Cái đầu hai khó bảo – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Cái đầu hai khó bảo – Update Chương 4
Tác Giả: sẽvuivẻhômnay
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 13/08/2026
Chương 4 – Quả mướp đắng
Ánh trăng len qua khe rèm, vẽ những vệt bạc mờ ảo trên sàn gỗ căn hộ 608. Phi Ngọc trằn trọc trên giường, cơ thể vẫn còn nóng ran từ rượu và thuốc nâu . Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo ngủ mỏng manh, dính chặt vào da thịt, vẽ nên những đường cong mờ ảo. Nàng bật dậy, ngực phập phồng nặng nề, cảm giác bức bối như có ngọn lửa nào đó đang thiêu đốt từ bên trong. “Nóng quá… nóng quá…” nàng lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì cồn. Chiếc quần lót ren ẩm ướt khiến nàng càng thêm khó chịu, nàng vội vàng tháo nó ra, ném vội đâu đó dưới gầm giường. Không khí lạnh từ điều hòa bay qua, ma sát lên vùng da non nớt vừa được giải phóng, tạo ra cảm giác tê dại khôn tả. Nàng phải đi kiếm thứ gì đó để giải toả
Nàng lảo đảo tiến ra phòng khách, đôi chân mỏi nhừ gần như không thể nâng bước. Trong căn phòng chìm trong im lặng, chỉ có tiếng chạy ìe è ìe è của chiếc tủ lạnh là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch. Nàng kéo cánh cửa tủ lạnh ra, luồng khí lạnh mát lành phả vào mặt, khiến nàng rùng mình khoái trá. Nàng úp ụi mặt vào dòng khí lạnh, uống cạn hai, ba chai nước liên tiếp, nhưng cơn khát khác lại nổi lên dữ dội hơn, không phải ở cổ họng mà ở nơi sâu thẳm hơn, nơi mà bao lâu nay nàng đã cố gắng phớt lờ. Ánh mắt nàng vô tình lướt qua quả mướp đắng xanh mướt, sạch sẽ gói trong túi nilon mà mẹ gửi từ quê lên tuần trước. Chợt một ý nghĩ lóe lên trong tâm trí còn mờ nhoáng vì cồn, một ý nghĩ táo bạo đến tự bản thân nàng cũng phải giật mình. “Trời ơi… sao ta có thể nghĩ thế này?” nàng tự hỏi, nhưng hình ảnh quả chuối mà mấy đứa kia đùa cợt lại ùa về, khiến nàng không thể không so sánh.
Sự thôi thúc ngày càng lớn, mạnh hơn cả lý trí. Nàng nhặt quả mướp đắng lên, cảm nhận bề mặt sần sùi, gai góc của nó qua đầu ngón tay. Nàng chưa bao giờ để ý nó có thể… dài và thẳng như vậy. “Chỉ một lần thôi… chỉ một lần này thôi mà,” nàng tự nhủ, giọng nói vừa thuyết phục vừa tự dằn vặt. Cơn say rượu và thuốc kích thích đã làm xói mòn mọi rào cản của sự e dè. Nàng ngã người lên chiếc sofa nệm mềm mại, hai chân dang rộng tự nhiên. Những ngón tay run rẩy bắt đầu cuộc dạo đầu chậm rãi, miết nhẹ lên vùng nhạy cảm đang co rút, ẩm ướt. Một tiếng rên thoát ra từ môi nàng, đầu tiên thì khẽ khàng, rồi rõ dần khi sự thôi thúc ngày càng bộc phát. Nàng không còn quan tâm đến việc có ai nghe thấy hay không, chỉ có mình nàng và sự cô đơn của căn hộ trống trải này.
Quả mướp đắng mát lạnh chạm vào da thịt, khiến nàng giật mình vì khoái cảm bất ngờ. Nàng bắt đầu đưa ngón tay mở khe quýt hồng hào cho nó trượt qua trượt lại dính lớp nhựa sống đang ra mỗi lúc một nhiều. Phi ngọc ấn nhẹ vào từ từ, cảm nhận từng gân góc sần sùi ma sát vào thành âm đạo. Một cơn tê dại lan tỏa từ dưới bụng, chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân nàng run lên. Nàng đã thở dốc “Ọt.. ọttt…nhoét…” đẩy quả mướp vào dần sâu hơn, mỗi nhịp điệu đều khớp với những tiếng rên đứt quãng cùng tiếng va chạm với dịch nhờn. Căn phòng chỉ còn lại tiếng hổn hển của nàng và tiếng lạo xạo của quả mướp. Nàng nhắm mắt lại, đầu óc quay cuồng vì sung sướng, với cảm giác mãnh liệt này.
