Cám Ơn Vì Đã Ở Bên – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Cám Ơn Vì Đã Ở Bên – Update Chương 3
Tác Giả: vb
Danh Mục: Truyện Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Tình Cảm
Thể Loại: teen. ngon tinh.
Ngày Cập Nhật : 23/08/2026
“Khi bạn thấy người yêu cũ của mình đi với người mới, bạn đừng buồn. Vì bố mẹ đã dạy ta hãy vứt bỏ những thứ bị hỏng hoặc không sử dụng nữa cho người kém may mắn hơn”. Tôi mỉm cười, đăng caption lên TikTok.
Rồi không dài dòng nữa, tôi sẽ kể ngay câu chuyện của tôi vào năm học cấp ba nhé. Tôi tên Thiên Trình. Năm nay đã là sinh viên năm cuối. Và đây chính là câu chuyện của tôi. Lưu ý: chuyện không có thật.
Vào hồi năm cấp ba, bố mẹ tôi cho tôi chuyển trường. Vì bố mẹ tôi hay đi công tác. Nên việc chuyển trường đối với tôi khá bình thường. Hôm nay là ngày học đầu tiên của tôi. Bước vào lớp cùng cô giáo. Cô giáo lên tiếng:
Xin chào các em, hôm nay chúng ta có bạn mới.
Chào các bạn, tôi tên là Thiên Trình. Có gì tôi không hiểu mong các bạn giúp đỡ.
Cả lớp vỗ tay, cô phân cho tôi ngồi cạnh một bạn nam. Bạn tên là Khiêm.
Nhìn mặt tôi đã thấy không ưa. Mới ngồi xuống, tôi đã bị bạn ấy trêu:
Đây không phải chỗ của mày, cút ra chỗ khác.
Cậu ấy nói, tôi vẫn không quan tâm. Kéo cái ghế ngồi như đúng rồi. Cái thể loại này tôi gặp nhiều rồi. Biết là học cùng có nửa học kỳ thôi là lại phải chuyển trường. Tôi không quan tâm lắm.
Tôi tưởng cậu ấy tính như vậy đã khung bố lắm rồi. Ai ngờ tan học, cậu ấy hẹn tôi ra cổng trường. Tôi không ra cổng trường mà đi thẳng về nhà. Nhìn mấy thằng cay cú. Tôi cười khinh. Mấy loại át o, trống phất tôm. Hôm sau, tôi lại đến trường. Vừa ngồi vào ghế đã bị ngã xuống. Hóa ra Khiêm lấy ghế tôi. Tôi ngã trúng đau đớn, nhìn cậu đang rất khoái trá. Tôi kéo ghế và chửi một câu:
Đồ đê tiện.
Tất cả thằng em của Khiêm há hốc mồm. Không ngờ có ngày chửi đại ca của chúng nó. Đến giờ ra chơi, tôi làm quen được với một cô bạn tên Ngọc Huyền. Cô bạn ấy bắt chuyện với tôi, tôi cũng không phải là người hướng nội, nên cũng trò chuyện với cô ấy. Thật ra tôi là kiểu người không quen thì hướng nội, mà quen tôi rồi thì tôi là người hướng ngoại. Sau một hồi trò chuyện, tôi cũng cười phá lên với cô ấy. Cô ấy nhìn tôi và hỏi:
Thiên Trình này, cậu quen Khiêm từ lâu rồi hay sao mà dám chửi nó vậy?
Tôi có quen đâu, thấy ngứa mắt thế chửi cho một câu.
Cậu ngầu thật, cậu không sợ chúng nó bắt nạt cậu à? – Huyền nói với giọng khá là nể tôi.
Dù gì tôi cũng phải chuyển trường sớm, nên cũng không lo.
Đúng rồi, cô đã nói cho bọn tớ biết. Hihi. Tớ quên mất.
Tan học ra ngoài cổng. Tôi thấy bánh xe bị thủng. Xịt lốp không đi được. Không cần nghĩ nhiều, tôi đã nghĩ đến là do Khiêm làm. Quay sang bên trái, thấy Khiêm và bọn thằng em cười phá ra. Trông thật chó đẻ. Huyền chạy đến hỏi tôi:
Ủa sao cậu không đi xe đi?
