Cậu là Trợ Lý hay KTV Massage hay cậu Chủ của Chúng Tôi. – Update Chap 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Cậu là Trợ Lý hay KTV Massage hay cậu Chủ của Chúng Tôi. – Update Chap 10

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 24/08/2026

Chap 10: Tuần Mới Bắt Đầu – Hành Trình Mới Bắt Đầu.

Ánh nắng ban mai len lỏi qua rèm cửa, đánh thức Minh Anh khỏi giấc ngủ sâu đầy mộng mị. Điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là sự mệt mỏi, mà là một cảm giác đầy đặn, hơi nặng nề và ẩm ướt nơi vùng kín. Chiếc trứng rung từ đêm qua vẫn nằm yên vị bên trong, bao quanh bởi lớp dâm dịch đặc quánh, khiến mỗi lần cô khẽ cử động, vật thể ấy lại cọ xát vào thành âm đạo, khơi gợi lại những dư âm của cơn cực khoái đêm trước.

Minh Anh khẽ rên nhẹ, đưa tay xuống chạm vào vùng nhạy cảm. Cô cảm nhận được sự ẩm ướt nóng hổi, một minh chứng cho sự khao khát mãnh liệt của cơ thể. Cô thầm nghĩ: “Không tệ… thực sự không tệ chút nào.” Sự kích thích thầm lặng này khiến tâm trạng cô trở nên hưng phấn và tự tin hơn hẳn thường ngày.

Hôm nay là một ngày quan trọng. Minh Anh chọn cho mình một bộ suit công sở màu xám tro, thiết kế ôm sát tôn lên vòng eo thon và hông quả lê nảy nở. Chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi được cài cúc cẩn thận đến tận cổ, tạo nên vẻ ngoài của một nữ chủ tịch nghiêm khắc, quyền lực và không thể xâm phạm. Nhưng bên dưới lớp vải cao cấp ấy, cô chỉ diện một chiếc quần lót ren mỏng manh, như một bí mật dâm dục mà chỉ mình cô biết.

Minh Anh ấp ủ kế hoạch mở rộng thị trường từ lâu mãi chưa quyết định được, nhưng cũng từ chuyến đi siêu thị ấy, hôm nay, trong buổi họp hội đồng quản trị, cô sẽ chính thức thông báo về việc công ty lấn sân sang phân khúc đồ lót nam và đồ lót gia đình. Minh Anh vẫn là người có nhiết huyết trong công việc và luôn có những ý tưởng để công ty cô phát triển hơn

Trước khi rời phòng, Minh Anh nhìn chiếc trứng rung trên bàn. Cô nhớ lại lời tư vấn của anh KTV bí ẩn (Nam) về việc sử dụng món đồ chơi này trong sinh hoạt hàng ngày để duy trì hưng phấn. Sự tò mò và một chút liều lĩnh trỗi dậy.

“Để xem… liệu nó có thực sự như cậu ấy nói khi mình làm việc không,” cô tự nhủ.

Minh Anh chậm rãi tách hai chân, đưa chiếc trứng rung vào lại sâu bên trong, cảm nhận sự khít khao và nóng hổi bao lấy món đồ chơi. Cô điều chỉnh vị trí sao cho nó nằm im lặng, không gây tiếng động nhưng vẫn chạm nhẹ vào điểm G. Sau đó, cô cẩn thận đặt chiếc remote điều khiển vào sâu trong túi xách hàng hiệu của mình.

Khi bước ra khỏi phòng, mỗi bước đi của Minh Anh giờ đây đều mang một cảm giác khác lạ. Sự hiện diện của vật thể lạ bên trong khiến cô cảm thấy mình vừa là một quý bà sang trọng, vừa là một kẻ dâm đãng đang che giấu một bí mật động trời.

Cô bước xuống lầu, nơi Nam đã chờ sẵn bên cạnh chiếc xe hơi bóng loáng. Nam nhìn Minh Anh từ đầu đến chân, ánh mắt anh dừng lại ở vùng hông của cô một cách đầy ẩn ý. Anh không nói gì, nhưng nụ cười mờ ám trên môi cho thấy anh biết rõ “vũ khí” của mình đang nằm ở đâu.

“Chào buổi sáng, sếp. Hôm nay sếp trông… rạng rỡ hơn thường lệ,” Nam nói, giọng trầm thấp đầy khiêu khích.

