CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2 – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2 – Update Chương 4
Tác Giả: Master Penis
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: )(sex thú, bạo dâm, BDSM, biến thái, bú cu, hiếp dâm, hoc sinh, lỗ đít., Loli, máy bay, Mẹ-Con gái, scat, Truyện Les, truyen sex nguoi lon
Ngày Cập Nhật : 04/09/2026
CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2
Chương III : Bất ngờ
Người ta vẫn thường nghĩ công việc văn phòng là ổn định, sạch sẽ và nhẹ nhàng. Nhưng công ty tôi làm chỉ là một cái lồng khổng lồ được phủ lên lớp vỏ hào nhoáng. Nhân viên bị vắt kiệt sức từng ngày. Mười tiếng làm việc trở thành chuyện bình thường, có hôm tăng ca đến khuya vẫn chẳng ai dám than thở. Ai cũng sợ mất việc, còn tôi thì sợ cảnh nghèo khổ sẽ quay lại lần nữa.
Đồng lương ít ỏi chẳng đủ bù cho sự mệt mỏi tích tụ qua năm tháng. Tôi sống như một cái bóng, sáng rời khỏi nhà khi uể oải, tối trở về trong bộ dạng rã rời. Có những hôm vừa ngồi xuống ghế, tôi đã ngủ quên lúc nào không biết. Mỗi sáng thức dậy, tôi đều cảm thấy mình như vừa sống thêm một ngày chỉ để tiếp tục kiệt quệ hơn.
Rồi chẳng biết từ lúc nào, tôi trở nên khó gần. Tôi ngại nói chuyện, ngại cười, cũng chẳng còn đủ sức để quan tâm đến cảm xúc của người khác. Cuộc sống giống như đang mài mòn tôi từng chút một, chậm rãi nhưng tàn nhẫn.
Rồi dần dần, tôi trở thành kiểu người mà chính bản thân mình ngày xưa sợ hãi như những người họ hàng khó tính và tên chồng cũ đốn mạt.
Tôi bắt đầu cáu gắt vì những chuyện nhỏ nhặt. Tiếng bát đũa va vào nhau cũng khiến tôi khó chịu. Chỉ cần con hỏi nhiều vài câu sau giờ làm, tôi đã thấy mệt đến mức muốn im lặng. Tôi không còn kiên nhẫn để lắng nghe, cũng chẳng còn đủ dịu dàng để ôm con vào lòng như trước nữa.
Khoảng cách trong gia đình cứ lớn dần lên theo năm tháng, lặng lẽ đến mức tôi chẳng nhận ra từ khi nào mọi thứ đã đổi khác.
Ngày trước, bọn trẻ vẫn thường quấn lấy tôi. Chỉ cần tôi đi làm về muộn một chút là đã chạy ra cửa ngóng. Trong bữa cơm, chúng tranh nhau kể đủ thứ chuyện trên trường lớp, có những chuyện nhỏ nhặt đến mức bây giờ nghĩ lại tôi cũng không nhớ nổi. Khi ấy căn nhà tuy chật chội nhưng vẫn còn tiếng cười.
Rồi cuộc sống dần bào mòn tôi.
Tôi bắt đầu mang sự mệt mỏi từ công ty về nhà. Ban đầu chỉ là vài câu đáp cụt ngủn, vài lần cáu gắt vô cớ. Sau đó là im lặng. Tôi không còn đủ sức để lắng nghe người khác nói nữa. Điều duy nhất tôi muốn sau mỗi ngày làm việc là được nằm xuống và không phải nghĩ thêm điều gì.
Dần dần, bọn trẻ cũng thôi không kể chuyện cho tôi nghe.
Mỗi đứa tự nhốt mình trong một thế giới riêng. Đứa lớn đi học xa nhà , thỉnh thoảng mới về thăm nhà nhưng cũng chẳng mấy lại đi. Đứa thứ hai tuy có vẻ ân cần nhưng ít nói hơn trước rất nhiều. Con bé út vẫn còn nhỏ nhất, đôi lúc muốn lại gần tôi nhưng chỉ cần thấy vẻ mặt mệt mỏi của tôi là lại lặng lẽ quay đi.