“A… ahh ahh… ưm…” Nàng không thể kìm chế được, miệng phát ra những âm thanh trần truồng, thô bạo. Nàng đẩy quả mướp vào thật sâu, tận cùng có thể, cảm giác căng tràn, đau đớn và khoái cảm hòa quyện vào nhau, tạo nên một cơn bão cảm xúc khiến nàng gần như sắp ngất đi.
Nàng quên mất sự ngượng ngùng, quên hết mọi rào cản xã hội thường ngày, chỉ còn lại cảm giác nguyên thủy đang bùng cháy. Quả mướp đắng giờ đây không còn là một loại rau củ nữa, mà trở thành một công cụ cho sự giải thoát. Nàng bắt đầu nhịp điệu của riêng mình, chậm rãi ban đầu, như thể đang quen thuộc với sự xâm nhập gai góc này. Tiếng nhóp nhép vang lên, ẩm ướt và dẻo quánh, hòa cùng với tiếng hổn hển của nàng.
“A… ưm… Ahh..ahhh ah.. ưmm…” Nàng không thể kiềm chế, những âm thanh trần trụng thoát ra từ môi, ngày càng lớn dần. Dịch lỏng bắt đầu tuôn ra từ âm đạo, mát lạnh, thấm đẫm quả mướp và tay nàng, tạo nên một cảm giác trơn trượt kỳ lạ, càng làm tăng thêm sự khoái cảm.
Nàng nhắm mắt lại, toàn bộ ý thức dồn tập trung vào cảm giác đang tuôn trào. Mỗi lần đưa quả mướp vào sâu hơn, nàng lại cảm thấy như có dòng điện chạy dọc sống lưng. Những gân sần sùi của nó ma sát vào thành âm đạo, tạo ra một sự đau đớn ngọt ngào. Nàng tăng tốc, nhịp điệu ngày càng nhanh và mạnh.
“Chết đi… chết đi cho rồi…khó chịu quá đi .. . hưhh..uhhh” Nàng lẩm bẩm trong cơn say sung sướng. Cơ thể nàng co rút, đôi tay nắm chặt lấy mép sofa, móng tay bấm vào da thịt đến bật máu nhưng nàng cũng không hề hay biết. Mồ hôi túa ra như tắm, thấm đẫm cả sofa. Rồi đến một lúc nào đó, nàng cảm thấy một cơn co thắt dữ dội ở bụng dưới, một khoái cảm khủng khiếp ập đến, khiến nàng giật người lên một tiếng, toàn thân run lên bần bật, rồi bất tỉnh đi vì sung sướng…
* Bên kia bức tường, trong căn hộ 609, không khí lại hoàn toàn khác. Ba cô bạn đã chìm vào giấc ngủ say, chỉ có Lan Anh là vẫn còn tỉnh giấc. Nàng đi về phòng ngủ mình, nhảy lên chiếc giường thân yêu nhưng đôi mắt thì long lanh dưới ánh sáng của màn hình điện thoại. Nàng đeo tai nghe, tách biệt mình khỏi thế giới bên ngoài, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới riêng. Trên màn hình không phải là một bộ phim hay một chương trình TV, mà là một video từ camera an ninh nhỏ bé, được giấu kín trong góc phòng của hai chị em, Ẻng và Khánh Linh. Nàng đã theo dõi họ từ lâu, thu thập những khoảnh khắc riêng tư nhất của họ. Nhưng video tối nay thì khác, nó đặc biệt hơn, nó nóng bỏng hơn. Họ đang cùng nhau khám phá cơ thể nhau, những âm thanh rên rỉ, những cái chạm nhẹ nhàng rồi ngày càng cuồng nhiệt. Lan Anh mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy quyền lực.
