Cậu là Trợ Lý hay KTV Massage hay cậu Chủ của Chúng Tôi. – Update Chap 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Cậu là Trợ Lý hay KTV Massage hay cậu Chủ của Chúng Tôi. – Update Chap 10

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 24/08/2026

Chap 7: Những Bí Mật Rơi Vãi – Chút hồi tưởng trong sáng.
Bữa tối hôm đó tại căn villa sang trọng diễn ra trong một bầu không khí đặc quánh sự gượng gạo. Ba con người, ba bí mật, cùng ngồi chung một mái nhà nhưng tâm hồn mỗi người lại đang trôi dạt về những vùng ký ức dâm dục khác nhau.

Ly mặc một chiếc đầm ngủ lụa mỏng manh, mềm mại. Bề ngoài cô trông vẫn là cô con gái ngoan hiền, nhưng bên dưới lớp vải lụa ấy, vùng kín của Ly đang diễn ra một cuộc chiến âm ỉ. Hình ảnh con cặc gân guốc, mạnh mẽ của Bảo lúc nãy cứ ám ảnh không thôi, hòa quyện cùng cảm giác rung động mãnh liệt từ quả trứng của Mai khiến hạt đậu nhỏ của cô sưng mọng, râm ran. Nước dâm cứ thế rỉ ra, làm ướt đẫm chiếc quần lót ren, khiến mỗi bước đi của cô đều mang theo cảm giác dính dáp, kích thích. Ly không thể làm ầm chuyện Bảo lẻn vào phòng vì cô biết cậu đã thấy những tấm ảnh nude của mình. Một sự thỏa hiệp ngầm đầy dâm đãng được thiết lập: cô giữ bí mật cho cậu, và cậu giữ bí mật cho cô.

Về phần Bảo, cậu giống như một kẻ tội đồ. Cả buổi chiều, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt chị gái. Cảm giác sợ hãi bị phát hiện đan xen với sự hưng phấn khi nhớ lại gương mặt ngỡ ngàng của Ly lúc bị tinh dịch bắn trúng khiến cậu cứ bồn chồn không yên. Con cặc của Bảo thỉnh thoảng lại giật nảy, khiến cậu phải lén lút điều chỉnh lại tư thế đứng cho đỡ lộ.

Trong khi đó, Minh Anh – người mẹ chuẩn mực – cũng chẳng khá hơn. Cô đứng trong bếp, tay cầm dao thái rau nhưng tâm trí lại treo ngược cành cây. Cảm giác lân lân từ buổi chiều tại penthouse, sự thô bạo của Nam và cảm giác trống rỗng khi bị bỏ lại một mình khiến cô không thể tập trung. Mỗi khi nhớ về tiếng rên rỉ của mình trong gương, đôi chân cô lại khẽ khép chặt, vùng kín vô thức co thắt.

Cả ba cùng giúp nhau chuẩn bị bữa cơm, nhưng sự giao tiếp chỉ là những câu nói hời hợt, qua loa. Ai cũng lơ đãng, ai cũng đang mải mê với những ảo tưởng tình dục trong đầu.

Đúng lúc đó, trong một khoảnh khắc lơ đễnh của Ly khi đang với lấy một chiếc bát, cô vô tình quẹt tay làm chiếc túi xách đắt tiền của Minh Anh đặt trên bàn bếp bị đổ nhào.

Xoảng! Rầm!

Đồ đạc trong túi rơi ra lả tả. Và giữa những thỏi son, ví tiền và chìa khóa, một vật thể hình quả trứng nhỏ xíu, bóng loáng cùng chiếc remote màu đen lăn ra, nằm chình chình trên mặt bàn đá trắng.

Không gian bỗng chốc im phăng phắc. Cả ba cùng quay lại nhìn vật thể lạ lùng đó.

Minh Anh giật bắn mình, tim đập loạn nhịp. Phản xạ đầu tiên của cô là vội vàng lao tới, định che giấu món đồ chơi tình dục dâm dục kia. Thế nhưng, Ly với đôi tay nhanh hơn đã cầm quả trứng lên trước.

