Cám dỗ công sở: Bồn chứa tinh văn phòng – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Cám dỗ công sở: Bồn chứa tinh văn phòng – Update Chương 5

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Trời Hà Nội vào xuân se lạnh. Xuân mặc một chiếc váy dài bó sát, chất liệu mỏng ôm chặt lấy đôi mông to tròn, hằn rõ đường viền quần lót mỏng bên trong. Mỗi bước đi, mông cô khẽ dao động, đường lọt khe hiện lên rõ ràng.

Buổi sáng, từ nhà xe đi vào, thang máy khá đông. Anh Sơn đi phía sau Xuân, cố chen vào cho kịp giờ. Cánh cửa vừa khép, không gian chật chội khiến mọi người phải đứng sát nhau. Anh Sơn đứng ngay sau lưng cô. Con cặc đã cứng từ lúc nhìn thấy đường hằn mông qua lớp váy giờ bị ép chặt vào bên mông phải của Xuân.

Xuân cảm nhận rõ ràng. Cái nóng và độ cứng của dương vật anh truyền qua lớp vải, ấn vào phần mông mềm mại của mình. Cô không quay lại, không nói gì, cũng chẳng tìm cách tránh sang một bên. Cô đứng yên, mắt nhìn lên bảng số tầng, để cặc anh cứ thế ép sát vào mông mình suốt hành trình bảy tầng.

Anh Sơn thở hơi nặng. Mỗi lần thang máy giật nhẹ, cặc anh lại cọ thêm một nhịp vào mông cô. Xuân vẫn giữ nguyên tư thế, lòng rạo rực nhưng mặt không lộ vẻ gì.

Anh Sơn đứng ngoài cửa nhà vệ sinh nữ, đợi đến khi thấy Xuân bước vào mới mở điện thoại nhắn tin:

“Sáng nay anh vô ý ép vào em. Xin lỗi nhé.”

Một lúc sau, tin nhắn của Xuân hiện lên. Giọng chữ nhẹ nhàng, không trách móc:

“Không có gì đâu anh. Em còn tưởng anh mang dùi cui lên công ty cơ.”

Anh Sơn đọc xong, khóe miệng cười. Cặc vẫn còn hơi căng từ lúc nhớ lại cảm giác mông cô vừa sáng. Anh gõ lại ngay:

“Dùi cui thịt của anh lúc nào cũng sẵn sàng. Chuyên trừng trị những em bé hư thôi.”

Trưa đến, cả tầng đổ ra thang máy đi ăn cơm. Không gian lại chật cứng người. Xuân đứng gần cửa, váy dài bó sát hằn rõ đường mông. Anh Sơn chen vào đúng phía sau lưng cô.

Lần này anh bạo dạn hơn. Không chỉ ép sát, anh còn khẽ đưa hông về phía trước, để con cặc cứng ngắc cọ nhẹ lên bên mông phải của Xuân. Mỗi lần thang máy giật hoặc có người xô tới, anh lợi dụng lực ấy để cọ thêm vài nhịp rõ rệt hơn. Đầu dương vật cứng ấn vào phần mềm mại qua lớp váy mỏng, rồi kéo nhẹ lên xuống theo chuyển động.

Xuân cảm nhận rõ ràng. Cái nóng, độ cứng và cả nhịp cọ sát của anh truyền hết vào da thịt. Cô không quay lại, không tránh, cũng chẳng nói gì. Chỉ đứng yên nhìn bảng số tầng, để anh cứ thế cọ cặc lên mông mình suốt hành trình xuống tầng trệt.

Khi cửa thang mở, Xuân bước ra trước, mặt không lộ vẻ gì. Anh Sơn đi phía sau, cặc vẫn còn căng cứng trong quần

Cuối tuần, quán ăn khá vắng. Xuân ngồi đối diện anh Sơn, hai người tranh thủ bàn việc số hóa còn dang dở. Đột nhiên cô bị hóc nhẹ, đưa tay lên cổ, mặt hơi đỏ.

Anh Sơn lập tức đứng dậy, giọng nhiệt tình:

“Em đứng dậy đây, anh làm Heimlich cho.”

Xuân nghe lời, đứng lên. Anh bước ra sau lưng cô, hai tay vòng ra phía trước đúng động tác sơ cứu. Nhưng thân dưới anh lại áp sát. Con cặc đang nửa cứng bị ép chặt vào khe mông cô qua lớp váy mỏng. Anh cố tình khom người, đưa hông về phía trước, để dương vật cọ dọc theo đường khe mông, từ dưới lên trên rồi lại ấn nhẹ xuống.

Xuân cảm nhận rõ độ cứng và nhiệt của cặc anh đang cạ vào chỗ nhạy cảm nhất. Cô không đẩy ra, cũng không nói gì, chỉ đứng yên để anh “sơ cứu”. Anh Sơn lợi dụng vài nhịp ấn bụng giả, mỗi lần đều kèm theo động tác cọ sát mạnh hơn vào khe mông cô.

Sau vài giây, Xuân ho được miếng thức ăn ra. Anh vẫn chưa buông ngay, còn nán lại thêm một nhịp cọ cuối cùng rồi mới từ từ buông tay, cười:

“Được rồi em. May mà có anh.”

Xuân ngồi xuống, má hơi ửng, lòng đang rạo rực vì cảm giác vừa rồi.

Tối về, Xuân nhắn tin cho anh Sơn:

“Anh gửi giúp em mấy tấm tài liệu chiều nay với.”

Một lúc sau, tin nhắn kèm ảnh hiện lên. Vài tấm chụp giấy tờ rõ nét. Nhưng xen giữa là một tấm ảnh khác: con cặc của anh Sơn đang cứng ngắc, gân guốc nổi rõ, đầu dương vật hơi ửng đỏ và bóng nhẹ dịch nhờn.

Xuân mở ra xem. Mắt cô dừng lại khá lâu trên tấm ảnh ấy. Tim đập nhanh hơn. Cô không nói gì, chỉ lướt qua rồi đóng lại.

Anh Sơn thấy trạng thái “đã xem”, vội xóa tấm ảnh cặc đi và nhắn thêm:

“Xin lỗi em. Anh gửi nhầm. Đừng để ý.”

Nhưng Xuân vốn có thói quen mỗi lần nhận ảnh là lưu cả album vào máy. Tấm hình con cặc gân guốc của anh đã nằm gọn trong thư viện ảnh của cô từ trước khi anh kịp xóa.