Bóng tối sau lưng chồng – Update Chương 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bóng tối sau lưng chồng – Update Chương 15

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Trap 8: Quán Hải Sản Và Ánh Mắt Thèm Khát

Truyện dành cho người trên 18 tuổi, dưới 18 tuổi vui lòng out

Trời Hà Nội hửng nắng sau trận mưa đêm. My cố gắng quên đi mọi thứ bằng cách dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Cô mặc chiếc áo dài tay rộng và quần jeans đơn giản, buộc tóc cao, trông vừa chỉn chu vừa trẻ trung. Khi đang lau bàn ăn, ông Trường từ ngoài về, tay xách theo túi hải sản tươi.

“My ơi, hôm nay bố không ra cửa hàng chính. Bố muốn dẫn con ra một trong ba quán của bố xem thử. Con ở nhà mấy ngày cũng mệt, ra ngoài hóng hóng cho khuây khỏa.”

My ngập ngừng một chút. Cô nhớ lời dặn của Sơn, nhưng nghĩ đây là đi với bố chồng nên cũng đồng ý: “Dạ vâng ạ… Con thay đồ một chút.”

Một lúc sau, hai người ngồi trên chiếc xe bán tải cũ của ông Trường. My ngồi ghế phụ, tay đặt trên đùi, mắt nhìn ra đường. Ông Trường lái xe vững vàng, thỉnh thoảng kể về ba cửa hàng hải sản mà ông gây dựng từ hai bàn tay trắng. “Cửa hàng này bố mở đầu tiên, khách quen nhiều. Con trai ít khi qua đây vì bận công việc.”

Khi đến quán, không khí nhộn nhịp với mùi biển mặn mòi. Nhân viên chào ông Trường kính cẩn. Ông dẫn My vào phía trong, giới thiệu cách bày biện, cách chọn hải sản tươi. My lắng nghe chăm chú, khen ngợi ông: “Bố kinh doanh giỏi thật ạ. Con thấy tự hào.”

Trong lúc hai người đứng xem nhân viên chế biến món ăn, ông Trường đứng sát bên My hơn cần thiết. Khi My cúi xuống xem một con tôm hùm to, ông vô tình nhìn xuống cổ áo cô. Ánh mắt ông dừng lại lâu hơn một chút trên đường cong ngực đầy đặn, trên làn da trắng hồng. Ánh mắt ấy mang theo sự thèm khát bị kìm nén, nhưng ông nhanh chóng quay đi, tự trách mình.
Quán rất đông khách, từ khi My bước vào là không khí thay đổi, những cánh đàn ông nhìn cô chăm chú, thậm chí có cả những người phụ nữ cũng ghen tị mà nhìn cô với ánh mắt đố kỵ, có mấy ông anh đi cùng vợ mà còn lén đưa mắt nhìn cặp đùi cặp mông rồi cả đôi vú của cô, cứ như thiên thần xuất hiện vậy, 1 cô gái có thân hình bốc lửa nhưng lại vẫn toát ra được sự thanh cao tri thức chứ không hề rẻ tiền, chắc vì lý do đó mà đàn ông ông nào ông đấy đều không rời được mắt khỏi cô.

My cũng nhận ra những ánh mắt đó. Cô chỉ cảm thấy hơi nóng mặt vì không khí quán đông và oi, vì từ thời đi học cô đã luôn là người được cánh mày râu đánh giá cao, luôn là tâm điểm mỗi khi cô xuất hiện, nên cô mới tỏ ra bình thường thế này. 

“Bố chọn món gì con nấu tối nay nhé?”

Ông Trường cười, giọng trầm: “Con thích gì cứ chọn. Bố thấy con về nhà này là may mắn cho cả nhà.”

Trên đường về, xe chạy qua những con phố quen thuộc. Ông Trường kể thêm về những năm tháng khó khăn, về việc ông từng chơi gái để giải tỏa sau khi vợ mất, nhưng giờ ông đã dừng lại vì sợ ảnh hưởng đến con cháu. My nghe mà lòng thoáng thương: “Bố vất vả thật…”

Về đến nhà, My vào bếp chế biến số hải sản ông mua. Ông Trường ngồi ngoài nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng hướng về phía bếp, nhìn dáng vẻ My thoăn thoắt. Con cặc trong quần ông khẽ cương lên khi tưởng tượng những thứ không nên. Ông lắc đầu mạnh, đi tắm nước lạnh để bình tĩnh.

Bữa tối hôm ấy đặc biệt ngon. Hai người ăn trong không khí ấm cúng. My kể về giấc mơ mơ hồ đêm qua nhưng chỉ nói là “con mơ thấy nhà ngoại”, không dám kể chi tiết. Ông Trường cười hiền: “Con nhớ nhà Hà Nam à? Thỉnh thoảng về thăm bố mẹ đi.”…

Tối muộn, My về phòng sớm hơn. Cô nằm nghĩ về ngày hôm nay, về ánh mắt của mọi người đàn ông ở quán và sự quan tâm của ông Trường. Vẫn là điều bình thường mà cô vẫn được đón nhận, tuy nhiên bây giờ cô lại có cảm giác khác đi 1 chút, chỉ là cô không hiểu là khác ở đâu.

Ông Trường trong phòng riêng lại thở dài. Ánh mắt thèm khát lúc ở quán hải sản vẫn ám ảnh ông. Ông tự nhủ phải kiềm chế, phải coi My là con dâu, không hơn không kém.

Chồng cô thì vẫn gia hạn thêm ngày công tác vì công việc trục trặc giấy tờ phải đợi công ty gửi qua, điều này không hề mới, công việc của Sơn luôn như vậy từ khi 2 người cưới nhau rồi, có những chuyến công tác dự tính chỉ 2-3 hôm nhưng lại đi hết cả 1 tháng mới được về, nhưng cũng có những lần dự tính đi 1 tuần thì đúng 1 tuần là sẽ về, nên cô sóng cùng lâu cũng đã quen với việc hy vọng rồi lại thất vọng. Những chuyến đi quán hải sản, những ánh mắt rực lửa của đàn ông lạ, và những suy nghĩ bị kìm nén… tất cả vẫn nằm trong giới hạn của một gia đình Việt Nam truyền thống. My vẫn là nàng dâu hiền lành, chưa từng cho phép mình vượt qua ranh giới.