Câu Chuyện Về Người Mẹ Nhận Lại Con Ruột Sau 20 Năm Xa Cách – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Câu Chuyện Về Người Mẹ Nhận Lại Con Ruột Sau 20 Năm Xa Cách – Update Chương 4

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/08/2026

Chương 2: Kết quả 99%

Buổi chiều tà hôm sau, không khí vùng ngoại ô dường như đặc quánh lại dưới ánh hoàng hôn màu máu. Những tia nắng cuối ngày chiếu xuyên qua mái tôn garrage sửa xe, tạo nên những vệt sáng nhảy múa trên bộ ngực phập phồng của hai người đàn bà.

Trên chiếc bàn tròn bằng gỗ đặt trước hiên nhà, ba con người ngồi đối diện nhau trong một sự tĩnh lặng đến ngạt thở. Phượng hôm nay diện một bộ đồ ngủ bằng vải voan mỏng manh hơn cả hôm qua, màu đen huyền bí làm nổi bật làn da trắng như sữa của bà. Hai trái vú bò khổng lồ của Phượng trĩu nặng, ép xuống mặt bàn khiến chiếc cổ áo xẻ sâu chữ V lộ ra gần như toàn bộ vòng một vĩ đại với rãnh ngực sâu hoắm, lấm tấm những giọt mồ hôi nóng hổi.

Đối diện bà là Kim, người mẹ mới từ trên trời rơi xuống. Bà Kim vẫn mặc bộ đồ bà ba giản dị nhưng lần này là màu nâu nhạt. Chất vải thô nhưng khi thấm mồ hôi lại trở nên dính sát, bao bọc lấy cặp vú khủng bố không hề thua kém chủ nhà. Kim ngồi khom người, đôi vú to đùng tì lên thành bàn, làm vạt áo phía trước căng ra như muốn đứt tung hàng cúc, để lộ những đường cong phì nhiêu, xôi thịt của một người phụ nữ lam lũ nhưng tràn đầy sức sống.

Hưng ngồi giữa hai người phụ nữ, đôi vai vạm vỡ của cậu sừng sững như một tòa thiên thạch. Cậu vẫn cởi trần, khoe trọn những múi cơ bụng rắn như thép và lồng ngực dày cộp. Bên dưới bàn, đôi chân dài đầy gân guốc của cậu thỉnh thoảng lại va chạm vào cặp đùi mật ngọt của Phượng hoặc Kim, làm khởi phát những luồng điện cực kỳ kích thích.

Ting… ting…

Tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan không gian tĩnh mịch. Zalo của Hưng rung bần bật trên mặt gỗ. Tim cậu đập thình thịch, hơi thở trở nên dồn dập. Phượng và Kim cũng đồng thời nín thở, mắt dán chặt vào chiếc màn hình đang sáng rực.

Hưng đưa ngón tay run rẩy chạm vào tệp tài liệu PDF mà bác sĩ vừa gửi. Dòng chữ đen trắng hiện ra rõ mồn một trên màn hình: Đối tượng: Nguyễn Ngọc Hưng – Trần Ánh Kim. Kết luận: Tương đồng di truyền 99,99%. Quan hệ: MẸ – CON RUỘT.

“Trời ơi… đúng là thật rồi… con tôi…” – Kim thốt lên, giọng bà vỡ òa, nghẹn ngào trong khoảnh khắc.

Nước mắt tuôn rơi trên gò má sạm nắng của Kim. Bà không kìm chế được mà rướn người qua bàn, đôi vú khổng lồ của bà chà sát lên mặt gỗ côm cốp, bàn tay thô ráp của bà đưa lên, run rẩy xoa lấy gương mặt điển trai của Hưng.

“Mẹ đã nói mà… hức… nhìn cái sống mũi, cái đôi mắt này… hệt như bố con ngày xưa. Con trai mẹ… con đẹp trai và vạm vỡ quá… ưm… mẹ hạnh phúc quá Hưng ơi!”

Hưng nhìn thấy những giọt nước mắt thật thà và hơi ấm từ bàn tay người mẹ ruột, trái tim cậu sắt đá cũng phải mềm lòng. Cậu đứng dậy, bước vòng qua bàn và ôm chặt lấy bà Kim. Khi đầu Hưng tựa vào vai bà, cậu cảm nhận được sự mềm mại tuyệt đối từ hai bầu vú bò của mẹ ruột đang ép chặt vào ngực mình. Mùi mồ hôi nồng nàn và hơi thở ấm nóng của Kim phả vào cổ Hưng: “Ưm~~ Mẹ của con…mẹ đã vất vả rồi.”

Đôi tay Hưng luồn qua eo Kim, bàn tay cậu vô tình chạm phải phần mông to tướng, săn chắc đằng sau lớp vải bà ba của bà.