Nàng từ từ kéo chiếc quần short ngủ xuống, để lộ cặp mông căng tròn, trắng nõn. Cặp mông mà bao nhiêu chàng trai phải ao ước, mà bao nhiêu cô gái phải ghen tị. Nàng tự hào về nó, nàng chăm chút nó, và giờ đây, nàng định sử dụng nó để tận hưởng khoái lạc. Từ trong túi xách, nàng lục ra một món đồ nhỏ gọn, màu hồng nhạt, một chiếc máy rung mini. Nàng bật nó lên, âm thanh vo ve nhẹ nhàng nhưng đầy hứa hẹn. Nàng nhét nó vào trong âm đạo, một cơn tê dại lan tỏa ngay lập tức. Nàng từ từ đưa điện thoại lại gần, để màn hình soi sáng khuôn mặt đang đỏ bừng vì hưng phấn của mình. Nàng bắt đầu hòa mình vào hình ảnh, để những âm thanh từ video dẫn lối, để những cơn rung của chiếc máy massage thúc đẩy. Nàng nằm sấp trên giường, ngực áp vào nệm, hông từ từ nâng lên hạ xuống, từng nhịp một. Cặp mông căng tròn của nàng nhảy múa trong đêm, tạo nên một hình ảnh quyến rũ đến tột cùng. Nàng không cần ai cả, chỉ cần màn hình và chiếc máy rung, là đủ để nàng đạt đến đỉnh cao của sự sung sướng.
Nàng nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang ở đó, đang là một phần của màn trình diễn ấy. Nàng cảm nhận được sự thô ráp của lưỡi Khánh Linh, cảm nhận được sự non nớt của cơ thể Ẻng. Chiếc máy rung ngày càng mạnh, nhịp điệu ngày càng nhanh. Nàng bắt đầu rên lên, nhưng âm thanh bị bóp nghẹt bởi chiếc gối. “A… a… a…” Những âm thanh đứt quãng, như một chú chim non đang kêu cứu. Cặp mông của nàng co rút, hai chân mỏi nhừ nhưng vẫn kiên trì nhịp nhịp. Nàng muốn, nàng muốn nhiều hơn nữa, nàng muốn được bay bổng trong cơn mây mù của sự thỏa mãn. Nàng để cho bản thân trôi đi, để cho cảm xúc lấn át lý trí, để cho cơ thể mình làm chủ cuộc chơi. Nàng đang ở trên đỉnh cao của sự hưng phấn, đang sẵn sàng để phóng lên một cơn bão cảm xúc cuồng liệt nhất. Nàng biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, một đêm mà nàng sẽ không bao giờ quên.
Nàng bật người dậy, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào màn hình. Nàng tăng độ rung của máy lên mức tối đa, cơn tê dại như có ngàn vạn kim châm đâm vào nơi nhạy cảm nhất. Cặp mông căng tròn của nàng bắt đầu run rẩy không kiểm soát, những vòm thịt trắng nõn nà run lên từng hồi. “Chết… ta chết mất…” Nàng lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì thở dốc. Nàng vứt điện thoại sang một bên, không còn cần đến nó nữa. Cảm giác thật sự, cảm giác từ chiếc máy rung đã quá đủ để đưa nàng lên đỉnh. Nàng úp mặt vào gối, hai tay nắm chặt lấy ga giường, toàn thân cứng đờ. Một cơn co thắt mạnh mẽ ập đến, mạnh hơn bất kỳ cơn co thắt nào nàng từng trải qua. Nàng hét lên, một tiếng hét không trọn vẹn, bị chôn vùi trong gối. Rồi tất cả chìm vào im lặng. Nàng nằm sấp trên giường, cơ thể mềm nhũn, thở dốc từng hồi. Cặp mông căng tròn vẫn còn run rẩy nhè nhẹ, như những gợn sóng cuối cùng sau một cơn bão. Nàng mỉm cười, một nụ cười hài lòng. Nàng đã đạt được thứ mình muốn. Nàng là nữ hoàng của thế giới riêng này, và nàng sẽ tiếp tục cai trị nó. Căn hộ 609 chìm trong im lặng, nhưng trong tim Lan Anh, vẫn còn đang gào thét vì khoái lạc.
