CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2 – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2 – Update Chương 4
Tác Giả: Master Penis
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: )(sex thú, bạo dâm, BDSM, biến thái, bú cu, hiếp dâm, hoc sinh, lỗ đít., Loli, máy bay, Mẹ-Con gái, scat, Truyện Les, truyen sex nguoi lon
Ngày Cập Nhật : 04/09/2026
CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2
Chương IV: Bước ngoặt
Tôi gọi Đào không nói gì, tôi tự ý xông vào rồi đóng sầm cửa lại nhìn thẳng vào mặt Đào. Không khí trong phòng nặng nề đến ngột ngạt.
“Con định giấu mẹ đến bao giờ?” Giọng tôi run run vì giận . “Dẫn bạn trai về nhà, để hắn ở trong nhà khi mẹ không có mặt. Con nghĩ mình lớn rồi nên có quyền làm bất cứ gì đúng không?”
Đào nhìn xuống sàn, hai tay siết chặt, giọng lạnh lùng:
“Con không giấu. Con chỉ chưa kịp nói thôi. Mà mẹ có cho con cơ hội để nói đâu? Mẹ vừa thấy là la hét, đuổi người ta đi ngay.”
Tôi cười chua chát, nước mắt trào ra:
“Vì mẹ sợ! Mẹ sợ con sẽ khổ như mẹ! Con không hiểu sao? Con không biết bố con đã làm mẹ đau đến mức nào à?”
Đào ngẩng phắt đầu lên, mắt đỏ ngầu, giọng vỡ òa:
“Con nhớ! Con nhớ hết! Nhưng mẹ đừng có đổ hết lên đầu con! Mẹ lúc nào cũng so sánh mọi người với bố con. Anh Dương không phải là bố! Mẹ đừng có làm anh ấy phải chịu tội thay cho bố con!”
Tôi đứng sững, nước mắt rơi lã chã.
“Con… con đang bảo vệ một thằng con trai mà con mới quen thay vì hiểu cho mẹ à?”
Đào cũng khóc, nhưng cố kìm lại, giọng nghẹn ngào:
“Mẹ cũng từng nghĩ bố con là người tốt mà. Sao mẹ không cho con một cơ hội? Hay mẹ muốn con sống cô đơn cả đời như mẹ?”
Câu nói ấy khiến tôi như bị đâm một nhát vào tim.
Tôi ngồi sụp xuống mép giường, che mặt khóc nức nở. Đào đứng đó, vai run run, nước mắt cũng lăn dài trên má.
Phòng im lặng chỉ còn tiếng khóc của hai mẹ con.
Đào lau nước mắt bằng mu bàn tay, hít một hơi run run, rồi đột nhiên nhìn thẳng vào mắt tôi. Giọng con không còn gay gắt nữa, thay vào đó là một niềm tự hào xen lẫn hạnh phúc mà tôi rất lâu rồi mới thấy trên mặt con.
“Anh Dương không phải như những người mẹ nghĩ đâu. Anh ấy tốt thật mà mẹ…”
Con bé ngồi xuống ghế, hai tay nắm chặt lấy mép áo, giọng dần ấm lên khi nói về cậu ta:
“Anh ấy học giỏi nhất lớp con, nhưng không bao giờ khoe khoang. Hôm nào con đau đầu hay mệt, anh ấy lặng lẽ mua sữa nóng, mua bánh mì kẹp cho con ăn, còn ngồi bên cạnh làm bài tập hộ để con nghỉ. Có lần con bị cảm nặng, anh ấy chở con đi bệnh viện giữa đêm, ngồi chờ suốt ba tiếng đồng hồ không ngủ.”
Đào càng nói càng hăng, đôi mắt sáng lên:
“Mẹ biết không anh ấy rất giỏi dù bị bỏ rơi từ nhỏ đấy “
Con bé ngẩng mặt lên nhìn tôi, giọng đầy tự hào:
“Anh ấy chưa bao giờ ép con làm những gì con không muốn. Anh ấy tôn trọng con lắm mẹ ạ. Tất cả những gì anh làm đều giống với mong muốn của con . Con chắc chắn sẽ ở bên anh ấy!”
Tôi ngồi im, ngẩn người nhìn con gái mình.
Vẻ mặt Đào lúc này hạnh phúc và rạng rỡ đến lạ. Đôi mắt con long lanh, khóe miệng hơi cong lên khi kể về Dương một vẻ mặt mà tôi rất lâu rồi không thấy trên gương mặt con. Con đang hạnh phúc. Thật sự hạnh phúc.
