ trung, gợi cảm, tâm trí Minh Anh lại vô thức trôi về hình ảnh những vệt dâm dịch trên quần áo của Ly và Bảo. Những lời nói của Nam lúc nãy về việc “chăm sóc những chi tiết nhỏ nhất” chạm vào một góc khuất trong lòng cô. Cô chợt nhận ra, dù giàu sang và quyền lực, cô đã quá hời hợt trong việc định hướng giới tính cho các con.

Ly và cô đều là phụ nữ, việc chia sẻ về sự thay đổi cơ thể hay những bí mật thầm kín của con gái sẽ dễ dàng hơn. Nhưng với Bảo, một cậu bé đang lớn, sự ngây ngô của con trai thường đi kèm với những tò mò thô ráp và những khao khát khó nói. Minh Anh biết mình không thể là người hướng dẫn con trai về “thế giới của đàn ông”.

Cô khẽ thở dài, khuôn mặt thoáng chút ưu tư. Cô nhìn sang Nam, nhớ lại cách anh chu đáo với các con, cách anh khiến bọn trẻ tin tưởng và nghe lời. Một ý nghĩ lóe lên, Minh Anh khéo léo mở lời, giọng nói trở nên mềm mỏng và đầy sự tin cậy.

“Nam này… tôi có một chuyện muốn tâm sự với anh.”

Nam dừng lại, quay sang nhìn cô với vẻ chú ý: “Sếp cứ nói, tôi sẵn sàng lắng nghe.”

“Tôi thực sự lo lắng cho Bảo. Thằng bé đang ở cái tuổi dậy thì, những thay đổi về tâm sinh lý khiến con trai thường trở nên kín đáo và khó hiểu hơn. Tôi là mẹ, tôi không thể dạy con về những điều mà chỉ đàn ông mới thấu hiểu… về tình yêu, về sự trưởng thành của một người đàn ông.”

Minh Anh khẽ chạm vào tay Nam, một cử chỉ vừa là nhờ vả, vừa là một sự gần gũi vô thức. “Tôi thấy Bảo rất quý anh và tin tưởng anh. Tôi muốn nhờ anh… hãy giúp tôi, hãy trở thành một người anh, một người bạn để dò la và hướng dẫn Bảo. Hãy cho con biết thế nào là sự trưởng thành đúng nghĩa, và những điều mà một người đàn ông cần biết để không bị lạc lối trong những tò mò tuổi mới lớn.”

Nam nhìn sâu vào mắt Minh Anh. Anh hiểu rõ ý đồ của cô, nhưng trong đầu anh lại nảy ra những toan tính khác. Việc được Minh Anh “cấp phép” để can thiệp sâu hơn vào đời sống của con trai cô chính là một tấm vé thông hành tuyệt vời. Anh không chỉ muốn chiếm lấy người mẹ, mà còn muốn gây ảnh hưởng lên cả những đứa con, tạo ra một mạng lưới thao túng mà ở đó, anh là trung tâm của sự tin cậy trong căn nhà này.

“Tôi hiểu mà, sếp. Sếp cứ yên tâm giao cho tôi. Tôi sẽ tiếp cận Bảo một cách tự nhiên nhất, để thằng bé coi tôi như một người anh trai thân thiết. Tôi sẽ hướng dẫn cháu những điều cần thiết,” Nam trả lời, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một sự tự tin đầy nguy hiểm.

Minh Anh cảm thấy nhẹ lòng, cô mỉm cười rạng rỡ, không hề biết rằng mình vừa vô tình mở cánh cửa cho Nam bước sâu hơn vào thế giới riêng tư của gia đình mình, và có lẽ, là mở đường cho những trò chơi dục vọng phức tạp hơn trong tương lai.

P/s: đã viết đủ 50 chap…