Những rung động cuối cùng của chiếc máy rung từ từ lắng xuống, nhưng dư âm của nó vẫn còn dao động sâu trong cơ thể Lan Anh. Nàng nằm bất động, cảm nhận từng chút tê dại đang tan dần, thay vào đó là một sự thư thái tuyệt đối. Nàng từ từ lật người lại, để lộ thân hình trần trụi dưới ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại còn sót lại. Cặp mông căng tròn giờ đây ửng hồng vì ma sát, hai bầu vươn đầy đặn nhấp nhô theo từng nhịp thở. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve bờ mông của mình, cảm nhận sự mềm mại, săn chắc của nó. “Đẹp thật,” nàng thì thầm, một mình tự thưởng thức vẻ đẹp của bản thân. Nàng không cần ai công nhận, trong thế giới riêng của nàng, nàng luôn là người đẹp nhất, là nữ hoàng.
Nàng đứng dậy, bước chân còn hơi loạng choạng vì vừa trải qua một cơn bão cảm xúc. Nàng tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Thành phố ngủ yên dưới màn đêm, những ánh đèn đường vắt vẻo như những vì sao rơi xuống đất. Nàng mở hé cửa sổ, để gió đêm mát lạnh luồn vào, ma sát lên làn da còn ẩm ướt của nàng. Nàng cảm thấy tự do, cảm thấy mạnh mẽ. Nàng không còn là cô bé nhút nhát ngày trước, mà đã trở thành một người phụ nữ biết cách tận hưởng cuộc sống, biết cách chiếm lấy những gì mình muốn, dù nó có vẻ lệch lạc. Nàng quay lại, nhìn chiếc điện thoại vẫn nằm trên giường.
Lan Anh nằm sấp trên giường, cơ thể vẫn còn run rẩy nhè nhẹ sau cơn bão vừa rồi. Chiếc máy rung mini đã được nàng lấy ra, đặt trên chiếc khăn đã chuẩn bị sẵn từ trước, và nó giờ đây ướt đẫm, trơn tuột. Nhưng thứ làm chiếc khăn thực sự thấm đẫm không phải là chiếc máy, mà là chính nàng. Dịch thuỷ âm đạo của nàng, một chất lỏng trong vắt, hơi ngọt, cứ thế tuôn ra không ngừng, thấm đẫm chiếc khăn cotton trắng, tạo nên một vệt loang mờ ảo. Nàng khẽ ngồi dậy, cảm nhận dòng chất lỏng ấm áp vẫn đang chảy ra từ bên trong, len lỏi xuống khe mông, tạo nên một cảm giác trơn trượt khó tả. Nàng nhìn xuống, giữa hai đùi là vùng tam giác được chăm chút cẩn thận. Lông mu được cắt tỉa gọn gàng, tạo thành một hình tam giác nhỏ xinh, để lộ bờ mu căng mọng, nảy lửa dưới ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại. Bờ mu ấy, nơi bắt nguồn của mọi khoái cảm, giờ đây ửng hồng vì sung sướng, hơi sưng lên, trông vừa mềm mại vừa đầy quyến rũ.
Nàng đưa tay xuống, ngón tay chạm nhẹ vào bờ mu, cảm nhận sự căng mọng, sự ấm nóng của nó. Rồi nàng từ từ trượt xuống dưới, ngón tay ma sát lên khe âm đạo, nơi vẫn còn ẩm ướt. Nàng thu lại ngón tay, chúng đã được bao bọc bởi một lớp dịch thuỷ trong suốt. Nàng đưa ngón tay lên mũi, ngửi nhẹ, một mùi hơi ngọt, nồng nàn, đặc trưng của chính nàng. Rồi nàng từ từ đưa vào miệng, nếm thử. Một vị mặn nhẹ, hơi ngọt, một cái gì đó rất quen thuộc và rất riêng của nàng. Nàng mỉm cười, một nụ cười đầy tự mãn. Nàng thích mùi vị này, nó chứng tỏ nàng vẫn còn sống, vẫn còn có thể khao khát, vẫn còn có thể cảm nhận. Nàng lại đưa tay xuống, lần này là cả bàn tay, chạm vào chiếc khăn ướt đẫm. Nàng nhấc nó lên, đưa lên mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi của nàng, mùi của sự thỏa mãn, len lỏi vào từng tế bào.