Tôi bất ngờ đến mức không biết nói gì. Trong lòng tôi vừa mừng, vừa đau, vừa sợ. Mừng vì con biết yêu và được yêu. Nhưng cái nhìn về Dương cũng đã thay đổi đôi phần
Tôi nhìn con, giọng khàn khàn:
“…Con hạnh phúc thật sao?”
Đào gật đầu mạnh, nước mắt lại rơi nhưng lần này là nước mắt của niềm vui xen lẫn thứ gì đó tôi đã quên:
“Con hạnh phúc lắm mẹ ạ. Lần đầu tiên con cảm thấy có người thật sự quan tâm đến con, hiểu sâu cảm xúc của con. Mẹ cho con cơ hội được không?”
Tôi im lặng, nước mắt lăn dài trên má mà không lau.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi thấy con gái mình tươi tắn như vậy
Tôi lau nước mắt, thở dài một hơi thật sâu. Không khí trong phòng vẫn còn nặng nề, nhưng ít nhất cả hai mẹ con cũng đã bình tĩnh hơn. Tôi nhìn Đào, giọng khàn khàn:
“Miễn là con hạnh phúc…” như ngầm đồng ý với mối quan hệ này
Đào ngẩng phắt đầu lên, mắt sáng rỡ. Con không nói gì, chỉ mỉm cười và gật đầu mạnh. Một lúc sau, hai mẹ con bước ra phòng khách. Dương vẫn đang ngồi chờ, vẻ mặt điềm tĩnh. Chúng tôi vừa ra, Đào liền chạy nhanh đến, xà vào lòng Dương một cách tự nhiên, hai tay ôm chặt lấy eo Dương và vùi mặt vào ngực cậu ta.
Tôi đứng đó, lòng dâng lên một cảm giác bồn chồn khó chịu. Nhưng Dương lại càng bình tĩnh. Anh ta bất ngờ vòng tay ôm lấy Đào từ phía sau, siết chặt eo Đào một cách chiếm hữu, rồi thong thả vuốt nhẹ tóc con. Động tác ấy vừa dịu dàng vừa đầy kiểm soát, như đang cố tình cho tôi thấy rõ: Đào giờ thuộc về anh ta.
Dương liếc nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng nhưng vẫn giữ nụ cười lịch sự trên môi. Ánh mắt ấy không né tránh, thậm chí còn mang chút thách thức ngầm như đang nói rằng anh ta mới là người nắm quyền kiểm soát tình huống này.
Đúng lúc đó, tiếng mở cửa vang lên. Lan vừa tan học về, tay còn cầm cặp sách. Con bé hơi ngẩn ra khi thấy Dương ngồi trong nhà, nhưng chỉ ngạc nhiên một thoáng rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
Ngay sau đó, Mai từ trên lầu đi xuống. Vừa thấy Dương, con bé giật bắn mình, kêu lên một tiếng:
“Híiii!!!”
Đào vội vàng chạy lại, kéo tay Mai thì thầm gì đó vào tai. Mai nghe xong thì nhìn tôi rồi nhìn Dương, vẻ mặt vẫn còn ngỡ ngàng. Hai chị em cùng đi xuống sofa.
Đào hít một hơi, giọng hơi run nhưng cố tỏ ra tự nhiên:
“Chuyện là như vậy… Con muốn giới thiệu với mọi người, đây là bạn trai của con. Anh ấy tên Dương, cùng trường và cùng khóa với con. Mọi người thấy tụi con có hợp không?”
Tôi chỉ khẽ gật đầu, giọng lạnh nhạt:
“Ừ…”
Lan thì tươi cười ngây thơ:
“Chị có bạn trai hả? Chúc mừng chị nha!”
Không khí vẫn còn khá căng thẳng. Dương khẽ mỉm cười, lên tiếng xen vào:
“Dạ, con xin giới thiệu lại. Con tên là Hoàng Ánh Dương, năm nay hai mươi tuổi, sinh viên cùng khóa với Đào. Chúng con yêu nhau được bốn tháng rồi. Hôm nay con xin phép về thăm gia đình và mang theo chút quà nhỏ.”
Dương lấy ra ba hộp quà gói cẩn thận, đưa cho tôi, Mai và Lan.
Tôi nhìn cậu ta một lúc, rồi nghiêm nghị lên tiếng:
“Ta không cấm cản hai đứa, nhưng phải nhớ giữ chừng mực. Cậu có thể ở lại dùng bữa trưa hôm nay, nhưng tối thì phải tìm chỗ khác để nghỉ, hiểu chứ?”
Dương khẽ cúi đầu, giọng lễ phép:
“Dạ vâng, con hiểu rõ ạ. Cảm ơn cô đã cho con ở lại dùng bữa. Con xin phép.”