Bà Phượng ngồi đó, chứng kiến cảnh mẹ con đoàn tụ, một luồng cảm giác khó chịu và ghen tị dâng lên trong lòng. Bà không cam lòng nhìn đứa con trai mà mình dày công nuôi nấng bấy lâu lại đang âu yếm một người đàn bà khác. Phượng khoanh tay trước ngực, động tác này khiến hai trái vú vĩ đại của bà bị ép lên cao, nhô hẳn ra ngoài cổ áo một cách dâm đãng.

Bà Phượng hắng giọng, thanh âm sắc lẻm: “Vậy… giờ chị biết nó là con ruột chị rồi đó… Chị định tính sao đây? Muốn đưa nó đi à?”

Bà Kim lúc này mới luyến tiếc buông Hưng ra, nhưng vẫn nắm chặt lấy bàn tay gân guốc của cậu. Bà quay sang Phượng, ánh mắt cầu khẩn, lồng ngực vẫn phập phồng không ngớt vì xúc động:

“Dạ… chị Phượng… thú thật là nhà tôi tận thành phố xa lắm. Hai mươi năm qua tôi đã mất con, giờ mới gặp lại, tôi… tôi không nỡ rời xa nó ngay. Chị cho phép tôi… cho tôi ở lại đây một hai tháng được không? Tôi muốn bù đắp tình mẹ cho Hưng… tôi muốn ở cạnh để chăm sóc cho nó…”

Phượng cau mày, gương mặt bà hiện lên sự khó chịu rõ rệt: “Ở lại đây? Nhà này đâu có dư chỗ, với lại tôi quen ở hai mẹ con với nó rồi. Chị ở lại đây chỉ làm mọi chuyện thêm rắc rối.”

Thấy Phượng từ chối, Kim quýnh quáng, bà gần như muốn quỳ xuống, hai trái vú khổng lồ rung rinh dữ dội: “Làm ơn chị Phượng! Tôi hứa sẽ làm hết việc nhà cho chị. Cơm nước, giặt giũ, lau dọn cái garrage này… tôi làm hết! Chị cứ việc nghỉ ngơi như bà chủ, không cần đụng tay vào bất cứ thứ gì cả… Tôi chỉ xin một chỗ nhỏ cạnh bếp để ngủ cũng được. Làm ơn hãy cho một người mẹ tội nghiệp này cơ hội ở bên con trai mình!”

Tiếng van xin của Kim mang theo sự run rẩy đầy nữ tính. Hưng đứng cạnh bên, hơi thở của cậu nặng nề. Cậu nhìn mẹ Phượng rồi nhìn sang mẹ Kim. Cậu thấy được sự khao khát trong mắt Kim và sự chiếm hữu trong mắt Phượng. Bản năng giống đực của Hưng mách bảo rằng cuộc sống sắp tới của cậu dưới mái nhà này sẽ tràn ngập những biến cố tình ái không thể lường trước.

Nhìn bộ dạng khổ sở và nghe những lời thốt ra từ tận tâm can của người phụ nữ cùng chung phận mẹ, trái tim bà Phượng bắt đầu dịu xuống. Bà liếc nhìn Hưng, thấy con trai đang nhìn bà với ánh mắt mong mỏi. Phượng thở hắt ra, khiến hai đầu vú bò nảy nhẹ dưới lớp vải lụa đen.

“Thôi được rồi, nhà tôi còn dư một phòng cho khách ở cạnh lối đi bên hông, để tôi vào dọn dẹp một chút cho chị ở tạm,” Phượng nói, giọng bà có chút gì đó bề trên.

Bà Kim thấy vậy, vội vàng tiến tới nắm lấy đôi bàn tay trắng trẻo của Phượng. Khi bà Kim di chuyển, hai bầu vú bò khổng lồ sau lớp áo bà ba lại dập dình, lắc lư theo nhịp bước chân một cách dâm đãng. “Thôi chị, để tôi tự dọn là được rồi! Chị cứ nghỉ ngơi đi, tôi làm lụng chân tay quen rồi.”

Phượng khéo léo rút tay ra, bà liếc nhìn người phụ nữ đối diện với đôi mắt sắc sảo: “Thôi cứ để tôi, chị là khách, với lại tính tôi thích sạch sẽ theo ý mình. Hai người… cứ ngồi đó mà trò chuyện đi!”

Nói đoạn, Phượng quay lưng bước vào trong. Nhưng sự thật không hẳn chỉ là dọn phòng. Trong lòng người đàn bà này đang cuộn sóng. Bà bước nhanh vào phòng ngủ riêng của mình, đóng sầm cửa lại và lập tức vơ lấy xấp tiền, ít vàng bạc trang sức để trong tủ rồi nhét vội vào két sắt. Bà nghĩ bụng: “Cho dù có là mẹ ruột của thằng Hưng thì cũng là người lạ từ nơi khác đến. Mình phải phòng thân cho chắc!”