Có những bữa cơm cả nhà ngồi đầy đủ mà yên tĩnh đến ngột ngạt. Chỉ còn tiếng bát đũa chạm vào nhau rất khẽ. Tôi muốn hỏi han vài câu, nhưng lời đến miệng rồi lại thôi. Không hiểu từ lúc nào, nói chuyện với chính con mình cũng trở nên khó khăn.
Tôi từng nghĩ chỉ cần mình cố gắng làm việc, kiếm tiền nuôi con khôn lớn là đủ để làm một người mẹ tốt. Nhưng hóa ra không phải. Có những thứ khi mất đi rồi sẽ không thể bù đắp bằng tiền bạc hay sự hy sinh muộn màng.
Điều đau lòng nhất là tôi nhận ra các con không còn cần đến tôi nữa. Không phải vì chúng đã lớn, mà vì chúng đã quen với việc không có mẹ ở bên cạnh, dù tôi vẫn sống chung dưới một mái nhà.
Mọi thứ chỉ bắt đầu thay đổi kể từ khi người đó xuất hiện.
Hôm ấy là một buổi trưa hiếm hoi tôi được tan làm sớm hơn thường lệ. Trời oi bức đến ngột ngạt, đầu óc tôi mệt mỏi như muốn nứt ra sau nhiều ngày tăng ca liên tục. Tôi chỉ muốn về nhà nằm yên một lát rồi lại tiếp tục guồng quay quen thuộc của mình.
Nhưng vừa mở cửa bước vào, tôi đã giật mình khựng lại. Trong nhà có một đôi giày nam lạ đặt ngay ngắn trước cửa, tim tôi chợt đập mạnh. Trong đầu lập tức hiện lên đủ thứ suy nghĩ hỗn loạn. Nhà cửa im ắng bất thường, chỉ nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện rất khẽ vọng ra từ phòng khách. Tôi bước nhanh vào trong, lòng đầy cảnh giác. Một cậu con trai lạ mặt đang đứng cạnh bàn ăn. Khoảnh khắc ấy, thần kinh tôi căng cứng như dây đàn. Tôi chẳng còn đủ bình tĩnh để suy nghĩ xem chuyện gì đang xảy ra nữa.
“Cậu là ai?!”
Tôi run người thét lên:
“Biến khỏi nhà tôi ngay! Tôi báo cảnh sát bây giờ!”
Cậu trai hơi bất ngờ định nói gì đó thì đúng lúc đó, Đào từ trong bếp chạy vội ra.
“Mẹ!”
Con bé nhìn tôi bằng ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa hoảng hốt, như không nghĩ tôi sẽ phản ứng dữ dội đến vậy.
“Anh ấy… anh ấy là bạn trai con.”
Câu nói ấy khiến tôi chết lặng vài giây.
Tôi nhìn sang cậu con trai đang cười khổ, rồi lại nhìn Đào. Con bé đứng chắn phía trước cậu ta theo phản xạ, giống như đang sợ tôi sẽ làm điều gì quá đáng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ muốn gào lên cấm Đào yêu đương. Tôi không muốn con phải bước vào con đường mà tôi đã đi qua. Không muốn con phải chịu đựng những tổn thương tương tự.
Nhưng lời nói nghẹn lại ở cổ họng. Tôi đứng đó, hai tay siết chặt, toàn thân run lên vì quá nhiều cảm xúc ùa về cùng lúc. Sợ hãi, giận dữ, lo lắng, và cả nỗi đau xé lòng.
“Bạn trai?” Giọng tôi lạc đi, khô khốc. “Con… con dẫn bạn trai về nhà mà không nói với mẹ một tiếng?”
Đào cắn môi, vẫn đứng chắn trước cậu bạn trai, giọng cố gắng giữ bình tĩnh nhưng rõ ràng đang rất căng thẳng: “Con… con định nói với mẹ hôm nay. Anh ấy tên Dương, học cùng lớp con. Anh ấy tốt với con…con”
“Tốt?” Tôi cắt ngang, giọng gay gắt hơn tôi tưởng. “Con mới hai mươi tuổi! Con biết gì về ‘tốt’ với ‘xấu’? Con có biết mẹ đã trả giá bao nhiêu vì tin vào hai chữ ‘tốt’ ấy không?”