Nàng không ngần ngại đưa chiếc khăn lên miệng, lưỡi linh hoạt của nàng bắt đầu liếm láp những vệt ướt trên đó. Nàng thích cảm giác này, thích vị của chính mình trên đầu lưỡi. Nàng cứ thế liếm sạch chiếc khăn, như một con mèo đang liếm láp bộ lông của mình sau khi tắm. Căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn lại tiếng liếm láp nhè nhẹ của nàng. Nàng không cảm thấy ghê tởm, ngược lại, nàng cảm thấy mình đang làm một điều rất quyến rũ, rất cá nhân. Nàng là người duy nhất có thể thưởng thức thứ này, thứ mà không ai có thể có được. Nàng là nữ hoàng của thế giới riêng này, và nàng đang tận hưởng vương quốc của mình một cách trọn vẹn nhất.
Sau khi liếm sạch chiếc khăn, nàng vứt nó sang một bên, rồi lại nằm xuống giường. Nàng nhắm mắt lại, để cho cơ thể nghỉ ngơi. Nàng cảm thấy mệt, nhưng cũng cảm thấy mãn nguyện. Đêm nay, nàng đã đạt được sự thỏa mãn tột độ. Nàng đã tận hưởng trọn vẹn khoái lạc từ chính cơ thể mình, từ chính những suy nghĩ táo bạo của mình. Nàng không cần ai cả, nàng tự mình có thể tạo ra thiên đường. Nàng mỉm cười trong giấc mơ, một nụ cười hài lòng và đầy thách thức. Nàng là Lan Anh, và nàng là đỉnh cao của sự sung sướng.
Căn hộ 609 chìm vào im lặng, nhưng trong tâm trí Lan Anh, những âm thanh, những hình ảnh, những cảm giác vẫn còn đang mãnh liệt. Video của Ẻng và Khánh Linh, chiếc máy rung, vị của dịch thuỷ trên đầu lưỡi, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự khoái cảm.
Sáng hôm sau, không khí trong thang máy có chút gượng gạo như một thứ vải nhăn nhúm. Ánh đèn vàng vọt chiếu rọi, khắc họa rõ rệt ba gương mặt còn ngái ngủ với những tâm trạng khác nhau. Ẻng, trong bộ đồ công sở chỉn chu, vẫn đang lẩm bẩm về ly cà phê sữa đá cần thiết để tồn tại ngày hôm nay, đôi mắt cô thoáng một cái nhìn né tránh sang phía Khánh Linh. Khánh Linh, đối diện, lại thản nhiên vuốt lại lọn tóc rối, miệng ngáp dài nhưng ánh mắt lại lấp lánh một vẻ thỏa mãn kín đáo. Còn Phi Ngọc, nàng đứng ở góc, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng hai bàn tay lại vô thức nắm chặt lấy dây ví, những đầu ngón tay hơi trắng bệch. Đầu óc nàng vẫn còn một mớ hỗn độn, hình ảnh tối qua lẫn lộn với cảm giác tội lỗi và một cái gì đó lạ lùng, khó tả, vẫn còn vương vấn nơi cơ thể. Cái không khí im lặng nhưng không thoải mái ấy bị phá vỡ bởi giọng nói hân hoan của Ẻng. “Đi cà phê không Ngọc? Buổi sáng rồi, xả hơi tí đi, quán gần công ty đó.” Cô cố gắng tạo ra một sự bình thường, nhưng nó chỉ làm cho sự kỳ lạ càng thêm rõ rệt.
Phi Ngọc khẽ lắc đầu, mỉm cười gượng gạo, một nụ cười không đến đến mắt. “Tao có việc bận ở Tập đoàn rồi, hôm nay phải họp gấp với sếp mới. Lần khác nhé.” Nàng nói dối. Việc ở công ty hôm nay chỉ là những giấy tờ lặt vặt, nhưng nàng không có tâm trạng nào để đối mặt với sự tò mò trong mắt hai người bạn. Đặc biệt là sau đêm qua, một đêm mà nàng cảm thấy mình đã làm một điều quá táo bạo, quá điên rồ. Nàng cần không gian riêng, cần sự im lặng để sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí mình. Cánh cửa thang máy “tinh” một tiếng mở ra, như một lời giải thoát. Cả ba tách ra như những dòng chảy khác nhau, mỗi người một hướng. Ẻng và Khánh Linh vẫn còn đứng đó một lúc, nhìn theo bóng lưng vội vã của Phi Ngọc. “Cô ta có gì lạ lạ nhỉ?” Khánh Linh thì thầm, một nụ cười nửa miệng thoáng hiện. Ẻng chỉ lắc đầu, không nói gì, vội kéo tay bạn đi. “Đi uống cà phê thôi, nói nhiều quá.”
