[BUFF HỆ THỐNG] KHÁCH SẠN MƠ VÀ THỰC – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: [BUFF HỆ THỐNG] KHÁCH SẠN MƠ VÀ THỰC – Update Chương 3
Tác Giả: BeardMan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Học Sinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
CHƯƠNG 1: VẬN MAY TRONG TUYỆT VỌNG
Tôi là Hùng, và câu chuyện của tôi bắt đầu từ đống tro tàn của cuộc đời mình. 32 tuổi, từng là nhân viên tài chính với thu nhập khá, tôi đã có tất cả: một công việc ổn định, một người vợ trẻ đẹp mới 20 tuổi, và một tương lai tươi sáng. Nhưng tất cả đã sụp đổ chỉ sau một đêm. Đầu tư thất bại, tôi trắng tay. Cô vợ xinh đẹp của tôi không chần chừ một giây, cô ta cuốn gói theo một đại gia khác, để lại tôi với căn nhà trống rỗng và trái tim tan nát.
Đêm đó, tôi uống đến say mèm. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, tôi lang thang đến nghĩa trang lúc nửa đêm. Giữa những ngôi mộ lạnh lẽo, nơi tổ tiên tôi an nghỉ, tôi gục xuống nức nở, than trách số phận nghiệt ngã. Rồi tôi chìm vào một giấc mơ kỳ lạ. Một bóng đen mờ ảo hiện ra, giọng nói vang vọng như từ cõi âm: “Gia đình ta có một khách sạn cổ tại Đà Lạt, con hãy lên đó và sẽ có điều kỳ diệu dành cho con.”
Tỉnh dậy trong cơn hoảng loạn, tôi thấy mình đang nằm giữa những bia mộ. Mồ hôi lạnh túa ra, tim đập thình thịch. Nhưng rồi tôi nghĩ, mình chẳng còn gì để mất nữa. Tôi quyết định thử vận may. Hỏi thăm họ hàng, tôi mới biết gia đình mình thực sự có một tài sản như vậy – một khách sạn cổ ở Đà Lạt mà ông bà tôi để lại.
Tôi tìm đến nơi đó. Khách sạn nằm khuất giữa những hàng thông xanh, một biệt thự 3 tầng theo phong cách Pháp cổ điển. Bên ngoài, cỏ cây mọc um tùm, dây leo bám kín tường, hoang tàn đến cực điểm. Nhưng khi tôi đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, tôi choáng ngợp. Mọi thứ bên trong đều sáng bóng, tinh tươm như mới, không một hạt bụi. Có một màn chắn vô hình nào đó bảo vệ kiến trúc này, như thể thời gian không thể xâm phạm vào bên trong.
Tôi bước đến cánh cửa phòng đề tên “Phòng Chủ Khách Sạn”. Căn phòng rộng rãi với bàn làm việc đơn giản bằng gỗ óc chó. Trên bàn, một chiếc máy tính cũ kỹ, màn hình dày cộp, nhưng khi tôi khởi động, nó sáng lên ngay lập tức. Một dòng chữ hiện ra: “Xác nhận thân phận”. Một luồng sáng xanh quét qua người tôi, rồi dòng chữ tiếp theo: “Xác nhận là con cháu của dòng họ, có thể thừa kế khách sạn.”
Tim tôi đập mạnh. Từ một chiếc máy tính cũ kỹ, biến thành một dàn PC hiện đại, màn hình to rộng, cảm ứng , hiện ra một loạt thông tin, hình ảnh của từng căn phòng trong khách sạn. Có 12 phòng ngủ, mỗi phòng đều được thiết kế theo một phong cách khác nhau: cổ điển Pháp, hiện đại Ý, truyền thống Nhật, ấm cúng Bắc Âu… Và rồi một dòng ghi chú khiến tôi vừa thót tim vừa vui sướng: “Bạn là chủ nhân của khách sạn. Bạn có thể điều khiển con người và thay đổi kiến trúc bên trong khách sạn theo ý muốn của mình.”
Nửa tin nửa ngờ, tôi thử lựa chọn hình ảnh của một phòng ngủ phong cách châu Âu. Bên cạnh là những gợi ý kiến trúc: “Phong cách Nhật Bản – Tatami, Shoji, Onsen.” Tôi nhấp vào. Ngay lập tức, căn phòng trên màn hình biến đổi. Sàn gỗ trở thành tatami, cửa sổ thành shoji giấy, và một bồn tắm onsen bằng gỗ xuất hiện ở góc phòng. Tôi chạy ra hành lang, mở cửa căn phòng đó. Và đúng y như vậy – nó đã thay đổi hoàn toàn, như thể căn phòng này đã luôn là phong cách Nhật từ hàng trăm năm nay.
Tôi đứng lặng người, tay run run. Quyền năng này thật khó tin. Tôi có thể tạo ra bất cứ không gian nào tôi muốn, và có lẽ còn hơn thế nữa. Tôi trở về thành phố, bán căn nhà duy nhất còn lại, dồn hết tiền vào tu sửa mặt ngoài khách sạn. Tôi thuê người dọn dẹp khu vườn, sơn lại cửa, lắp đèn, và mở cửa đón khách.
Nhưng điều tôi không ngờ tới là quyền năng thực sự của khách sạn này. Nó không chỉ thay đổi kiến trúc. Nó còn có thể… điều khiển con người.