Vừa làm, Phượng vừa thở hổn hển, bộ ngực vĩ đại phập phồng lên xuống làm cái áo voan mỏng manh bị kéo căng, để lộ ra những đường nét nhục dục nhất. Bà lau vệt mồ hôi trên cổ, lòng không khỏi lo sợ Hưng sẽ bị người đàn bà kia cướp mất.

Ở bên ngoài hiên, chỉ còn lại Hưng và bà Kim. Cái nóng của buổi chiều tà dường như dịu bớt nhưng hơi ấm từ cơ thể hai con người này lại đang tỏa ra nồng nặc. Bà Kim nhìn Hưng, ánh mắt bà tràn ngập một thứ tình cảm hỗn tạp: tình mẫu tử thiêng liêng pha lẫn sự choáng ngợp trước một thân hình đàn ông quá đỗi hoàn hảo.

“Hưng… giờ mọi chuyện đã rõ rồi…” Kim ngập ngừng, đưa đầu lưỡi liếm qua đôi môi khô nứt vì đi nắng, “Con… con có thể gọi ta một tiếng mẹ được không?”

Hưng nhìn sâu vào đôi mắt của người đàn bà đã sinh ra mình. Cậu cảm nhận được sự chân thành và cả một chút đáng thương của bà. Cậu không hề do dự, giọng nói trầm ấm và vang vọng: “Mẹ!”

“Trời ơi! Hưng ơi!” Kim thốt lên, gương mặt bà rạng rỡ hẳn lên. Vui sướng quá đỗi, bà Kim vô thức đưa bàn tay thô ráp của mình sờ lên bắp tay cuồn cuộn của Hưng. Cảm giác cứng như đá và nóng hổi từ bắp tay của đứa con trai 20 tuổi làm bà giật mình. Bà không dừng lại ở đó mà còn trượt tay lên, xoa nhẹ lên khối cơ ngực dày cộm của cậu.

Bàn tay bà run run chạm vào cái ti ngực hồng hào đang ẩn hiện sau lớp cơ ngực trần của Hưng. Kim đỏ mặt, hơi thở bà bỗng chốc trở nên ngắn và dồn dập: “Sao mà… con cao lớn… lại còn cơ bắp thế này hả Hưng? Hồi đó mẹ nhớ lúc mới đẻ ra con gầy lắm, lại còn bú ít nữa…”

Hưng bật cười, một nụ cười đầy nam tính. Cậu cảm thấy bàn tay mẹ ruột sờ soạng cơ thể mình có chút kỳ lạ, nhưng cậu chỉ nghĩ đó là tình thương. Cậu giải thích: “Tại từ nhỏ con đã làm việc ở gara này với bố nuôi rồi mẹ. Bưng bê động cơ, lốp xe toàn đồ nặng… nên thành ra vậy đó!”

Hưng đưa đôi bàn tay to lớn, đầy gân guốc và vết chai sần của mình nắm lấy đôi bàn tay đang sờ ngực mình của Kim. Tay Hưng to đến mức bao phủ hoàn toàn đôi tay của bà, như thể một hòn đá lớn bọc lấy một viên ngọc nhỏ. Hơi ấm nóng hổi từ lòng bàn tay Hưng truyền thẳng sang người Kim, làm bà rùng mình một cái, cảm thấy trong người có một luồng nhiệt chạy rần rần.

“Thế… còn cha đâu ạ? Sao cha không đi cùng mẹ?” Hưng bỗng trầm giọng hỏi.

Nụ cười trên môi Kim tắt hẳn, bà trùng người xuống, để mặc cho hai trái vú vĩ đại tỳ lên cánh tay của Hưng. “Cha con… ông ấy mất vì ung thư phổi lâu lắm rồi con ạ. Trước khi mất, tâm nguyện lớn nhất của ông ấy là muốn mẹ phải tìm được con. Cả di chúc ông ấy cũng ghi rõ, ông ấy cảm thấy tội lỗi lắm… lỗi lầm của ngày hôm đó làm mất con… khiến cha con chưa một ngày nào được sống yên lòng…”

Nói đến đây, nước mắt bà Kim lại trào ra. Hưng nhìn người phụ nữ đang đau khổ trước mặt, trái tim cậu thắt lại. Cậu nhẹ nhàng kéo bà Kim vào lòng, thực hiện một cái ôm đầy tình cảm. Khi lồng ngực rắn chắc của Hưng ép chặt vào đôi vú bò mềm mại và khổng lồ của bà Kim, một cảm giác xung năng bùng nổ. Đầu vú của Kim cứng ngắc lên sau lớp vải bà ba, cạ vào cơ bụng sáu múi của Hưng.