Phi Ngọc vội vã bước về phía quầy bảo vệ, nơi con trai Hùng đang đứng chờ. Đứa bé trai năm tuổi với đôi mắt to tròn, biết hỏi và vẻ mặt ngây thơ, là điểm tựa duy nhất, là lý do để nàng cố gắng mỗi ngày. Ngay bên cạnh Hùng là một bóng người quen thuộc, người bảo vệ trực ca đêm, bác Sìn. Bác Sìn là một người đàn ông đã về hưu, nhưng vì ở một mình nên bác vẫn nhận làm ca đêm ở chung cư này. Bác thường nói với mọi người là “cho đỡ nhớ người, cho cơ thể có việc để làm”. Với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng, nhưng ánh mắt thì vẫn sáng và hiền hòa, bác Sìn là một hình ảnh thân thuộc, như một người thân trong gia đình với các cư dân ở đây. “Hôm nay cháu phải nhờ bác Sìn đưa đến trường rồi nhé,” Phi Ngọc nói, giọng nói của nàng trở nên mềm mại hơn, xoa đầu con trai một cách trìu mến.
Bác Sìn cười hiền, giọng nói ồm ồm, trầm ấm của người già vang lên, phá tan không khí căng thẳng còn đọng lại trong tâm trí Phi Ngọc. “Không sao đâu cô. Tiểu quỷ Hùng này ngoan lắm, chỉ có nó đùa bác già này suốt thôi.” Bác lại quay sang Hùng, chọc ghẹo: “Hôm trước thằng bé này còn hỏi bác là sao ngày xưa bác đi học không có ô tô, có phải đi bằng trâu đến trường không. Bác nói đúng thế luôn, nó tin ngay, rồi còn hỏi bác là trâu có cần bằng lái không nữa cơ.” Tiếng cười sảng khoái của bác Sìn vang lên khắp sảnh lớn, khiến Phi Ngọc cũng phải mỉm cười theo, một nụ cười chân thật đầu tiên trong ngày hôm nay. Câu chuyện vui vẻ của bác Sìn như một dòng nước mát, tạm thời gột rửa đi những suy nghĩ hỗn loạn của nàng. Nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. “Bác giữ gìn sức khỏe nhé bác, chiều nay cháu đón Hùng sớm.” Nàng nói rồi hôn lên má con trai một cái thật chặt. “Đi học ngoan nào con.”
Nói chuyện với bác Sìn xong, Phi Ngọc vội vã ra xe, chiếc xe V3 của nàng đã gắn bó nhiều năm. Nàng lẳng lặng khởi động máy, nhưng thay vì đi thẳng đến công ty, nàng ngồi yên một lúc trong xe, hít một hơi thật sâu. Không gian trong xe nhỏ hẹp, quen thuộc, dường như là nơi duy nhất nàng có thể thở thật mạnh mà không sợ ai đánh giá. Nàng bắt đầu suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Đôi khi, nàng tự hỏi mình có phải là một người mẹ tồi, một người phụ nữ tồi tệ khi lại có những suy nghĩ và hành động như vậy. Nhưng rồi nhìn lại con trai, nhìn cuộc sống mưu sinh vất vả hàng ngày, nàng lại thấy mình có quyền được có những khoảnh khắc yếu đuối, những phút giây giải thoát, dù nó có lệch lạc đến đâu. Nàng lắc đầu gạt đi những dòng suy nghĩ ấy, mở điện thoại lên xem lịch làm việc để trấn an bản thân rằng mình vẫn đang kiểm soát mọi thứ.