Ánh mắt Ly sáng rực. Cô nhìn quả trứng, rồi nhìn mẹ, trong đầu ngay lập tức hiện lên hình ảnh quả trứng của Mai. Ly sững sờ. Hóa ra người mẹ “chuẩn mực”, nghiêm khắc của cô cũng sở hữu một món đồ chơi dâm dục như thế này? Một sự kết nối kỳ lạ và đầy kích thích chạy qua tâm trí cô gái 17 tuổi.

“Cái này là… cái gì vậy mẹ?” Ly hỏi, giọng nói mang theo sự tò mò không hề che giấu.

Minh Anh thoáng sững sờ, mặt đỏ bừng lên vì thẹn thùng. Cô nhanh chóng lấy lại phong thái, khẽ mỉm cười gượng gạo, giọng nói hơi run: “À… đó chỉ là một loại… máy massage mini cho vùng cổ và vai thôi. Con không biết đâu, đừng quan tâm.”

Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, đem túi xách đi chỗ khác. Minh Anh tự trấn an mình rằng hai đứa con còn quá nhỏ, không thể biết được công dụng thực sự của quả trứng rung. Nhưng trong lòng cô, một cảm giác hổ thẹn và tội lỗi dâng cao. Cô cảm thấy mình như một con điếm đang cố đóng vai một vị thánh, và sự hiện diện của những bí mật này khiến cô thấy vừa sợ hãi vừa hưng phấn.

Bữa cơm sau đó diễn ra trong sự im lặng đến đáng sợ. Những câu chuyện về học tập, công việc trở nên gượng gạo và nhạt nhẽo. Mỗi khi nhìn vào mắt nhau, họ lại nhớ về những điều dâm dục mà đối phương đang che giấu.

Khi bữa tối kết thúc, cả ba nhanh chóng rút lui về phòng riêng. Cánh cửa phòng đóng lại, nhưng những suy tư về dục vọng thì không bao giờ dừng lại. Ly nằm trên giường, tay chạm vào vùng kín ướt đẫm, nghĩ về mẹ và em trai. Bảo nằm sấp, tay lại bắt đầu sờ soạn con cặc, nghĩ về những tấm ảnh nude của chị. Còn Minh Anh, cô ngồi trong bóng tối, cầm chiếc remote điều khiển, mỉm cười đầy bí ẩn.

Ngày Chủ nhật thường là ngày để Minh Anh đưa hai con về thăm ông bà, cách nhà chừng 30km. Thế nhưng, một cuộc gọi đột xuất từ chị giúp việc báo tin bị ốm nặng khiến mọi kế hoạch thay đổi. Không muốn ông ba trông cháu về thăm thất vọng, Minh Anh quyết định nhờ Nam – người tài xế kiêm thư ký tận tụy.

“Nam, anh đưa Ly và Bảo về nhà ông bà nhé. Tôi ở nhà xử lý một chút việc gia đình,” Minh Anh dặn dò, ánh mắt cô thoáng qua có chút nhìn phức tạp. Nam mỉm cười chu đáo như thường ngày , rồi cung kính đưa hai đứa trẻ ra xe.

Khi tiếng động cơ xe khuất dần sau cánh cổng villa, căn nhà trở nên yên tĩnh đến lạ thường. Minh Anh thở phào, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô không muốn vội vã quay lại với những cuộc họp hay những bản báo cáo khô khan. Hôm nay, cô muốn dành thời gian cho chính mình, dùng những công việc nhà vụn vặt như một cách để sắp xếp lại mớ hỗn độn trong tâm trí.

Minh Anh bắt đầu bằng việc thu dọn quần áo bẩn trong nhà. Đối với một nữ chủ tịch, việc tự tay giặt giũ là điều xa xỉ và không cần thiết, nhưng lúc này, nó lại là liều thuốc an thần cho cô. Cô chậm rãi phân loại quần áo, cho đến khi chạm tới những món đồ lót của hai con.

Đầu tiên là những chiếc quần lót của Bảo. Khi cầm chúng lên, Minh Anh khựng lại. Trên vải quần xuất hiện những vệt trắng đục, khô cứng, loang lổ. Là một người phụ nữ trưởng thành và có kinh nghiệm, cô không cần phải suy nghĩ quá lâu để biết đó là gì. Đó là tinh dịch – minh chứng cho những cuộc “tự sướng” đầy khao khát của một cậu thiếu niên đang tuổi dậy thì.

