CÃM BẦY VÙNG BIÊN GIỚI

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: CÃM BẦY VÙNG BIÊN GIỚI

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

CHƯƠNG 1: CƠN KHÓ KHĂN

Xã vùng sâu gần biên giới Campuchia – Buổi chiều tà

Mỹ Linh ngồi trước hiên nhà, tay vuốt ve mái tóc dài đen mượt của cậu con trai 5 tuổi đang ngủ say trên đùi. Ánh hoàng hôn cuối ngày chiếu qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên sân đất nện.

“Con yêu, ngủ ngon nhé,” Mỹ Linh thì thầm, giọng trầm ấma.

Cô năm nay 29 tuổi, nhưng trông vẫn như thiếu nữ đôi mươi. Làn da trắng mịn của cô vẫn giữ được nét tươi trẻ, đặc biệt là sau khi sinh con, thân hình cô càng thêm đầy đặn, quyến rũ. Dưới bộ áo bà ba màu xanh lá giản dị, đường cong cơ thể vẫn rõ nét, khiến nhiều người không khỏi trầm trồ.

Nhưng đẹp chưa bao giờ là đủ để nuôi sống gia đình.

Từ trong nhà, tiếng thở dài não nề của Nguyên vọng ra. Chồng cô – người đàn ông hiền lành chất phác – đang ngồi bên bàn, trước mặt là đống hóa đơn nợ nần chồng chất.

“Linh ơi,” Nguyên gọi, giọng đầy mệt mỏi.

Mỹ Linh bế con vào trong, đặt lên giường, rồi đến ngồi cạnh chồng. “Sao vậy anh?”

Nguyên chỉ vào đống giấy tờ. “Vụ mùa này thất quá. Lúa bị sâu, lại thêm hạn hán. Thu hoạch không đủ trả tiền giống, tiền phân.”

Mỹ Linh nhìn những con số trên hóa đơn, tim se lại. “Bao nhiêu vậy anh?”

“Gần 20 triệu,” Nguyên nói, giọng nghẹn ngào. “Và tháng sau con phải đóng học phí mẫu giáo nữa.”

Hai vợ chồng ngồi im lặng trong căn nhà nhỏ đơn sơ. Mười năm trước, khi Mỹ Linh – hoa khôi của trường cấp 3 huyện – quyết định bỏ học đại học để lấy Nguyên, cô đã tưởng tượng về một cuộc sống hạnh phúc giản dị. “Một túp lều tranh hai quả tim vàng” – cô từng nói với cha mẹ như vậy khi họ can ngăn.

Nhưng thực tế khắc nghiệt hơn nhiều. Túp lều tranh giờ đã thành nhà ngói, nhưng cuộc sống vẫn chật vật. Nguyên hiền lành, chăm chỉ, nhưng chỉ biết làm ruộng. Trong khi những người khác trong xã đã chuyển sang buôn bán qua biên giới, làm dịch vụ, thì anh vẫn bám trụ với mảnh ruộng.

“Anh… anh sẽ đi làm thuê,” Nguyên nói sau một hồi im lặng. “Nghe nói bên Campuchia cần người làm trong các trang trại.”

Mỹ Linh lắc đầu. “Không. Anh không biết tiếng, lại xa nhà. Nguy hiểm lắm.”

“Vậy thì làm sao?” Nguyên hỏi, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Đêm đó, khi Nguyên và con đã ngủ say, Mỹ Linh lấy chiếc điện thoại cũ ra, lướt Facebook. Cô hy vọng tìm được một công việc nào đó có thể giúp gia đình.

Và rồi cô thấy nó.

Bài đăng trên Facebook:

*”TUYỂN NỮ NHÂN VIÊN VĂN PHÒNG

  • Tuổi: 20-30
  • Ngoại hình ưa nhìn
  • Lương: 15-20 triệu/tháng
  • Công việc nhẹ nhàng, không yêu cầu kinh nghiệm
  • Địa điểm: Thị xã biên giới
  • Liên hệ: 0988.xxx.xxx”*

Tim Mỹ Linh đập nhanh hơn. 15-20 triệu một tháng – gần bằng cả vụ mùa của gia đình. Và công việc văn phòng, nhẹ nhàng.

Cô nhìn lại đống hóa đơn trên bàn, rồi nhìn sang chồng và con đang ngủ say. Trong lòng dâng lên một quyết định.

full truyện zl 0835444776