Minh Anh hơi đỏ mặt, cô bước vào xe, cảm nhận chiếc trứng rung khẽ dịch chuyển trong âm đạo theo nhịp bước. Cô không hề biết rằng, chiếc remote trong túi xách chỉ là một hình thức “an ủi” tâm lý, vì quyền kiểm soát thực sự hiện đang nằm trong chiếc điện thoại trong túi quần của gã tài xế đang lái xe đưa cô đến công ty.

Một buổi họp căng thẳng sắp bắt đầu, và Minh Anh không biết rằng, Nam sẽ biến buổi họp đó thành một cuộc tra tấn khoái lạc ngay giữa bàn làm việc.

Phòng họp của công ty bao trùm bởi một bầu không khí đặc quánh sự nghiêm túc. Xung quanh chiếc bàn gỗ gụ dài bóng loáng là những cổ đông quyền lực, phần lớn là những nữ doanh nhân thành đạt, bạn bè thân thiết của Minh Anh. Tất cả đều diện những bộ đồ công sở sang trọng, khuôn mặt lạnh lùng, tập trung cao độ vào những con số và biểu đồ trên màn hình.

Minh Anh đứng dậy, phong thái uy nghi, giọng nói dõng dạc vang lên, trình bày về tầm nhìn chiến lược khi lấn sân sang mảng đồ lót nam và gia đình. Cô nói về xu hướng, về tâm lý khách hàng, nhưng trong thâm tâm, cô đang cảm nhận một sự ẩm ướt khó chịu nhưng đầy kích thích nơi vùng kín. Chiếc trứng rung nằm im lìm, nhưng sự hiện diện của nó khiến cô cảm thấy mình như một con mồi đang chờ đợi.

“Để mọi người dễ hình dung hơn, tôi có chuẩn bị một bản slide chi tiết,” Minh Anh vừa nói vừa đưa túi xách cho Nam, “lấy ra chiếc USB và cắm giúp tôi.”

Nam đón lấy chiếc túi, ngón tay anh khẽ chạm vào mu bàn tay cô. Khi Nam bước về phía máy tính, anh không chỉ cắm USB mà còn lặng lẽ mở ứng dụng điều khiển trên điện thoại và bật cái thứ đang ngủ yên trong Minh Anh.

Vrrr…

Một nhịp rung nhẹ, ngắn, đột ngột đánh thẳng vào điểm G của Minh Anh.

“Ah…!”

Minh Anh khẽ giật mình, một tiếng rên suýt chút nữa thoát ra khỏi khuôn miệng đỏ mọng. Cô vội vàng hít một hơi sâu, bàn tay bấu chặt vào cạnh bàn họp. Đôi mắt cô mở to, nhìn Nam. Anh đang đứng đó, gương mặt thản nhiên, đôi mắt nhìn thẳng vào màn hình nhưng ngón cái lại đang di chuyển chậm rãi trên màn hình điện thoại.

Vrrr… Vrrrr…

Lần này là chế độ rung ngắt quãng, lúc mạnh lúc nhẹ, như thể có những ngón tay vô hình đang mơn trớn, day dứt bên trong âm đạo cô. Minh Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến hai đầu ngực cô cứng ngắc, cọ xát đau đớn nhưng sướng rên vào lớp áo sơ mi trắng.

“Cái quái gì vậy…” Minh Anh gào thét trong lòng, nhưng miệng cô vẫn phải tiếp tục: “Như mọi người thấy… phân khúc đồ lót nam… sẽ tập trung vào sự… ah… tinh tế và… sự thoải mái…”

Giọng cô bắt đầu run rẩy. Sự đối lập giữa không gian họp nghiêm túc, những ánh mắt dò xét của các nữ cổ đông và sự dâm dục đang bùng cháy bên dưới lớp váy xám khiến Minh Anh phát điên. Cô cảm thấy vùng kín mình nóng rực, dâm thủy bắt đầu tuôn ra, làm ướt đẫm chiếc quần lót ren và bao bọc lấy chiếc trứng rung, khiến tiếng rung trở nên trầm đục và mãnh liệt hơn.