Minh Anh ngẩn người, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Cô nhớ về hình ảnh cậu con trai nhỏ bé ngày nào, giờ đây đã là một chàng trai với những nhu cầu sinh lý mãnh liệt. Một chút ngạc nhiên, một chút buồn cười, và cả một chút… kích thích không tên khi nhận ra con trai mình đã thực sự trở thành một người đàn ông.

Nhưng sự ngỡ ngàng thực sự ập đến khi cô cầm lên chiếc quần lót ren của Ly.

Chiếc quần nhỏ xíu, mỏng manh bị vấy bẩn bởi những vệt ướt sẫm màu, dính dáp, dù đã khô nhưng vẫn để lại dấu vết rõ rệt ở vùng đáy. Minh Anh sững sờ. Cô biết rõ vệt ướt đó không phải là do mồ hôi. Đó là dịch dâm – chất lỏng được tiết ra khi một cô gái đạt đến đỉnh điểm của sự hưng phấn hoặc tự kích thích.

Minh Anh đứng lặng giữa phòng giặt, tay vẫn cầm chiếc quần lót của con gái. Một dòng suy nghĩ chạy dọc trong đầu cô. Ly – đứa con gái mà cô luôn coi là thuần khiết, ngoan ngoãn, hóa ra cũng đang âm thầm khám phá cơ thể mình, cũng đang chìm đắm trong những cơn sóng tình dục giống như cô.

Một sự thật trần trụi hiện ra trước mắt Minh Anh: Cô đã quá mải mê với quyền lực, với những con số, với sự nghiệp mà quên mất rằng thời gian không chờ đợi một ai. Những đứa trẻ của cô không còn là những đứa trẻ. Chúng đã lớn, đã biết thèm khát, biết rạo rực và biết giấu giếm những bí mật dâm đãng ngay dưới mái nhà này.

Minh Anh tiếp tục công việc dọn dẹp, nhưng đôi tay cô dường như chậm lại, mọi cử động đều trở nên uể oải và đầy mộng mị. Những vệt dấu trên đồ lót của các con như một chất xúc tác, mở ra cánh cửa dẫn về những ký ức xa xăm, nơi những ranh giới giữa tình mẫu tử và sự tò mò về cơ thể còn mỏng manh và thuần khiết.

Cô nhớ về những ngày hai đứa trẻ còn nhỏ xíu, khi thế giới của chúng chỉ xoay quanh mẹ. Có những buổi chiều cả ba mẹ con cùng nhau tắm chung trong chiếc bồn tắm lớn đầy bọt xà phòng. Khi đó, Ly và Bảo còn non nớt, chưa hề biết đến khái niệm dục vọng. Chúng nhìn cơ thể mẹ với sự ngưỡng mộ và tò mò tự nhiên của trẻ thơ.

Minh Anh mỉm cười khi nhớ lại gương mặt ngây ngô của Bảo khi cậu bé chỉ tay vào vùng kín của mẹ, ngây ngô thắc mắt hỏi: “Mẹ ơi, tại sao chim con không giống chị và mẹ? hay tại sao của mẹ lại có lông, mà con thì không có?”

Lúc đó, Minh Anh chỉ biết bật cười, ôm chầm lấy hai thiên thần nhỏ vào lòng, trao cho chúng những nụ hôn nồng thắm. Cô nhớ mình đã từng âu yếm, khẽ chạm vào “chim nhỏ” của Bảo và thì thầm: “Sau này lớn lên, con sẽ biết thôi, đó là bí mật của người lớn.”

Cô cũng nhớ về những lần, bọn trẻ học theo cách thể hiện tình yêu của mình. Trong sự ngây thơ tuyệt đối, Ly và Bảo bất ngờ chạy đến ôm mẹ, đặt một nụ hôn nhẹ lên vùng kín của mẹ như một cách để nói “Con yêu mẹ”. Khi đó, Minh Anh đón nhận điều đó bằng một trái tim ấm áp, xem đó là sự gắn kết thiêng liêng nhất của tình mẫu tử.

Nhưng giờ đây, trong sự tĩnh lặng của căn villa, những ký ức thuần khiết ấy bỗng nhiên bị nhuộm màu bởi dục vọng. Minh Anh cảm thấy cơ thể mình nóng ran, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến hai đầu nhũ hoa của cô cương cứng, cọ xát vào lớp vải mỏng.

