Bóng tối sau lưng chồng – Update Chương 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bóng tối sau lưng chồng – Update Chương 15
Tác Giả: Bé tập đánh vần
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, bố chồng, bố chồng nàng dâu, cặc to, cha chồng, con dâu, Lén Lút, ngoại tình, ông già, vung trom
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Trap 4: Chồng Đi Công Tác, Bố Chồng Ở Lại
Truyện dành cho người trên 18 tuổi, dưới 18 tuổi vui lòng out
Ngày thứ ba Sơn đi công tác. Hà Nội vẫn oi bức, những cơn mưa chiều ngắn ngủi chỉ làm không khí thêm ẩm ướt. My dậy sớm như mọi ngày, nhưng hôm nay căn nhà dường như rộng lớn và trống trải hơn. Cô mặc chiếc áo sơ mi cotton mỏng màu trắng và quần lửng, buộc tóc cao, bước vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Ông Trường đã dậy từ trước, đang ngồi đọc báo ở phòng khách. Thấy My, ông mỉm cười hiền hậu: “Hôm nay con không cần dậy sớm thế đâu. Bố tự pha cà phê được rồi.”
“Dạ không sao bố ạ. Con quen rồi,” My đáp nhẹ nhàng, giọng vẫn ngọt ngào như thường lệ. Cô rót cho ông ly cà phê sữa nóng và dọn cháo yến mạch với thịt bò bằm. Hai người ăn sáng trong không khí yên bình. Ông Trường hỏi han công việc thiết kế của cô, còn My thì lo lắng ông ăn uống đầy đủ khi ở nhà một mình.
“Anh Sơn đi ba ngày nay đã là ngày thứ ba. Chắc chiều nay hoặc mai anh ấy về,” My nói, cố giữ giọng vui vẻ.
Ông Trường gật đầu, ánh mắt thoáng thương cảm: “Công việc kinh doanh của nó vất vả thật. Con một mình ở nhà cũng buồn chứ? Có gì cần bố giúp cứ nói, bố ở nhà nhiều.”
My cười dịu dàng: “Con ổn ạ bố. Con ở nhà làm bản vẽ, lau dọn nhà cửa là quen rồi.”
Suốt buổi sáng, My tập trung vào dự án thiết kế. Cô ngồi trong phòng làm việc nhỏ, tai nghe nhạc nhẹ, tay vẽ những đường nét trên màn hình. Ông Trường ra cửa hàng một lúc rồi về sớm, mang theo ít hải sản tươi và trái cây. “Bố mua ít xoài và thanh long, con ăn cho mát.”
Chiều đến, My vào bếp nấu bữa tối. Hôm nay cô làm món canh chua cá bớp – món ông Trường thích. Ông chủ động vào bếp phụ cô, hai người đứng cạnh nhau. Không gian bếp chật hẹp khiến họ vô tình chạm tay khi đưa đồ. Ông Trường đưa lọ mắm cho My, ngón tay ông chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. My khẽ giật mình nhưng chỉ cười: “Cảm ơn bố.”
Khi My cúi xuống nhặt chiếc thìa rơi, ông Trường đứng sau, ánh mắt vô thức lướt qua đường cong cơ thể nàng dâu. Ông nhanh chóng quay đi, tự trách mình trong đầu. “Mày già rồi Trường ơi, đừng có nghĩ linh tinh.”
Bữa cơm tối chỉ có hai cha con dâu. Bàn ăn rộng nhưng chỉ hai chiếc ghế đối diện. Ông Trường gắp thức ăn vào bát My nhiều hơn: “Con ăn đi, trông con hơi mệt. Công việc thiết kế ngồi nhiều, phải bổ sung dinh dưỡng.”
My cảm động trước sự quan tâm: “Bố ăn nhiều vào ạ. Bố vất vả nuôi anh Sơn một mình, giờ còn lo cho con nữa…”
Hai người trò chuyện về gia đình. Ông kể về quê Hải Phòng, về những kỷ niệm xưa với vợ cũ. My chia sẻ về bố mẹ và em gái ở Hà Nam. Không khí ấm áp như cha con ruột thịt. Sau bữa ăn, họ cùng dọn dẹp. Khi My rửa bát, ông Trường lau khô chén đũa đưa cho cô. Hơi thở của ông lại phả nhẹ bên tai cô khi ông cúi xuống lấy cái nồi trên kệ cao.
My cảm thấy một luồng ấm lạ lùng chạy dọc sống lưng nhưng cô nhanh chóng xua đi, cho là do thời tiết oi bức. “Bố mệt thì nghỉ đi ạ, con dọn nốt.”
Tối muộn, My ngồi một mình trong phòng ngủ. Cô nhắn tin cho Sơn nhưng anh chỉ trả lời qua loa, đang bận họp khách hàng. My thở dài nhẹ, nằm xuống giường, mắt nhìn trần nhà. Cô nhớ những đêm chồng ở nhà, dù chăn gối chưa bao giờ khiến cô thỏa mãn thật sự, nhưng ít ra cũng có người bên cạnh. Giờ chỉ còn mình cô và ông bố chồng ở hai đầu hành lang.
Ông Trường trong phòng riêng cũng không ngủ ngay. Ông mở ti vi xem tin tức, nhưng đầu óc lại nghĩ về con dâu. Sự chăm sóc chu đáo, nụ cười dịu dàng, và thân hình khỏe mạnh của My khiến ông cảm thấy ngôi nhà bớt cô quạnh. Nhưng ông nhanh chóng tự nhắc nhở: “Đó là vợ con trai. Phải giữ khoảng cách.”
Đêm khuya, mưa lại rơi lất phất ngoài hiên. Ngôi nhà ba tầng vẫn yên bình như mọi ngày. My tắt đèn, tự nhủ mai phải cố gắng hơn để lo cho gia đình. Còn ông Trường nằm thao thức một lúc lâu trước khi chìm vào giấc ngủ.
Những ngày chồng đi vắng, bữa cơm chỉ hai người, những câu chuyện đời thường… tất cả vẫn chỉ là sinh hoạt bình thường của một gia đình Việt Nam. Chưa có gì sai trái. Nhưng khoảng cách giữa hai con người đang vô tình thu hẹp từng ngày một.