Nam nhìn sếp của mình, ánh mắt đầy sự chế nhạo và chiếm hữu. Anh tăng mức độ rung lên mức trung bình, rồi bất ngờ chuyển sang chế độ “Sóng xung kích” – những cú giật mạnh liên tục khiến Minh Anh suýt chút nữa khuỵu ngã.

“Ưmmm… chết tiệt… sướng quá… mình đang họp… mình không được… ah…”

Minh Anh nhắm nghiền mắt trong một giây, hông cô vô thức khẽ đưa đẩy, cọ xát vào cạnh bàn họp. May mắn thay, chiếc bàn lớn đã che khuất mọi hành động dâm đãng của cô. Từ phía trên, cô vẫn là một nữ chủ tịch quyền lực, nhưng bên dưới, cô chỉ là một con điếm đang bị gã tài xế điều khiển khoái cảm.

Cô nhìn thấy những người bạn nữ của mình đang gật đầu đồng ý với bản kế hoạch, trong khi cô đang phải chiến đấu với cơn sóng tình cuồn cuộn. Sự kích thích tăng cao đến mức cực độ, Minh Anh cảm thấy tử cung mình co thắt lại, một cơn cực khoái âm thầm nhưng dữ dội đang chực chờ bùng nổ. Nội tâm cô mâu thuẩn, cô thì thầm trong vô vọng

“Dừng lại… hoặc là làm mạnh hơn nữa đi… làm ơn…”

Minh Anh thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô không thể nói ra, chỉ có thể âm thầm chịu đựng sự tra tấn ngọt ngào này. Nam mỉm cười, anh biết cô đã hoàn toàn rơi vào bẫy của mình. Anh nhấn nút “Max”, đẩy chiếc trứng rung lên mức công suất cao nhất ngay khi Minh Anh chuẩn bị kết thúc bài phát biểu.

“A…!”

Minh Anh khẽ rùng mình, toàn thân cứng đờ, một dòng dâm thủy nóng hổi trào ra, thấm đẫm chiếc ghế da cao cấp. Cô đứng lặng người trong vài giây, hơi thở dồn dập, gương mặt đỏ bừng vì hưng phấn.

“Tôi… tôi xin kết thúc phần trình bày tại đây. Mọi người có ý kiến gì không?”

Cô nói, giọng khàn đặc, trong khi bên dưới, chiếc trứng rung vẫn đang rung bần bật, biến buổi họp nghiêm túc nhất năm trở thành một cuộc hoan lạc bí mật đầy tội lỗi.

Cơn cực khoái bất ngờ ập đến như một cơn sóng thần, khiến Minh Anh hoàn toàn mất kiểm soát trong vài giây. Cơ thể cô run rẩy, đôi môi mím chặt để ngăn một tiếng rên rã rỗi, nhưng gương mặt đỏ bừng, hơi thở dốc và ánh mắt mơ màng, dâm đãng không thể giấu nổi.

Sự bất thường của vị chủ tịch quyền lực ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Một nữ nhân viên trẻ, vốn quan tâm đến sức khỏe sếp, vội vàng đứng dậy, lo lắng tiến lại gần:

“Chị Minh Anh, chị không sao chứ? Sắc mặt chị đỏ quá, chị có thấy chóng mặt hay không khỏe ở đâu không ạ?”

Minh Anh hốt hoảng, tim đập thình thịch. Cô cảm nhận rõ ràng dòng dâm thủy nóng hổi, đặc quánh đang trào ra, thấm đẫm chiếc quần lót và bắt đầu lan ra lớp vải xám của chiếc váy. Nếu cô đứng dậy lúc này, một vết ướt sẫm màu sẽ hiện rõ mồn một trên ghế da, phơi bày toàn bộ sự dâm đãng của cô trước mặt tất cả mọi người.

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nam – với sự nhạy bén của một kẻ săn mồi – lập tức hành động. Anh bước nhanh lên phía trước, tay cầm một ly nước lọc, rồi bất ngờ “trượt” tay.

Xoảng!

Ly nước đổ nhào, nước bắn tung tóe lên chính xác phần ghế nơi Minh Anh đang ngồi và một phần vạt váy của cô.

“Ôi! Tôi xin lỗi sếp! Tôi thật sự quá bất cẩn!” Nam cuống quýt, giọng nói đầy vẻ hối lỗi nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia đắc thắng.