Bữa ăn trưa diễn ra trong không khí khá im lặng và gượng gạo. May mà Dương khéo léo, biết cách giữ khoảng cách và không nói nhiều, nên mọi thứ cũng trôi qua mà không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.
Đến cuối buổi chiều, Dương chủ động đứng dậy chào:
“Dạ thưa cô, con xin phép ra về ạ. Hôm nay cảm ơn cô và cả nhà nhiều.”
Tôi chỉ gật đầu, không giữ lại. Dương liếc nhìn Đào một cái đầy ý tứ trước khi rời khỏi nhà.
Sau khi Dương đi, tôi cũng chuẩn bị đi làm ca chiều.
Đến công ty trong đầu lúc này toàn là những suy nghĩ hỗn. Tôi vừa ngồi xuống ghế thì vô thức hình ảnh của Dương cứ liên tục hiện lên trong đầu tôi một cách khó chịu.
nhìn sang chiếc điện thoại đặt cạnh bàn. Màn hình tối đen, không có tin nhắn nào cả.
Vậy mà tôi vẫn nhìn nó thêm vài giây.
Rồi chính tôi cũng không hiểu mình đang chờ cái gì nữa.
Tôi khẽ cười nhạt, cúi xuống mở máy tính.
Nhưng đầu óc lại chẳng thể tập trung nổi.
Cái cách cậu ta đứng chắn trước mặt Đào.
Cái ánh mắt bình tĩnh đến lạ khi nhìn tôi nổi giận.
Cả giọng nói trầm thấp lúc cậu ta nhìn tôi rồi nói:
“Nếu cô cần giúp đỡ cứ gọi cháu”
Tôi bực bội day mạnh trán mình.
Đúng là điên thật rồi.
Tôi hơn cậu ta cả hai mươi tuổi. Cũng chỉ mới gặp lần đầu. Vậy mà đầu óc tôi cứ nhớ mãi mấy chuyện linh tinh ấy như một kẻ rảnh rỗi không có việc gì làm. Có lẽ vì đã quá lâu rồi… không ai nói chuyện với tôi bằng giọng điệu dịu dàng như thế. Tôi khựng lại ngay khi ý nghĩ ấy vừa xuất hiện. Ngón tay đang đặt trên bàn phím chợt siết chặt.
Tôi lập tức tự mắng mình trong đầu
Mày đang nghĩ cái quái gì vậy Hồng?
Bỗng giật mình điện thoại nội bộ đã reo lên.
“Chị Hồng lên phòng tôi một lát.”
Là giọng lão sếp.
Tôi nhắm mắt vài giây rồi mới đứng dậy. Một cảm giác nặng nề quen thuộc lập tức trùm xuống vai.
Vừa bước vào phòng, lão đã ném xấp giấy tờ xuống bàn.
“Chị làm kiểu gì mà sai hết số liệu thế này? Công ty chưa đủ rắc rối à?”
Tôi cúi xuống nhìn. Chỉ là vài lỗi đánh máy rất nhỏ, bình thường sửa vài phút là xong. Nhưng lão vẫn cau có như thể tôi vừa gây thiệt hại lớn lắm.
“Tôi xin lỗi, để tôi sửa lại ngay ạ.”
Lão dựa người vào ghế, mắt nhìn tôi chằm chằm khiến tôi khó chịu.
“Dạo này chị mất tập trung quá đấy. Cứ thế này là không ổn đâu”
Tôi im lặng.
Lão châm một điếu thuốc rồi nhướng mày nói tiếp:
“Thôi được rồi, tối nay công ty có khách lớn, chị đi tiếp khách cùng tôi thì vụ này tôi xí xóa cho.”
Tôi khựng lại, ngập ngừng một chút:
“Ơ…Em còn phải về nhà với con ạ.”
Lão trưởng phòng ngẩng đầu nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên đầy khó chịu.
“Về nhà làm gì? Bộ con chị còn bú mớm à?”
Tôi siết chặt hai tay dưới gầm bàn, móng tay bấm vào da thịt đau nhói. Giọng tôi nhỏ lại:
“Nhưng em…”
Lão cắt ngang ngay, giọng trở nên lạnh tanh:
“Đây là công việc, chị hiểu không? Bao nhiêu người muốn tôi còn không cho. Hay chị không muốn làm nữa?”
Tôi đứng chết lặng vài giây, cổ họng đắng ngắt. Cuối cùng chỉ có thể cúi đầu thật thấp, giọng gần như thì thầm:
“…Vâng, em đi…”