“Không sao đâu mẹ… con không oán trách gì hai người cả. Con vẫn sống tốt mà!”

Bà Kim nghẹn ngào hỏi lại: “Thật không con? Con thật sự không ghét bỏ mẹ sao?”

Hưng “ừ” một tiếng chắc nịch, đôi tay cậu xiết chặt vòng eo phì nhiêu của mẹ. Mùi của mồ hôi bà bà quyện với mùi của một người phụ nữ chín mùi làm con cặc của Hưng trong quần bắt đầu cựa quậy. Cậu cố gắng kiềm chế những phản ứng bản năng nhất trước người mẹ vừa mới tìm lại được của mình.

Đúng lúc đó, bà Phượng mở cửa bước ra. Chứng kiến cảnh Hưng đang ôm ấp bà Kim, gương mặt Phượng sa sầm lại trong tích tắc nhưng bà nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Bà bước tới, cái mông vĩ đại của bà lắc nhẹ làm nổi rõ đường rãnh lồn gợi dục:

“Xong rồi, chị Kim vào xem phòng đi. Tôi đã thay ga trải giường mới và dọn dẹp sạch sẽ cho chị rồi.”

Kim vội vàng buông Hưng ra, gương mặt vẫn còn đỏ bừng vì xúc động và vì cái ôm rạo rực vừa rồi. Phượng dẫn Kim vào phòng, tiện tay chỉ trỏ giới thiệu này nọ, nhưng ánh mắt Phượng luôn dán vào cặp ngực khủng của Kim với một sự so đo thầm kín.

Rất nhanh sau đó, trời tối hẳn. Bà Kim lao ngay vào bếp để trổ tài nấu nướng. Bà không cho Phượng hay Hưng đụng tay vào việc gì. “Chị và Hưng cứ ngồi đó, để tôi phục vụ mẹ con mình bữa cơm đầu tiên!”

Bữa cơm được bày ra dưới ánh đèn bếp vàng ấm áp. Kim liên tục gắp thức ăn bỏ đầy vào bát Hưng. Hết miếng thịt kho tàu to tướng đến những cọng rau muống xanh mướt. Bà gắp nhiều đến nỗi bát cơm của Hưng như một ngọn núi nhỏ.

Điều lạ là, Kim hầu như không ăn. Bà cứ cầm bát không, đôi mắt dán chặt vào từng động tác nhai nuốt của Hưng. Nhìn đôi vai rộng và bắp tay cuồn cuộn của con trai khi cầm đũa, bà cảm thấy một sự thỏa mãn lạ lùng.

Hưng bị nhìn quá mức, cậu đỏ mặt ngại ngùng: “Kìa mẹ, mẹ ăn đi! Cứ gắp cho con mãi thế, con có phải trẻ con nữa đâu!”

Kim mỉm cười tủm tỉm, đôi mắt long lanh nhìn Hưng đầy dâm đắm: “Tại vì… ngay cả khi ăn, con cũng khiến mẹ nhớ đến cha con quá. Cái dáng ngồi bệ vệ, kiểu ăn ngốn ngấu và cái sức mạnh đàn ông tỏa ra từ cơ thể con… y hệt như ông ấy vậy. Mẹ nhìn con ăn là thấy no rồi~~”

Bà Phượng ngồi kế bên, nhấp nhẻm một miếng thức ăn nhưng lòng đầy cay đắng. Bà thấy mình như bị ra rìa trong chính căn bếp của mình. Nhìn bà Kim hết lời khen ngợi Hưng rồi nhìn cặp vú bò của bà ấy rung rinh mỗi khi cười, Phượng cảm thấy một ngọn lửa ghen tuông bùng cháy trong lồng ngực. Bà Phượng hắng giọng, cố tình để đôi đùi trắng nõn dưới bàn chạm nhẹ vào chân Hưng:

“Nè Hưng, ăn từ từ thôi con, mẹ chị Kim nấu chắc là lạ miệng nên con thích phải không? Mai mẹ sẽ nấu món con thích nhất để bù lại nhé!”

Câu nói của Phượng chứa đầy hàm ý tranh giành. Hai người đàn bà ngồi đối diện nhau qua bàn ăn, giữa họ là một Hưng vạm vỡ như con hổ trẻ đang trong độ sung mãn nhất. Dưới bàn chân, một sự giao thoa của những cảm giác lạ lẫm và đầy kích thích bắt đầu nảy sinh.

 

Còn tiếp…..

 

Liên hệ Telegram để mua full truyện: t.me/NgocKhuyet887