Sự cố đổ nước ngay lập tức chuyển hướng sự chú ý của mọi người. Nữ nhân viên kia vội vàng lùi lại, còn các cổ đông thì chỉ tặc lưỡi trước sự hậu đậu của cậu thư ký. Minh Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại trào dâng một cảm giác kích thích khó tả. Vết nước đổ đã khéo léo che đi vệt dâm thủy, biến một tình huống nhục nhã thành một tai nạn nhỏ.

“Không sao… tôi không sao. Buổi họp kết thúc tại đây. Kế hoạch đã được thông qua, mọi người có thể về chuẩn bị triển khai,” Minh Anh nhanh chóng tuyên bố, giọng vẫn còn chút run rẩy.

Khi mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc và rời khỏi phòng, Nam nhanh chóng tiến đến bên cạnh cô. Anh không hỏi han nhiều, chỉ im lặng nhặt chiếc áo khoác vest sang trọng của cô trên ghế, rồi nhẹ nhàng choàng lên vai cô, che kín toàn bộ phần dưới đang ướt đẫm.

“Sếp cứ bình tĩnh, tôi sẽ đưa sếp về phòng làm việc để thay đồ. Đừng quá bận tâm về sự vụng về của tôi,” Nam nói, giọng trầm thấp, đầy sự ân cần và tinh tế.

Minh Anh nhìn Nam, trong lòng trào dâng một sự cảm kích mãnh liệt. Cô hoàn toàn không biết rằng chính gã đàn ông này là kẻ đã “tra tấn” mình bằng những cơn rung chấn điên cuồng. Trong suy nghĩ của cô, chiếc remote trong túi xách có lẽ đã vô tình bị chèn ép khi cô lấy USB, khiến nó tự kích hoạt ở chế độ mạnh nhất.

“Thật may là có Nam ở đây. Cậu ấy không chỉ chu đáo mà còn rất hiểu chuyện, không hỏi nhiều, không làm mình khó xử,” Minh Anh thầm nghĩ, ánh mắt cô nhìn Nam giờ đây không chỉ là sự hài lòng của một người sếp, mà còn pha chút ngưỡng mộ và sự rung động thầm kín.

Khi bước đi về phía phòng làm việc, cảm giác chiếc trứng rung vẫn còn dư chấn nhẹ trong âm đạo, kết hợp với sự chăm sóc ấm áp của Nam, khiến Minh Anh cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn. Cô cảm thấy Nam giống như một “vị cứu tinh” trong lúc cô tuyệt vọng nhất.

Về đến phòng làm việc, Minh Anh khép cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa, hơi thở vẫn còn dồn dập. Cô nhìn Nam đang đứng đợi ngoài hành lang, một nụ cười mỉm hiện lên trên môi. Cô không biết rằng, sự “tinh tế” mà cô đang cảm tạ chính là một phần của kế hoạch thao túng tâm lý đầy tinh vi, khiến cô ngày càng phụ thuộc và khao khát anh hơn.

“Cảm ơn cậu, Nam… cậu thật sự rất tuyệt,” cô thì thầm, trong khi tay khẽ chạm vào vùng kín vẫn còn đang run rẩy vì khoái lạc.

Sau sự cố tại phòng họp, Nam không còn can thiệp thô bạo vào chiếc trứng rung nữa. Anh hiểu rằng, sự tò mò và khao khát khi được tự mình khám phá sẽ khiến Minh Anh nghiện ngập hơn là bị ép buộc. Anh lùi lại, đóng vai một người thư ký mẫn cán, im lặng quan sát “con mồi” tự dâng hiến mình cho khoái lạc.

Và đúng như dự đoán, Minh Anh bắt đầu rơi vào một cơn nghiện dâm dục không lối thoát. Chiếc trứng rung không còn là một thử nghiệm, mà trở thành “người tình” thầm lặng đi theo cô mọi lúc, mọi nơi.