Tớ bị bọn thằng Khiêm chọc thủng lốp rồi.
Vậy tớ đưa cậu về nhà.
Cảm ơn Huyền nha, à khoan từ từ. Cho tớ một xíu.
Tôi chạy vội đi. Đến chỗ thằng Khiêm. Chọc thủng lốp xe bọn nó rồi quay đi. Gương mặt vô cùng thích thú. Tôi nói với bọn cậu ta:
Tao không phải là loại dễ chọc đâu.
Nhìn đám bọn nó cay cú, tôi như vừa làm một việc anh hùng vậy.
Dần dần tôi và Khiêm càng ghét nhau hơn.
Hôm nay là lịch tôi trực nhật với thằng Khiêm. Trực nhật còn phân công theo bàn. Nên tôi phải đành lòng làm việc với Khiêm. Hai đứa quét lớp không nói một câu nào. Muốn về lắm rồi. Thế là thằng Khiêm bảo:
Lười trực nhật quá, tao về trước đây.
Nói xong nó quay đi lấy cái cặp ở trên cao. Tôi thấy một cái bảng đang lung lay, sắp rơi xuống đầu cậu ta. Tôi chạy vội, kéo cậu ta ra. Ui thật may, chúng tôi đã tránh kịp. Nhìn thấy tôi đang đỡ cậu ấy. Cậu ấy bối rối đứng dậy. Nói cảm ơn. Ủa sao tui thấy lạ lạ. Đáng lẽ mình phải được đỡ chứ, sao tui lại đỡ cậu ấy. Đang nghĩ trong đầu. Thấy Khiêm chạy vội về. Tôi biết cậu ấy đang rất ngượng ngùng. Tôi cũng vậy.
Sáng hôm sau, tôi thấy một hộp sữa ở trên bàn. Khiêm nói:
Cảm ơn mày hôm qua nha, chứ không tao cũng toi đời rồi.
Cầm lấy hộp sữa. Thằng Khiêm còn tặng cho tôi sữa đậu. Nhưng tôi bị dị ứng đậu. Tôi đành đưa hộp sữa cho Ngọc Huyền.
Lại sắp đến kỳ thi. Tôi chăm chỉ học bài. Thằng Khiêm lại đưa hộp sữa đậu cho tôi.
Ê Trình này, kèm tao toàn được không. Tao ngu lắm.
Ừm.
Cầm lấy hộp sữa đậu mà trong lòng bất lực. Khiêm ngồi xuống và tôi bắt đầu dạy cho cậu ta. Tôi vội bảo là tôi bị dị ứng đậu. Học được một hồi tôi vội hỏi:
Bình thường mày lười học làm sao bây giờ lại chăm thế?
Kệ tao.
Tôi đi xuống đám em của Khiêm hỏi:
Chúng mày cho tao hỏi vì sao thằng Khiêm lại chăm học vậy?
Hình như mẹ nó mới lâm bệnh, bố nó thì mất rồi. Anh nó đành phải nghỉ học để làm lụng kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ nó với chăm thằng Khiêm ăn học. Nó không muốn mẹ với anh nó thất vọng. Nên dạo này nó chăm học.
Nghe xong câu chuyện Khiêm tôi hơi chạnh lòng. Cậu ấy tuy hổ báo nhưng lại có tình cảnh gia đình éo le. Tôi quay sang nói với Khiêm:
Từ giờ cái gì mày không hiểu. Cứ nói với tao. Hoặc sang nhà tao luôn. Tao kèm miễn phí.
Vậy hả, cảm ơn mày nhiều.
Từ đó chúng tôi cũng không còn ghét nhau nữa. Ngày nào hai chúng tôi cũng cố gắng hết sức. Cậu ấy thì từ học sinh trung bình lên học sinh khá. Còn tôi mãi là học sinh xuất sắc.
Vậy đó, tôi đã có một anh bạn thân hổ báo cao chót vót. Có thể nói làm bạn thân nó khá được. Vì không có ai đụng chạm gì đến tôi. Ai mà dám làm gì tôi thì Khiêm đánh bọn nó vỡ đầu. Tôi chỉ còn ba tuần nữa thôi là phải chuyển trường………
Còn nha anh em. Cùng chờ xem nha.