Bóng tối sau lưng chồng – Update Chương 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bóng tối sau lưng chồng – Update Chương 15

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Trap 3: Cơm Nước Gia Đình Và Hơi Thở Nóng Bên Tai
Truyện dành cho người trên 18 tuổi, dưới 18 tuổi vui lòng out

Sáng hôm thứ hai, Hà Nội bắt đầu oi bức dù mới giữa tháng Sáu. My dậy từ năm giờ rưỡi, mặc chiếc áo sơ mi rộng tay và quần lửng đơn giản, buộc tóc cao gọn gàng. Cô vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho hai người. Hôm nay cô định làm món cháo trai nấu với rau củ mà ông Trường thích. Tiếng dao thái rau đều đặn vang lên trong căn bếp sạch sẽ.

Ông Trường xuống nhà lúc sáu giờ mười lăm, tóc còn ướt sau khi tắm. Ông mặc áo thun cổ tròn và quần kaki rộng, thân hình chắc nịch toát lên vẻ đàn ông từng trải. “Sáng sớm con đã dậy làm cơm rồi. Bố bảo nhiều lần rồi, thỉnh thoảng con ngủ nướng cũng được mà.”

My cười nhẹ, không ngẩng đầu lên: “Dạ không sao bố ạ. Con quen dậy sớm rồi. Bố ăn cháo trai nhé, con nấu loãng loãng theo ý bố.”

Hai cha con dâu ngồi ăn sáng trong im lặng ấm áp. Ông Trường khen ngon liên tục, gắp thêm miếng trai vào bát My. “Con ăn nhiều vào, trông con hơi gầy đi. Sơn đi công tác nhiều, con phải giữ sức khỏe chứ.”

My gật đầu cảm ơn. Cô kể ông nghe về dự án thiết kế hôm nay phải hoàn thiện bản vẽ phòng khách cho khách hàng. Ông Trường lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng góp ý thực tế kiểu người từng trải: “Phải tính đến chỗ thờ cúng và bàn ăn rộng rãi con ạ. Nhà Việt mình khác nhà Tây, mấy thế hệ ở chung mà.”

Buổi trưa, ông Trường ở nhà không ra cửa hàng. Ông bảo hôm nay nhân viên lo được rồi. My làm bữa trưa đơn giản: cá kho tộ, rau luộc chấm mắm, canh rau ngót thịt bò. Khi hai người ngồi vào bàn, ông Trường vô tình ngồi sát bên My hơn thường ngày vì chiếc quạt máy hướng về phía đó.

Khi My cúi xuống gắp thức ăn, ông Trường vô tình hít phải mùi tóc thơm sạch của cô. Hơi thở của ông vô thức nặng hơn một chút, phả nhẹ bên tai My. My khẽ rùng mình, nhưng chỉ nghĩ là do gió quạt. “Bố ăn thêm miếng cá không ạ?”

“Ừ… ngon lắm,” ông Trường đáp, giọng trầm hơn bình thường. Ông cố gắng giữ khoảng cách, nhưng đôi mắt lại lén nhìn đường cong cổ trắng ngần của nàng dâu khi cô nghiêng người. Tim ông đập mạnh một nhịp. “Mà thôi, già rồi, ăn ít thôi.”

Chiều đến, trời đổ mưa lớn. My đứng ở cửa sổ nhìn mưa, lòng hơi buồn vì Sơn chỉ nhắn tin qua loa. Ông Trường mang ghế ra hiên sau, rủ My ngồi hóng mát. Hai người trò chuyện về đủ thứ chuyện đời thường. Ông kể về những năm tháng đánh bắt cá ngoài biển, về những đêm bão tố tưởng chừng không qua nổi, về trách nhiệm làm trụ cột gia đình.

My lắng nghe say sưa. Cô cảm thấy ông Trường là người đàn ông đáng kính, mạnh mẽ, khác hẳn với Sơn hay lo lắng vì công việc. “Bố vất vả thật ạ. Con may mắn vì có bố lo cho cả nhà.”

Khi mưa tạnh, hai người vào bếp cùng nhau làm bữa tối. Không gian bếp chật hẹp hơn khi hai người đứng gần. Ông Trường đứng sau My một chút, đưa tay giúp cô với lọ gia vị trên cao. Lúc ấy, ngực ông vô tình chạm nhẹ vào lưng My. Chỉ một giây rất ngắn. Hơi thở nóng của ông phả vào gáy cô.

My giật mình khẽ, má đỏ lên. Cô nhanh chóng bước sang một bên: “Con với được ạ bố.”

“Ừ… bố già rồi, tay cũng chậm,” ông Trường cười gượng, quay đi giấu vẻ lúng túng. Tim ông đập thình thịch. Ông tự trách mình: “Mày làm cái quái gì vậy Trường? Đó là con dâu!”

Bữa cơm tối hôm ấy vẫn ngon miệng, nhưng không khí có chút khác lạ. Hai người ít nói hơn, chỉ trao đổi những câu ngắn gọn. My cảm thấy lạ lùng nhưng không nghĩ ngợi nhiều. Cô chỉ cho rằng do mình mệt vì làm việc cả ngày.

Tối muộn, My về phòng tắm rửa. Nước ấm chảy dài trên thân thể. Cô vô tình nhớ lại khoảnh khắc hơi thở nóng bên tai và cái chạm nhẹ lúc chiều. Cô lắc đầu xua đi: “Mình nghĩ linh tinh gì vậy. Bố chỉ quan tâm thôi…”

Còn ông Trường nằm trong phòng, mắt mở to trong bóng tối. Hình ảnh lưng My mảnh mai và mùi tóc của cô cứ ám ảnh. Con cặc của ông vô thức cương lên một chút dưới lớp quần ngủ. Ông thở dài nặng nề, lật người qua bên kia: “Phải kiềm chế. Không được nghĩ bậy…”

Ngôi nhà ba tầng lại chìm trong yên tĩnh. Những bữa cơm gia đình hai người, những cái chạm vô tình, và những hơi thở nóng bên tai… tất cả vẫn chỉ là những khoảnh khắc bình thường của cuộc sống. Nhưng dòng sông ngầm dục vọng đã bắt đầu chảy rất chậm, rất khẽ dưới lớp vỏ gia đình truyền thống êm đềm.