Tại các cửa hàng bán lẻ và khảo sát thị trường:

Minh Anh diện những bộ váy ôm sát, vừa đi vừa điều khiển remote trong túi xách. Đứng giữa những kệ hàng lót nam, nhìn những chiếc quần chip sexy, cô bất ngờ nhấn nút “Max”. Vrrr… Một cơn rung mạnh mẽ đánh thẳng vào điểm G, khiến đôi chân cô khẽ run rẩy, hông vô thức đưa đẩy. Cô giả vờ xem xét chất liệu vải, nhưng thực chất là đang nghiêng người, ép vùng kín vào cạnh bàn trưng bày để tăng thêm áp lực. Cô rên khẽ: “Ưm… sướng quá… ngay tại đây mà mình lại nứng thế này sao…” Dâm thủy trào ra, thấm đẫm quần lót, khiến cô cảm thấy mình như một con điếm hạng sang đang đi mua sắm.

Một mình trong phòng làm việc:

Có những lúc, khi đối mặt với những bản báo cáo khô khan, Minh Anh không chịu nổi sự trống trải. Cô tựa lưng vào ghế da, dạng rộng hai chân, tay cầm remote nhấn chế độ “Sóng xung kích”. Cô nhắm mắt, tưởng tượng một người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, dùng lưỡi liếm láp vùng kín đang rung bần bật kia, và mơ hồ khuôn mắt ấy xuất hiện chính là Nam, người đàn ông xuất hiện trong cuộc sống cô nhiều nhất hiện nay. Cô tự mơn trớn hai đầu ngực cứng ngắc qua lớp áo mỏng, miệng thở dốc: “Nam… nếu cậu ở đây… tôi sẽ bắt cậu đâm nát lồn tôi…”

Trong bữa cơm cùng các con:

Đây là lúc Minh Anh cảm thấy tội lỗi nhưng cũng hưng phấn nhất. Ngồi đối diện với Ly và Bao, trong khi nói về chuyện học hành, cô bí mật nhấn nút rung mức thấp. Cảm giác rung nhẹ nhàng, bền bỉ khiến cô vừa phải mỉm cười dịu dàng với con, vừa phải gồng mình để không phát ra tiếng rên. Nhìn những đứa con đang lớn, nhớ đến những dấu vết trên đồ lót của 2 đứa trẻ, khiến vùng kín cô co thắt liên tục, ôm chặt lấy quả trứng, khiến khoái cảm càng thêm mãnh liệt.

Buổi tối trước khi đi ngủ:

Khi căn nhà chìm vào tĩnh lặng, Minh Anh nằm dài trên giường, thả hồn theo những nhịp rung dồn dập. Cô vừa dùng tay mơn trớn hạt le, vừa để quả trứng rung sâu bên trong, đẩy cô lên những đỉnh cao của sự cực khoái. Như vô thức, lần nữa gọi tên Nam trong tiếng nấc nghẹn, cơ thể uốn éo như một con rắn, dâm dịch chảy tràn ra ga giường.

Trong khi đó, ở một góc tối…

Nam ngồi trong căn phòng của mình, ánh sáng từ chiếc điện thoại hắt lên khuôn mặt đầy đắc thắng. Trên màn hình là ứng dụng điều khiển, nơi lưu trữ chi tiết “Nhật ký sử dụng”.

Nam mỉm cười, đối chiếu thời gian trong nhật ký với lịch trình làm việc của sếp.

“14h00 – Khảo sát cửa hàng A: Mức rung 80% trong 15 phút. Chắc chắn là đang tự sướng ngay giữa phố.””17h00 – Phòng làm việc: Chế độ Sóng xung kích 30 phút. Ồ, sếp của mình dâm quá, chắc là đang tưởng tượng về mình rồi.”-“19h00 – Ăn tối cùng con: Mức rung 30%. Vừa làm mẹ hiền, vừa là con điếm, thú vị thật.”

Nam nhìn vào biểu đồ cường độ rung, biết rõ chính xác lúc nào Minh Anh lên đỉnh, lúc nào cô khao khát nhất. Anh không cần chạm vào cô, nhưng anh biết mọi ngóc ngách, mọi sự run rẩy của âm đạo cô.

“Sếp à, cô tưởng cô đang làm chủ trò chơi này sao?” Nam thì thầm, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. “Cô không biết rằng mình đã trở thành một con búp bê tình dục trong lòng bàn tay tôi rồi.”

Nam quyết định sẽ để cô “chín” thêm một chút nữa, cho đến khi sự thèm khát này trở nên không thể kiểm soát, và lúc đó, anh sẽ là người duy nhất có thể “giải cứu” cô khỏi cơn nghiện này bằng một thứ thực sự cứng cáp hơn chiếc trứng rung kia.