Và đó là lúc nàng thấy nó. Một tin nhắn từ “Chú Dũng già”, cái tên nàng lưu cho chồng mình trong danh bạ. Một cái tên vừa mỉa mai, vừa chứa đựng một chút tình cảm mờ nhạt của những ngày đầu mới quen biết. Họ đã kết hôn được mười một năm, nhưng gần như sống cách nhau. Chồng nàng làm công trình ở các tỉnh, mỗi lần về chỉ vài ngày rồi lại đi. Đôi khi, Phi Ngọc cảm thấy mình giống như một người góa husbands, với những đêm dài cô độc và gánh nặng nuôi con một mình. Nàng mở tin nhắn, dòng chữ đơn giản, súc tích, nhưng lại có sức nặng ngàn cân: “Vài ngày nữa chồng về. Việc ở quê bố đẻ xong rồi, sẽ cùng cháu trai lên Hà Nội ở 1 tuần để cho cháu đi thi thử vào đại học.” Dòng chữ đó như một tiếng sét đánh ngang tai nàng. Chồng về. Và còn chở theo cả cháu trai nữa. Nghĩa là căn hộ nhỏ bé của nàng sẽ không còn là không gian riêng của nàng và Hùng nữa. Nó sẽ có thêm sự hiện diện của một người đàn ông mà nàng dường như đã quên mất mặt mũi, và một đứa trẻ chưa từng gặp.
Nàng đọc đi đọc lại dòng tin nhắn nhiều lần, cố gắng tìm ra một cảm xúc nào đó. Niềm vui? Nhưng nàng không thấy. Lo lắng? Có một chút. Nhưng chủ yếu, nàng cảm thấy một sự phiền phức, một sự xáo trộn đang đến gần. Cuộc sống trật tự, dù có những góc khuất tối tăm, của nàng sắp bị phá vỡ. Nàng sẽ không thể tự do làm những gì mình muốn nữa. Nàng sẽ phải đóng vai một người vợ hiền, một người dâu tốt bụng. Nàng sẽ phải đối mặt với những câu hỏi, những ánh mắt. Nàng lại nhớ đến tối qua, lại nhớ đến quả mướp đắng, lại nhớ đến cơn bão khoái cảm. Một cảm giác tội lỗi lại xâm chiếm lấy nàng, nặng nề hơn bao giờ hết. Nàng khóa màn hình điện thoại, ném nó xuống ghế phụ, rồi mới khởi động xe, lao ra dòng xe cộ đông đúc. Nàng cần đến công ty, cần công việc để quên đi, để trốn chạy. Nhưng nàng biết, những gì phải đến thì sẽ đến. Và nàng, chỉ có thể đối mặt. Trên đường đi, hình ảnh con trai, hình ảnh bác Sìn, hình ảnh hai cô bạn Ẻng và Khánh Linh, và cả hình ảnh người sắp đến chồng, lẫn lộn trong đầu nàng, tạo thành một mớ bòng bong hỗn độn. Đôi khi, nàng cảm thấy cuộc sống của mình giống như một vở kịch, mà nàng vừa là diễn viên, vừa là khán giả bất lực.
Bầu trời Hà Nội lúc này không còn trong xanh mà nhuốm màu xám xịt của khói bụi, y hệt như tâm trạng của Phi Ngọc khi nàng đẩy cánh cửa kính của Tập đoàn bước vào. Sức lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm phả vào mặt, mang theo mùi nước hoa và sự sành điệu của giới thượng lưu, một thế giới mà nàng luôn cảm thấy mình chỉ là khách qua đường. Nàng còn đang lơ đãng với dòng tin nhắn của chồng, với hình ảnh bác Sìn và con trai, với ký ức nóng bỏng đêm qua, thì giọng nói trong trẻo của cô lễ tân đã kéo nàng trở về thực tại. “Chị Phi Ngọc ạ, sếp Tùng và sếp Khang muốn gặp chị ngay. Họ đang ở phòng họp số 1. Chị nói là có việc gấp về chuyến công tác Singapore ạ.” Nàng gật đầu, cảm thấy một mối nguy hiểm đang bao vây lấy mình.
……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
Hết chương 04 – Mọi người có thể ủng hộ donate để ra nhanh hơn do mình khó khan việc thời gian để viết bài – [wescan.vn/ducthinh.milan]