Cô đứng khựng lại, hơi thở dồn dập. Một câu hỏi đầy tội lỗi và táo bạo chợt hiện ra trong đầu: “Giờ đây… hai đứa trẻ ấy đã lớn như thế nào rồi?”

Cô nhớ lại hình ảnh những vệt tinh dịch trên quần Bảo, những vệt dâm dịch trên quần Ly. Sự tò mò về cơ thể của những đứa trẻ ngày nào giờ đã biến thành một sự khát khao muốn khám phá thực tại.

“Ngày xưa còn nhỏ, mình có thể tự do âu yếm và hôn vào chỗ đó của con… nhưng giờ đây…”

Minh Anh khẽ rùng mình, đôi chân cô vô thức khép chặt, nhưng vùng kín lại rỉ ra một dòng nước dâm nóng hổi. Ý nghĩ về việc chạm vào con cặc gân guốc của con trai hay nếm thử hương vị vùng kín của con gái khiến cô cảm thấy vừa ghê tởm, vừa hưng phấn đến điên cuồng. Đó là một sự mong lung đầy nguy hiểm.

Minh Anh giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mộng mị. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng chút lý trí cuối cùng để đẩy lùi những hình ảnh dâm dục về hai đứa con ra khỏi đầu. Cô đứng dậy, nhìn mình trong gương, khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt mờ đục vì tình dục khiến cô cảm thấy kinh hãi.

“Mày đang làm cái quái gì thế này, Minh Anh?” Cô tự rủa sả bản thân, giọng nói run rẩy. “Mày là một người mẹ, một nữ chủ tịch, chứ không phải một con điếm dâm đãng thích những thứ loạn luân ghê tởm này. Thật là một con đàn bà thèm khát tình dục đến phát rồ!”

Cô mắng nhiếc mình bằng những lời lẽ nặng nề nhất, tự sỉ nhục sự thèm khát đang cào xé trong lòng. Cô cảm thấy mình như một con thú bị bỏ đói, chỉ cần một chút kích thích nhỏ là sẵn sàng vứt bỏ mọi phẩm giá. Sự tự ghê tởm này tạm thời đóng vai trò như một gáo nước lạnh, dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy, nhưng thực chất, nó chỉ khiến sự khao khát trở nên âm ỉ và nguy hiểm hơn.

Trong khi Minh Anh đang đấu tranh với chính mình, Nam đã hoàn thành nhiệm vụ đưa Ly và Bảo đến nhà ông bà. Ngay khi vừa rời khỏi nhà nội, Nam gửi một tin nhắn báo cáo và đề nghị giúp đở sếp việc nhà.

“Thưa sếp, tôi đã đưa hai cháu đến nhà ông bà an toàn. Tôi biết chị giúp việc hôm nay nghỉ, nếu sếp cần hỗ trợ dọn dẹp hay làm bất cứ việc gì trong nhà, tôi sẵn lòng quay lại giúp sếp một tay.”

Nhìn vào màn hình điện thoại, tin nhắn của nam lúc này như một cứu cánh của cô. Cô không muốn đối mặt với những suy nghĩ loạn luân sai trái nữa. Cô cần một ai đó bên cạnh lúc này làm cô giúp cô tập trung hơn.

Minh Anh khẽ mỉm cười, những ngón tay thon dài lướt trên bàn phím.

“Được, anh quay lại đi. Tôi có việc cần đi siêu thị mua một số đồ cho bữa tối. và sau đó cùng quay lại đón bọn trẻ cùng tôi vào buổi chìêu. Anh quay lại đón tôi nhé.”

Cô nhấn nút gửi, rồi nhanh chóng đứng dậy, thay một bộ váy ôm sát tôn lên những đường cong mặn mà của một người phụ nữ trưởng thành. Cô trang điểm nhẹ, tô thêm một chút son đỏ quyến rũ. Có một điều đến cả Minh Anh vẫn chưa nhận ra bản thân mình ngày một gợi dục hơn, khi cô vô thức chọn những bộ váy mỗi lúc 1 ngắn, trẻ trung năng động, tuy là phụ nữ 2 con, nhưng cô vẫn giữ được khí chất của nữ tài xinh đẹp hack tuổi như thiếu nữ nhưng cũng không thiếu phần sắc xảo của thời gian.