Cậu bạn trai cất giọng nhẹ nhàng xoa dịu:
“Mọi người đừng cãi nhau mà cháu chỉ hộ tống Đào về nhà thôi”
Tôi nhìn cậu ta, và trong khoảnh khắc ấy, khuôn mặt hắn năm xưa lại hiện lên rõ mồn một. Cũng bắt đầu bằng những lời ngon ngọt, cũng lịch sự, cũng “tốt”. Rồi sau đó là địa ngục.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố kìm nước mắt lại, giọng run run:
“Đào, con vào phòng đi. Mẹ muốn nói chuyện riêng với… hắn.”
Đào không nhúc nhích. Con nhìn tôi bằng ánh mắt vừa đau vừa thách thức:
“Con không đi đâu cả. Mẹ đừng làm anh ấy sợ. Anh ấy không phải như bố đâu!”
Câu nói ấy như dao cắt vào tim tôi.
“Đừng nhắc đến tên khốn nạn đấy”
Đào đáp trả
“Vậy mẹ cũng đừng so sánh anh ấy”
Tôi đứng sững, nhìn con gái mình đứa con mà tôi từng ôm chặt che chắn khỏi mọi thứ ô uế trên đời giờ đang đứng chắn trước một cậu con trai, bảo vệ cậu ta khỏi chính tôi.
Dương khẽ đặt tay lên vai Đào, giọng trầm xuống, vừa khuyên vừa xoa dịu:
“Đào, nghe lời mẹ em đi. Lên phòng với em gái em đi. Để mẹ em với anh nói chuyện một chút. Anh không sao đâu, đừng lo.”
Đào còn do dự, nhìn tôi rồi nhìn Dương, cuối cùng mới miễn cưỡng gật đầu. Con liếc tôi một cái đầy phức tạp trước khi quay người bước lên lầu . Sau khi Đào miễn cưỡng vào phòng và khép cửa lại, không khí trong phòng khách đột nhiên trở nên ngột ngạt. Chỉ còn lại tôi và cậu thanh niên tên Dương.
Tôi đứng im một lúc, cố gắng kiềm chế cảm xúc, rồi quay sang nhìn thẳng vào mặt cậu ta. Giọng tôi vẫn còn run run:
“Anh là Dương phải không? Anh định làm gì con gái tôi?”
Dương khẽ cúi đầu, giọng bình tĩnh :
Cháu hiểu cô lo cho Đào. Cháu không dám nói là sẽ yêu con bé cả đời, vì cháu biết những lời hứa suông không có ý nghĩa gì. Nhưng cháu thật lòng thích Đào.
Tôi siết chặt hai tay, giọng dần cao hơn:
“Thích? Anh biết ‘thích’ của đàn ông là gì không? Tôi đã từng tin vào từ ‘thích’ ấy. Rồi tôi mang thai năm nhất đại học, bỏ học, bị đánh đập, bị sỉ nhục phải sống khổ sở tằn tiện…Anh có biết không?!”
Tôi nói đến đây, nước mắt lại trào ra. Tôi lau mạnh một cái, giọng nghẹn ngào:
“Tôi không muốn Đào phải khổ như tôi. Tôi thà cấm con yêu đương còn hơn để con rơi vào tay một thằng đàn ông sẽ làm con đau sau này.”
Dương im lặng một lúc, rồi khẽ nói: “Đào có kể cho cháu hoàn cảnh gia đình cô nhưng cháu đảm bảo sẽ không để Đào thất vọng đâu”
Thần thái cứng rắn khiến tôi ngạc nhiên, thở dài nặng nề:
“…Tôi không tin anh. Ít nhất là lúc này. Nhưng tôi cũng không muốn mất con gái. Nếu anh thật sự thích Đào, hãy chứng minh bằng hành động. Đừng để tôi phải hối hận vì đã không đuổi cậu đi.”
Dương khẽ gật đầu:
“Cháu hiểu ạ. Cảm ơn cô đã chịu nói chuyện với cháu.”
Cậu ta dừng một chút đưa cho tôi 1 tấm danh thiếp, rồi nói thêm bằng giọng nhỏ hơn:
“Nếu cô cần giúp đỡ cứ gọi cháu”
Tôi tiện tay cầm lấy nhưng không để mắt tới nó mà tiện thể đút vào túi rồi quay đi